Live Tại sao tệ mạt như cuối Trịnh, cuối Mạc còn có nhiều cuộc khởi nghĩa muốn khôi phục, mà k ai muốn khôi phục Tây Sơn nhỉ?

Tao cũng nghĩ vậy đấy.
Trong các triều đại từ Lý về sau Tây Sơn ngắn chỉ sau nhà Hồ.
Hồ thua vì quân Minh còn Tây Sơn thua vì lý do đó.
Cách đánh của Huệ nó chính là mổ gà lấy trứng
Không ông nào được đào tạo cơ bản về trị quốc dụng binh mà dùng cách đánh khốn nạn này.
Dùng hết tính mạng của dân đổ vào cuộc chiến liên tục
Nó sẽ có thắng lợi trước mắt nhưng chắc chắn là không thể bền được
Bản chất bọn giặc cỏ tây sơn là dùng chiến tranh nuôi chiến tranh, chúng muốn tồn tại thì phải trộm cướp, giết phá nuôi bọn âm binh. Khi không còn gì để cướp phá, còn lại băng đảng với nhau thì chúng tự tan
 
Rợ Hồ thơm sau này được cả bọn Đệ Nhất đến đệ tam Nam kỳ aka Ngụy Quyền tôn lên làm thánh vì đơn giản hắn chống Tàu, dại đéo gì mà không dựng lên một quân cờ chính trị lịch sử để tôn thờ. Đến thời LÊ Duẩn, vì chống tàu dựa nga mà lại càng tôn Nguyễn Huệ lên, rồi ném cho cái quê ở Nghệ An =)). Đcm quê Nghệ An thật thì bọn sĩ phu Bắc Hà khi đó nó tôn lên làm vua và gán cho cái tích hậu duệ hoàng gia vua Lê rồi.
 
Vấn đề Bắc kỳ luôn luôn là xứ được Bảo hộ bởi Trung Hoa. Bọn Bắc kỳ xưa, kể cả Nguyễn sau này luôn nhận là Hán, Hán ở đây đéo phải theo nghĩa sắc tộc như bây giờ, mà nghĩa là văn minh, biết chữ Nho, thông hiểu giáo lý. Đối với Bắc kỳ khi đó thì Tây Sơn là bọn rợ hồ người thượng, còn Nguyễn Ánh thì đéo phải hậu duệ vua Lê. Chúng mày hiểu chưa? Cái câu phép vua thua lệ làng cũng xuất phát từ thời nhà Nguyễn, đcm kệ con mẹ bọn Trung ương lồn chó, ở đây tao mới làm bố. Từ đó dân Bắc Kì, cụ thể là bọn Đông Kinh rất thích tìm bố, có lẽ cũng là bối cảnh lịch sử để lại
tự hào hán tộc, đm nam cầyy mọi miên giặc cỏ, 4 ngàn năm hậu duệ cao biền chảy trong huyết quản!
 
trong mắt sỹ phu Bắc Hà Hán Nô thì QT chỉ là đám phỉ
Khi Ngọc Hân công chúa bị gả để cầu an chúng có làm thơ - trích đoạn như sau :

Bóng xuân qua, hoa vương lối nhỏ
Đáng thương sao, nhuỵ rữa hoa tàn
Tùng tùng! Thành bỗng trống vang
Rợ quân ào đến, Tràng An bụi mù
Hè chưa cuối, lạnh thu đã thổi
Đang chín xuân, mưa xối, bứt hoa
Mày râu đâu chẳng xông pha
Giặc hung, để bậc quần thoa gán mình.
Gái Thiên vương cũng đành tỳ thiếp
Là chúa hoa chịu kiếp tầm thường
Tôn vinh quốc sắc thiên hương
Tân hôn nghi thức cũng dường khác xưa
 
trong mắt sỹ phu Bắc Hà Hán Nô thì QT chỉ là đám phỉ
Khi Ngọc Hân công chúa bị gả để cầu an chúng có làm thơ - trích đoạn như sau :

Bóng xuân qua, hoa vương lối nhỏ
Đáng thương sao, nhuỵ rữa hoa tàn
Tùng tùng! Thành bỗng trống vang
Rợ quân ào đến, Tràng An bụi mù
Hè chưa cuối, lạnh thu đã thổi
Đang chín xuân, mưa xối, bứt hoa
Mày râu đâu chẳng xông pha
Giặc hung, để bậc quần thoa gán mình.
Gái Thiên vương cũng đành tỳ thiếp
Là chúa hoa chịu kiếp tầm thường
Tôn vinh quốc sắc thiên hương
Tân hôn nghi thức cũng dường khác xưa
Đêm ở phủ Chúa, Huệ bước chân lên lầu Tử Các, lòng âm ỉ cơn say. Sống với Huệ hơn ba tháng, Ngọc Hân đã biết những thói quen chung chạ của Huệ. Thứ thói quen của chứng bệnh thường thấy đi kèm với bệnh cuồng sát. Lẳng lặng, tự nguyện, không đợi Huệ bắt, nàng cởi xiêm áo đến quỳ trước chân giường. Cái liếc mắt của Ngọc Hân ném về phía Huệ sắc đến nổi gai. Huệ lấy roi, không phải dây đai của đêm hợp cẩn, mà là thứ roi gai của quản tượng dùng quất voi khi lâm trận. Ngọc Hân uốn lưng đợi, tóc xoã chảy xuống nền đá, không trang sức, không cả chiếc vòng cổ truyền của con gái Bắc Hà, chỉ một dấu thẹo đỏ do sắt nung ở vai. Vết thẹo đã lên da non nhưng đoán được dấu tỉ ấn của Huệ. Hai ba tấm màn gấm dụ buông quanh chỗ Ngọc Hân quỳ, Huệ tiến tới một bước, hai bước, rồi vung tay quất. Đầu roi vút tiếng rít như rạch rách tấm màn gấm. Ngọc Hân oằn người bấu cứng lấy trụ giường. Huệ đã say máu, những chấm máu li ti tím bầm nổi trên lưng Ngọc Hân trông như vệt ong đốt, hay những giọt mực son rỏ lên vũng sữa, Huệ vung tay tới tấp.



Khác với đêm hợp cẩn, Ngọc Hân rên rỉ, oằn oại kêu rất lớn. Nhưng nếu Ngọc Hân đau đớn, thì nỗi đau đớn đầy đắc thắng. Huệ quất roi như một kẻ suốt đời hành nghề tra tấn, không được đánh người thì không biết phải làm gì. Huệ bị ràng buộc vào người đàn bà mà mãi mãi từ đây, hằng đêm Huệ phải tìm đến. Khuôn mặt Huệ toát ra vẻ mãn nguyện, thỏa mãn. Huệ chỉ buông roi khi Ngọc Hân đã ngã khụy dưới chân giường. Cảnh giao hoan của Huệ với Ngọc Hân, cũng không còn là cảnh cưỡng bức ban đầu, nếu dáng ngồi đè của Huệ vẫn in dáng hổ nhai mồi, thì hai cườm tay Ngọc Hân đã quấn chặt lấy cổ Huệ, và trên lưng Huệ đầy những vết cào của một con sư tử cái.
 
Lê Chiêu Thống nào do Huệ đưa lên?
Thống là cháu đích tôn lĩnh di chiếu lên ngôi
Huệ tính đưa Lê Duy Cận lên nhưng bị hoàng tộc Lê phản đối
Vì vậy ngay từ đầu Thống Huệ không ưa nhau


Tao cũng nghĩ như mày
Nghe con Hân nó xúi thôi . Đm , đợt đó nghe đồn con Hân mà chỉa mỏ vào nữa là đá ra khỏi gia phả . Nên nó im .
 
Đêm ở phủ Chúa, Huệ bước chân lên lầu Tử Các, lòng âm ỉ cơn say. Sống với Huệ hơn ba tháng, Ngọc Hân đã biết những thói quen chung chạ của Huệ. Thứ thói quen của chứng bệnh thường thấy đi kèm với bệnh cuồng sát. Lẳng lặng, tự nguyện, không đợi Huệ bắt, nàng cởi xiêm áo đến quỳ trước chân giường. Cái liếc mắt của Ngọc Hân ném về phía Huệ sắc đến nổi gai. Huệ lấy roi, không phải dây đai của đêm hợp cẩn, mà là thứ roi gai của quản tượng dùng quất voi khi lâm trận. Ngọc Hân uốn lưng đợi, tóc xoã chảy xuống nền đá, không trang sức, không cả chiếc vòng cổ truyền của con gái Bắc Hà, chỉ một dấu thẹo đỏ do sắt nung ở vai. Vết thẹo đã lên da non nhưng đoán được dấu tỉ ấn của Huệ. Hai ba tấm màn gấm dụ buông quanh chỗ Ngọc Hân quỳ, Huệ tiến tới một bước, hai bước, rồi vung tay quất. Đầu roi vút tiếng rít như rạch rách tấm màn gấm. Ngọc Hân oằn người bấu cứng lấy trụ giường. Huệ đã say máu, những chấm máu li ti tím bầm nổi trên lưng Ngọc Hân trông như vệt ong đốt, hay những giọt mực son rỏ lên vũng sữa, Huệ vung tay tới tấp.



Khác với đêm hợp cẩn, Ngọc Hân rên rỉ, oằn oại kêu rất lớn. Nhưng nếu Ngọc Hân đau đớn, thì nỗi đau đớn đầy đắc thắng. Huệ quất roi như một kẻ suốt đời hành nghề tra tấn, không được đánh người thì không biết phải làm gì. Huệ bị ràng buộc vào người đàn bà mà mãi mãi từ đây, hằng đêm Huệ phải tìm đến. Khuôn mặt Huệ toát ra vẻ mãn nguyện, thỏa mãn. Huệ chỉ buông roi khi Ngọc Hân đã ngã khụy dưới chân giường. Cảnh giao hoan của Huệ với Ngọc Hân, cũng không còn là cảnh cưỡng bức ban đầu, nếu dáng ngồi đè của Huệ vẫn in dáng hổ nhai mồi, thì hai cườm tay Ngọc Hân đã quấn chặt lấy cổ Huệ, và trên lưng Huệ đầy những vết cào của một con sư tử cái.
Cái giống gì đây hả bản đồ? Mày đem truyện tiểu thuyết hư cấu lịch sử làm dẫn chứng à? :vozvn (21):
 
Cái giống gì đây hả bản đồ? Mày đem truyện tiểu thuyết hư cấu lịch sử làm dẫn chứng à? :vozvn (21):
À tao cho mày đọc cho vui theo đúng tinh thần xam.
Chả phải tụi nó cũng đem tiểu thuyết hư cấu lịch sử Tây Sơn bi hùng truyện làm dẫn chứng lịch sử đó thôi
 
À tao cho mày đọc cho vui theo đúng tinh thần xam.
Chả phải tụi nó cũng đem tiểu thuyết hư cấu lịch sử Tây Sơn bi hùng truyện làm dẫn chứng lịch sử đó thôi
ừ, thằng này nói phải. Đọc ls nó phải như xem truyện thế này, không bênh, không dìm thì mới là lịch sử :))

Còn cock old, threesome, bdsm thì sao. Kiểu Huệ bắt Hân ngồi nhìn mình với 1võ sĩ làm tình thật nhiều thì sao :)))
 

Có thể bạn quan tâm

Top