Live Tại sao miền bắc k có thương phế binh?

Hải chuồn nam lủi thái bình bay
Thủ đô anh dũng trốn ban ngày
Thanh hoá mất mùa xin ở lại
Nghệ an thấy thế cũng giơ tay
 
Co vídeo trích dẫn t xem


Tại tau k thấy, lên yotube tìm cũng k ra
muốn thấy mấy lão thương binh què quặt chứ gì?

lên mạng tra 2 từ khoá "hội cựu chiến binh thương binh liệt sĩ" đầy ảnh.

còn thực tế mấy lão què quặt hết rồi ra đường làm gì? toàn ở nhà khoác áo lính với huân chương để sống lại thời oanh liệt thôi

bao h có sự kiện hội họp cựu chiến binh, đi đâm tang cựu chiến binh hoặc ngày thương binh liệt sĩ thì mới ló mặt
 
Xác nhận đánh nhau cả Bake lẫn Nake đầy thương phế binh nhé. Nhà tao ko có thương phế binh Nake, nhưng thương binh Bake bên nội tao thì tao xác nhận có

Nhà nội: Bake - bác ruột tao, thương binh hạng nào tao ko rõ, nhưng thời trước 90s, luật lá còn nhập nhèm, bà nội tao chạy cho ông bác lên thương binh hạng 1 luôn, lãnh trợ cấp cũng cao lắm, hình như 5-6tr/tháng, dưới quê thế này là đủ sống, đến hiện tại thì thiếu thốn do vật giá lạm phát leo thang quá. Sơ qua thì bác tao là thương binh mặt trận Tây Nam Campuchia. Hồi đó làng xung quân 10 đứa cho mặt trận này, thì 8 đứa nằm lại, 1 đứa thương tật, 1 đứa may mắn còn lành lặn trở về. Bác tao là người người thương tật đó, ăn quả headshot xuyên ngang đầu, mổ hộp sọ gắp mảnh lựu đạn ra, thập tử nhất sinh. Nhìn bề ngoài tay chân còn nguyên, ko sứt mẻ sẹo gì, nhưng tính tình hâm dở, tội nghiệp.
Vừa di chứng ám ảnh hậu chiến, bên Mỹ hay gọi = thuật ngữ PTSD, vừa bị phẫu thuật não thời thiếu thốn ngay giữa chiến trường. Mày cứ tưởng tượng gãy xương tay chân, trời lạnh nó buốt cỡ nào, nay cơn đau nó ở thẳng ở trong đầu, và dĩ nhiên, đau hơn. Cứ đến mùa đông là ổng co ro trong cái chăn dày, ôm đầu quằn cả tháng. Bố tao thương anh, có rước vào trong Nam chăm sóc, cho ông bà nội đỡ cực, vừa tránh khí hậu đông rét ngoài Bắc, nhưng sau chịu. Tính ông bác ẩm ương sau khi đi chiến trường về, chứ trước thư sinh ngoan hiền, nay lâu lâu lên cơn giật kinh phong, mắt long sòng sọc thất thần như ngáo đá, phải lấy dây lưng nhét miệng ko là cắn lưỡi .... Lúc đó ở nhà có mỗi mẹ tao và tao 8t, ai giữ được ổng khi lên cơn ??? Nên được thời gian ngắn, bố tao đành mua vé máy bay chuyển ông bác về. Ông bác là người gắn liền với tuổi thơ tao, tao thương, nhưng để trông người bệnh tâm thần thể nhẹ như vậy thì chịu :sad:
Khi đi thanh niên trai tráng hiền lành 24t, lúc về thân tàn ma dại, nghiện rượu, đổi tính, gầy còm 40kg suốt từ 24t đến nay là U70, cứ loanh quanh 42-47kg mà thôi. Mất tương lai, ko vợ con, ở nhà phụ ông bà bán quán. Ông bà nằm xuống thì lủi thủi trong nhà tổ 1 mình. Trong nhà có riêng ông già tao khác tính, chắc di cư vào Nam hơn 20 năm, có điều kiện, gửi tiền về thuê giúp việc phụ chăm cho ông bác, 3tr/tháng + lương và trợ cấp của ông bác, cũng đâu đó gần 7tr/tháng, thế là dư sống. Bake, anh em ruột ngay cạnh đéo ai quan tâm, đéo ai tình nguyện chở đi viện, nên mỗi tháng lên huyện lấy thuốc, lấy lương, ông bác phải THUÊ chính mấy đứa cháu ruột, ngày công 500k để tụi nó đèo đi :surrender:
 
Nhân câu chuyện gia đình, tao muốn khuyên thật tâm Xamer, có chiến tranh, cố mà trốn, đừng phí mạng, tuổi trẻ cho lý tưởng của mấy thằng loz +S, mất hết, mất tất cả .... Có ông bà gánh, phước tổ cho sống, thì cũng có khả năng làm thương phế binh, mỗi tháng nó vứt cho mấy đồng tiền còm nuôi mạng đến hết đời.
Quê hương là thứ cho ta cuộc sống tốt hơn, chứ ko phải vì bám lấy cái danh là nơi ta sinh ra, mà phải bảo vệ nó. Lấy sổ đỏ ra mà xem - "Quyền sử dụng đất" / Hay là trong Hiến Pháp, đất có thuộc về mày và gia đình đâu :doubt: Việt kiều Cali Mỹ, vẫn gọi Mỹ là quê hương thứ #2, nó đúng, vì Hiến Pháp và luật Mỹ nó củng cố cho Nhân quyền và quyền lợi của chính mày và thế hệ sau, hơn nữa, hệ thống phúc lợi xã hội tốt giúp bồi dưỡng thế hệ, mày có nằm xuống cũng an tâm hơn phần nào về gia đình

Mà nếu có phải đụng độ mọi Miên Khmer, thì đừng ngần ngại, bật mode đồ sát cho tao. Tụi Miên nó đéo coi và hành xử tù binh như con người, nên chúng cũng ko xứng được hưởng Nhân quyền. Hãy giết thẳng tay, cho nhẹ quân trang, cho giảm rủi ro, .... Hãy tìm đọc hồi ký ác mộng cũng cựu binh đi Cam, nó ám ảnh ngang với mặt trận Tây Bắc 1979. Đến người khùng khùng, như bác tao, còn ám ảnh và khóc thét khi bị hỏi về ký ức đó. Loz má mấy thằng già ở làng Bake, hết cái để giỡn, đi hỏi câu đó trong bữa giổ. Ông bác tao lúc đó mà tỉnh, có kim bài tâm thần, cứ cầm dao chém chết mẹ thằng già kia, chắc nhà nước cũng xí xóa
 
Thiếu mẹ gì, đm mày ở nam kè thì mày đào đâu ra thương binh bắc kè, mày giờ ra hà lội thích huy động 500 xe ba gác toàn thương binh lái để khủng bố tau gọi cho mày trong 1 tiếng luôn :))
Tại lên youtu toàn thấy thương binh vnch chứ k thấy thương binh bake
 
Xác nhận đánh nhau cả Bake lẫn Nake đầy thương phế binh nhé. Nhà tao ko có thương phế binh Nake, nhưng thương binh Bake bên nội tao thì tao xác nhận có

Nhà nội: Bake - bác ruột tao, thương binh hạng nào tao ko rõ, nhưng thời trước 90s, luật lá còn nhập nhèm, bà nội tao chạy cho ông bác lên thương binh hạng 1 luôn, lãnh trợ cấp cũng cao lắm, hình như 5-6tr/tháng, dưới quê thế này là đủ sống, đến hiện tại thì thiếu thốn do vật giá lạm phát leo thang quá. Sơ qua thì bác tao là thương binh mặt trận Tây Nam Campuchia. Hồi đó làng xung quân 10 đứa cho mặt trận này, thì 8 đứa nằm lại, 1 đứa thương tật, 1 đứa may mắn còn lành lặn trở về. Bác tao là người người thương tật đó, ăn quả headshot xuyên ngang đầu, mổ hộp sọ gắp mảnh lựu đạn ra, thập tử nhất sinh. Nhìn bề ngoài tay chân còn nguyên, ko sứt mẻ sẹo gì, nhưng tính tình hâm dở, tội nghiệp.
Vừa di chứng ám ảnh hậu chiến, bên Mỹ hay gọi = thuật ngữ PTSD, vừa bị phẫu thuật não thời thiếu thốn ngay giữa chiến trường. Mày cứ tưởng tượng gãy xương tay chân, trời lạnh nó buốt cỡ nào, nay cơn đau nó ở thẳng ở trong đầu, và dĩ nhiên, đau hơn. Cứ đến mùa đông là ổng co ro trong cái chăn dày, ôm đầu quằn cả tháng. Bố tao thương anh, có rước vào trong Nam chăm sóc, cho ông bà nội đỡ cực, vừa tránh khí hậu đông rét ngoài Bắc, nhưng sau chịu. Tính ông bác ẩm ương sau khi đi chiến trường về, chứ trước thư sinh ngoan hiền, nay lâu lâu lên cơn giật kinh phong, mắt long sòng sọc thất thần như ngáo đá, phải lấy dây lưng nhét miệng ko là cắn lưỡi .... Lúc đó ở nhà có mỗi mẹ tao và tao 8t, ai giữ được ổng khi lên cơn ??? Nên được thời gian ngắn, bố tao đành mua vé máy bay chuyển ông bác về. Ông bác là người gắn liền với tuổi thơ tao, tao thương, nhưng để trông người bệnh tâm thần thể nhẹ như vậy thì chịu :sad:
Khi đi thanh niên trai tráng hiền lành 24t, lúc về thân tàn ma dại, nghiện rượu, đổi tính, gầy còm 40kg suốt từ 24t đến nay là U70, cứ loanh quanh 42-47kg mà thôi. Mất tương lai, ko vợ con, ở nhà phụ ông bà bán quán. Ông bà nằm xuống thì lủi thủi trong nhà tổ 1 mình. Trong nhà có riêng ông già tao khác tính, chắc di cư vào Nam hơn 20 năm, có điều kiện, gửi tiền về thuê giúp việc phụ chăm cho ông bác, 3tr/tháng + lương và trợ cấp của ông bác, cũng đâu đó gần 7tr/tháng, thế là dư sống. Bake, anh em ruột ngay cạnh đéo ai quan tâm, đéo ai tình nguyện chở đi viện, nên mỗi tháng lên huyện lấy thuốc, lấy lương, ông bác phải THUÊ chính mấy đứa cháu ruột, ngày công 500k để tụi nó đèo đi :surrender:
nhà nội tao đời cha chú cũng sống đéo ra gì lắm. đời con cháu ngang tao trở xuống còn đỡ. có chuyện còn chủ động giúp sức

chứ đời bố tao thì chán lắm. có vấn đề gì thì chỉ biết than thở, khóc lóc gặp chuyện thì đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, giúp được tí thì kể công hoặc tị nạnh cả đời.

chả bù cho chú bác nhà ngoại tao. có chuyện cái là anh em lao vào giúp nhau luôn, có người ốm đau là chủ động bank tiền rồi mới hỏi tình hình.

tao đánh giá là do gia đình nuôi dưỡng ra cả.

ông nội tao mất sớm, bà nội nuôi 7 đứa con nhưng tao đánh giá là bà tao không biết dạy dỗ(cả về mặt kỹ năng với tình cảm), giờ càng già tính càng xấu, càng sống trong sợ hãi bị bỏ lại không ai nuôi nên chuyên môn đâm chọc chia rẽ, nội bộ chú bác vs các cháu -.- đợt covid đi bệnh viện, cả bên nội tao thay phiên ra chăm. bà tao ai chia ra ai bà thích thì bà để cho chăm, không thích thì chửi đầu buỗi, đĩ chó, chửi từ y tá đến bác sĩ, suốt ngày giãy chết bảo bị đối xử tệ -.- các bác tao chăm không quen, bị chửi cho như chó mà mặt nghệt hết ra từ đó ít dám sang chăm luôn. đúng là tự bắn vào chân

ngược lại nhà ông bác trưởng họ(anh trai ông nội) tao thì vợ chồng phúc hậu, đẻ con ít, dạy dỗ đàng hoàng. gia đình hoà thuận vs chủ động giúp đỡ anh em hơn gia đình nội tao nhiều.

tương tự như bên ngoại tao
 
Chúng mày lên mạng gõ số lượng mẹ VN AH là ra xem tỉnh nào nhiều nhất, đến mẹ VNAH còn nhiều thì thương binh ko thể ít được. Nhưng tao để ý thì tỉnh nào càng gần biên giới TQ thì số lượng Mẹ VNAH càng ít. Trong namke thì ít hơn bake.
 
Nhân câu chuyện gia đình, tao muốn khuyên thật tâm Xamer, có chiến tranh, cố mà trốn, đừng phí mạng, tuổi trẻ cho lý tưởng của mấy thằng loz +S, mất hết, mất tất cả .... Có ông bà gánh, phước tổ cho sống, thì cũng có khả năng làm thương phế binh, mỗi tháng nó vứt cho mấy đồng tiền còm nuôi mạng đến hết đời.
Quê hương là thứ cho ta cuộc sống tốt hơn, chứ ko phải vì bám lấy cái danh là nơi ta sinh ra, mà phải bảo vệ nó. Lấy sổ đỏ ra mà xem - "Quyền sử dụng đất" / Hay là trong Hiến Pháp, đất có thuộc về mày và gia đình đâu :doubt: Việt kiều Cali Mỹ, vẫn gọi Mỹ là quê hương thứ #2, nó đúng, vì Hiến Pháp và luật Mỹ nó củng cố cho Nhân quyền và quyền lợi của chính mày và thế hệ sau, hơn nữa, hệ thống phúc lợi xã hội tốt giúp bồi dưỡng thế hệ, mày có nằm xuống cũng an tâm hơn phần nào về gia đình

Mà nếu có phải đụng độ mọi Miên Khmer, thì đừng ngần ngại, bật mode đồ sát cho tao. Tụi Miên nó đéo coi và hành xử tù binh như con người, nên chúng cũng ko xứng được hưởng Nhân quyền. Hãy giết thẳng tay, cho nhẹ quân trang, cho giảm rủi ro, .... Hãy tìm đọc hồi ký ác mộng cũng cựu binh đi Cam, nó ám ảnh ngang với mặt trận Tây Bắc 1979. Đến người khùng khùng, như bác tao, còn ám ảnh và khóc thét khi bị hỏi về ký ức đó. Loz má mấy thằng già ở làng Bake, hết cái để giỡn, đi hỏi câu đó trong bữa giổ. Ông bác tao lúc đó mà tỉnh, có kim bài tâm thần, cứ cầm dao chém chết mẹ thằng già kia, chắc nhà nước cũng xí xóa
Chuẩn mẹ luôn! Riêng bọn mọi Miên phải giết ko tha. Thứ súc vật đấy phải tận diệt ko cho chúng nó đẻ trứng
 
Đáng lẽ bữa 30/4 hay 2/9 sắp đến tiền tổ chức diễu binh thì lấy đó phát cho mấy ô thương binh gia đình liệt sĩ phải hay hơn ko
 

Có thể bạn quan tâm

Top