
"Ước gì ngủ một giấc… tỉnh dậy trở về 22 năm về trước. Bố vẫn còn, Mẹ vẫn còn trẻ, Ông bà vẫn còn minh mẫn. Khi ấy SEA Games 22 chuẩn bị diễn ra… Mình là đứa trẻ vô tư ngày dại, hoà mình vào mùa hè năm ấy, tuổi thơ hồn nhiên vào những ngày sớm hè đi chơi Playstation, buổi trưa nắng oi ả bị bắt ngủ trưa tận chiều mới thức giấc…"
Vô tình lướt thấy mấy dòng này và hình ảnh " con trâu vàng" năm nào?
Tự hỏi có gì quý giá hơn những kỷ niệm giản đơn lúc ta còn trẻ bên gia đình không?