drboyx
Thanh niên Ngõ chợ
Link bài I: https://xamvn.com/r/tam-quoc-binh-ii-giai-oan-cho-tao-thao-p-1.587973/
Nếu thử nhìn lại giai đoạn Tam Quốc nếu không có Tào Thào xuất hiện thì chiến tranh loạn lạc lại sẽ tiếp tục xảy ra giữa các thế lực Viên Thiệu, Viên Thuật, Trương Tú, Trương Lỗ, Lữ Bố, Lưu Bị, Tôn Quyền…sinh linh sẽ tiếp tục đồ thán. Nhưng tiếc thay, các sử gia của chế độ Nho giáo không hề khách quan khi nhận xét về Tào Tháo và gán cho vĩ nhân này nhiều tội danh bất công. Tại sao lại như vậy? Có ba nguyên nhân dẫn tới sự khinh miệt đối với Tào Tháo:
1. Xuất thân của Tào Tháo:
Nếu Lưu Bị là dòng dõi vua chúa nhà Hán, Tôn Quyền gốc gác quý tộc Giang Đông ba đời, Viên Thiệu cũng là gia đình danh gia vọng tộc thì lý lịch của Tào Tháo có một vết đen: cha của Tháo là Tào Tung, vốn họ Hạ Hầu nhưng vì nhà nghèo nên nhận thái giám Tào Đằng làm cha, đổi sang họ Tào. Mà thái giám là thân phận bị khinh rẻ trong xã hội phong kiến cộng thêm loạn “thập thường thị’ (mười thái giám) dẫn đến họa Đổng Trác nên xuất thân của Tào Tháo khiến ông bị bọn hủ nho dựa vào đó đả kích kiểu xét lí lịch không trong sạch.
2. Cách hành xử của Tào Tháo:
Có thể thấy rõ ràng Tào Tháo không hề hành xử đúng chuẩn mực anh hùng của Nho giáo, tự tử để giữ tròn danh tiết. Khi không hành thích được Đổng Trác, Tháo vội quỳ xuống dâng con dao quý để thoát nạn. Khi bị thua trận quân địch truy đuổi phía sau, Tháo không ngần ngại cắt râu để người khác không nhận ra mình, hoàn toàn trái với đạo lý “râu tóc da thịt là của cha mẹ cho ta, không được vô cớ hủy hoại”. Khi bị Quan Vũ chặn ở Hoa Dung Đạo, Tháo cũng sẵn sàng xuống ngựa để năn nỉ khóc lóc xin con đường sống. Đối với Nho gia, đây là một điều cực kì sỉ nhục. Nhưng tôi nghĩ Tào Tháo không vì chữ sĩ tìm mọi cách bảo toàn mạng sống không phải vì ông không biết nhục hoặc tham sống sợ chết mà vì ông biết rằng mạng của ông rất quý, phải giữ lại để làm việc lớn. Đó là cái nhìn của kẻ tuấn kiệt thức thời, vượt quá tầm nhìn hạn hẹp của bọn hủ nho chỉ biết đọc sách.
3. Sự chuyên quyền lộng hành của Tào Tháo:
Đây là nguyên nhân chính khiến Tào Tháo bị bọn Nho sĩ căm ghét vì Tháo lạm quyền bức hiếp Hán Hiến Đế và giết hại những kẻ trung với Hiến Đế. Trong mắt Tháo, Hiến Đế chỉ là đứa trẻ hàng con cháu, mang tiếng là vua nhưng lại bất tài vô dụng, không được Tháo cứu giá thì ngay cả cái mạng cũng không còn. Nên về căn bản, Hiến Đế trên danh nghĩa là vua nhưng Tháo làm sao có thể kính trọng được. So với lũ quan đầu bạc quỳ lạy tung hô một đứa trẻ miệng còn hôi sữa bất tài, Tào Tháo sống thực hơn nhiều. Nhưng Tào Tháo không làm những chuyện vô đạo như Đổng Trác như vào cung gian dâm với cung nữ của vua hay ép vua thoái vị. Ngay cả trước khi qua đời, Tháo vẫn không có ý định soán ngôi vua của Hiến Đế mặc dù về thực lực ông hoàn toàn có thể.
Rõ ràng, hình ảnh Quan Vũ anh hùng theo đúng quan niệm Nho giáo: võ công cao cường, trung thành với chế độ và sẵn sàng tuẫn tiết khi thất bại là một hình tượng của giai cấp phong kiến dựng lên và ca tụng một cách có dụng ý từ tác phẩm “Tam Quốc Diễn Nghĩa” cho tới những đền miếu thờ phụng khiến nhiều thế hệ bị mê muội và cuồng tín, cho rằng đó là tấm gương sáng cần phải noi theo. Nhưng thực tế, nếu những người làm việc lớn ai cũng xử sự lỗ mãng, ngang ngược và cảm tính như Quan Vũ chắc chắn sẽ chuốc lấy thất bại vì họ chỉ có cái dũng tầm thường của kẻ vũ phu mà thiếu cái trí của một chính trị gia có tầm nhìn chiến lược. Tào Tháo là điển hình của một tuấn kiệt thức thời và có đủ tài để thống nhất thiên hạ vượt qua những thứ lễ giáo tầm thường. Tiếc thay những thiên tài kiểu này thường bị ý thức hệ của một giai cấp hoặc chế độ vùi dập. Trong lịch sử Việt Nam, Hồ Quý Ly và vua Gia Long Nguyễn Ánh là những người như thế. Tuy nhiên, lịch sử rất công bằng, nó sẽ trả lại danh dự và vị trí xứng đáng cho những người có công cho dù điều đó có thể là muộn màng. Để thay đổi vận mệnh của quốc gia và dân tộc, tìm những người vũ dũng và sẵn sàng liều thân để được tôn vinh như Quan Vũ không khó, nhưng để tìm được người sẵn sàng chịu tiếng đời nguyền rủa nhưng làm được đại sự như Tào Tháo quả là khó.

Nếu thử nhìn lại giai đoạn Tam Quốc nếu không có Tào Thào xuất hiện thì chiến tranh loạn lạc lại sẽ tiếp tục xảy ra giữa các thế lực Viên Thiệu, Viên Thuật, Trương Tú, Trương Lỗ, Lữ Bố, Lưu Bị, Tôn Quyền…sinh linh sẽ tiếp tục đồ thán. Nhưng tiếc thay, các sử gia của chế độ Nho giáo không hề khách quan khi nhận xét về Tào Tháo và gán cho vĩ nhân này nhiều tội danh bất công. Tại sao lại như vậy? Có ba nguyên nhân dẫn tới sự khinh miệt đối với Tào Tháo:
1. Xuất thân của Tào Tháo:
Nếu Lưu Bị là dòng dõi vua chúa nhà Hán, Tôn Quyền gốc gác quý tộc Giang Đông ba đời, Viên Thiệu cũng là gia đình danh gia vọng tộc thì lý lịch của Tào Tháo có một vết đen: cha của Tháo là Tào Tung, vốn họ Hạ Hầu nhưng vì nhà nghèo nên nhận thái giám Tào Đằng làm cha, đổi sang họ Tào. Mà thái giám là thân phận bị khinh rẻ trong xã hội phong kiến cộng thêm loạn “thập thường thị’ (mười thái giám) dẫn đến họa Đổng Trác nên xuất thân của Tào Tháo khiến ông bị bọn hủ nho dựa vào đó đả kích kiểu xét lí lịch không trong sạch.
2. Cách hành xử của Tào Tháo:
Có thể thấy rõ ràng Tào Tháo không hề hành xử đúng chuẩn mực anh hùng của Nho giáo, tự tử để giữ tròn danh tiết. Khi không hành thích được Đổng Trác, Tháo vội quỳ xuống dâng con dao quý để thoát nạn. Khi bị thua trận quân địch truy đuổi phía sau, Tháo không ngần ngại cắt râu để người khác không nhận ra mình, hoàn toàn trái với đạo lý “râu tóc da thịt là của cha mẹ cho ta, không được vô cớ hủy hoại”. Khi bị Quan Vũ chặn ở Hoa Dung Đạo, Tháo cũng sẵn sàng xuống ngựa để năn nỉ khóc lóc xin con đường sống. Đối với Nho gia, đây là một điều cực kì sỉ nhục. Nhưng tôi nghĩ Tào Tháo không vì chữ sĩ tìm mọi cách bảo toàn mạng sống không phải vì ông không biết nhục hoặc tham sống sợ chết mà vì ông biết rằng mạng của ông rất quý, phải giữ lại để làm việc lớn. Đó là cái nhìn của kẻ tuấn kiệt thức thời, vượt quá tầm nhìn hạn hẹp của bọn hủ nho chỉ biết đọc sách.
3. Sự chuyên quyền lộng hành của Tào Tháo:
Đây là nguyên nhân chính khiến Tào Tháo bị bọn Nho sĩ căm ghét vì Tháo lạm quyền bức hiếp Hán Hiến Đế và giết hại những kẻ trung với Hiến Đế. Trong mắt Tháo, Hiến Đế chỉ là đứa trẻ hàng con cháu, mang tiếng là vua nhưng lại bất tài vô dụng, không được Tháo cứu giá thì ngay cả cái mạng cũng không còn. Nên về căn bản, Hiến Đế trên danh nghĩa là vua nhưng Tháo làm sao có thể kính trọng được. So với lũ quan đầu bạc quỳ lạy tung hô một đứa trẻ miệng còn hôi sữa bất tài, Tào Tháo sống thực hơn nhiều. Nhưng Tào Tháo không làm những chuyện vô đạo như Đổng Trác như vào cung gian dâm với cung nữ của vua hay ép vua thoái vị. Ngay cả trước khi qua đời, Tháo vẫn không có ý định soán ngôi vua của Hiến Đế mặc dù về thực lực ông hoàn toàn có thể.
Rõ ràng, hình ảnh Quan Vũ anh hùng theo đúng quan niệm Nho giáo: võ công cao cường, trung thành với chế độ và sẵn sàng tuẫn tiết khi thất bại là một hình tượng của giai cấp phong kiến dựng lên và ca tụng một cách có dụng ý từ tác phẩm “Tam Quốc Diễn Nghĩa” cho tới những đền miếu thờ phụng khiến nhiều thế hệ bị mê muội và cuồng tín, cho rằng đó là tấm gương sáng cần phải noi theo. Nhưng thực tế, nếu những người làm việc lớn ai cũng xử sự lỗ mãng, ngang ngược và cảm tính như Quan Vũ chắc chắn sẽ chuốc lấy thất bại vì họ chỉ có cái dũng tầm thường của kẻ vũ phu mà thiếu cái trí của một chính trị gia có tầm nhìn chiến lược. Tào Tháo là điển hình của một tuấn kiệt thức thời và có đủ tài để thống nhất thiên hạ vượt qua những thứ lễ giáo tầm thường. Tiếc thay những thiên tài kiểu này thường bị ý thức hệ của một giai cấp hoặc chế độ vùi dập. Trong lịch sử Việt Nam, Hồ Quý Ly và vua Gia Long Nguyễn Ánh là những người như thế. Tuy nhiên, lịch sử rất công bằng, nó sẽ trả lại danh dự và vị trí xứng đáng cho những người có công cho dù điều đó có thể là muộn màng. Để thay đổi vận mệnh của quốc gia và dân tộc, tìm những người vũ dũng và sẵn sàng liều thân để được tôn vinh như Quan Vũ không khó, nhưng để tìm được người sẵn sàng chịu tiếng đời nguyền rủa nhưng làm được đại sự như Tào Tháo quả là khó.
