Cảnh báo lừa đảo‼️ Tận thế hạt nhân - Doomsday đến gần hơn bao giờ hết.

  • Tạo bởi Tạo bởi Nmlam
  • Start date Start date

Nmlam

Thần điêu đại bịp
Afghanistan
Thông cáo mới nhất từ "the Doomsday's Clock": nhân loại còn 85s nữa.

"Founded in 1945 by Albert Einstein, J. Robert Oppenheimer, and University of Chicago scientists who helped develop the first atomic weapons in the Manhattan Project, the Bulletin of the Atomic Scientists created the Doomsday Clock two years later, using the imagery of apocalypse (midnight) and the contemporary idiom of nuclear explosion (countdown to zero) to convey threats to humanity and the planet. The Doomsday Clock is set every year by the Bulletin’s Science and Security Board in consultation with its Board of Sponsors, which includes eight Nobel laureates. The Clock has become a universally recognized indicator of the world’s vulnerability to global catastrophe caused by man-made technologies."

Bản gốc:
A year ago, we warned that the world was perilously close to global disaster and that any delay in reversing course increased the probability of catastrophe. Rather than heed this warning, Russia, China, the United States, and other major countries have instead become increasingly aggressive, adversarial, and nationalistic. Hard-won global understandings are collapsing, accelerating a winner-takes-all great power competition and undermining the international cooperation critical to reducing the risks of nuclear war, climate change, the misuse of biotechnology, the potential threat of artificial intelligence, and other apocalyptic dangers. Far too many leaders have grown complacent and indifferent, in many cases adopting rhetoric and policies that accelerate rather than mitigate these existential risks. Because of this failure of leadership, the Bulletin of the Atomic Scientists Science and Security Board today sets the Doomsday Clock at 85 seconds to midnight, the closest it has ever been to catastrophe.

Last year started with a glimmer of hope in regard to nuclear risks, as incoming US President Donald Trump made efforts to halt the Russia-Ukraine war and even suggested that major powers pursue “denuclearization.” Over the course of 2025, however, negative trends—old and new—intensified, with three regional conflicts involving nuclear powers all threatening to escalate. The Russia–Ukraine war has featured novel and potentially destabilizing military tactics and Russian allusions to nuclear weapons use. Conflict between India and Pakistan erupted in May, leading to cross-border drone and missile attacks amid nuclear brinkmanship. In June, Israel and the United States launched aerial attacks on Iranian nuclear facilities suspected of supporting the country’s nuclear weapons ambitions. It remains unclear whether the attacks constrained those efforts—or if they instead persuaded the country to pursue nuclear weapons covertly.

Meanwhile, competition among major powers has become a full-blown arms race, as evidenced by increasing numbers of nuclear warheads and platforms in China, and the modernization of nuclear delivery systems in the United States, Russia, and China. The United States plans to deploy a new, multilayered missile defense system, Golden Dome, that will include space-based interceptors, increasing the probability of conflict in space and likely fueling a new space-based arms race. As these worrying trends continued, countries with nuclear weapons failed to talk about strategic stability or arms control, much less nuclear disarmament, and questions about US extended deterrence commitments to traditional allies in Europe and Asia led some countries without nuclear weapons to consider acquiring them. As we publish this statement, the last major agreement limiting the numbers of strategic nuclear weapons deployed by the United States and Russia, New START, is set to expire, ending nearly 60 years of efforts to constrain nuclear competition between the world’s two largest nuclear countries. In addition, the US administration may be considering the resumption of explosive nuclear testing, further accelerating a renewed nuclear arms race.

An array of adverse trends also dominated the climate change outlook in the past year. The level of atmospheric carbon dioxide—the greenhouse gas most responsible for human-caused climate change—reached a new high, rising to 150 percent of preindustrial levels. Global average temperature in 2024 was the warmest in the 175-year record, and temperatures in 2025 were similar. With the addition of freshwater from melting glaciers and thermal expansion, global average sea level reached a record high. Energized by warm temperatures, the hydrologic cycle became more erratic, with deluges and droughts hopscotching around the globe. Large swaths of Peru, the Amazon, southern Africa, and northwest Africa experienced droughts. For the third time in the last four years Europe experienced more than 60,000 heat-related deaths. Floods in the Congo River Basin displaced 350,000 people, and record rainfall in southeast Brazil displaced over half a million.

The national and international responses to the climate emergency went from wholly insufficient to profoundly destructive. None of the three most recent UN climate summits emphasized phasing out fossil fuels or monitoring carbon dioxide emissions. In the United States, the Trump administration has essentially declared war on renewable energy and sensible climate policies, relentlessly gutting national efforts to combat climate change.

During the past year, developments in four areas of the life sciences have increased potentially catastrophic risks. In December 2024, scientists from nine countries announced the recognition of a potentially existential threat to all life on Earth: the laboratory synthesis of so-called “mirror life.” Those scientists urged that mirror bacteria and other mirror cells—composed of chemically-synthesized molecules that are mirror-images of those found on Earth, much as a left hand mirrors a right hand—not be created, because a self-replicating mirror cell could plausibly evade normal controls on growth, spread throughout all ecosystems, and eventually cause the widespread death of humans, other animals, and plants, potentially disrupting all life on Earth. So far, however, the international community has not arrived at a plan to address this risk.

At the same time, the accelerating evolution of artificial intelligence poses a different sort of biological threat: the potential for the AI-aided design of new pathogens to which humans have no effective defenses. Also, concerns about state-sponsored biological weapons programs have deepened due to the weakening during this past year of international norms and mechanisms for productive engagement. Perhaps of most immediate concern is the rapid degradation of US public health infrastructure and expertise. This dangerously reduces the ability of the United States and other nations to respond to pandemics and other biological threats.

The increasing sophistication of large language models and their applications in critical processes—coupled with lingering concerns about their accuracy and tendency to “hallucinate”—have generated significant public debate over the past year about the potential risks of artificial intelligence. The United States, Russia and China are incorporating AI across their defense sectors, despite the potential dangers of such moves. In the United States, the Trump administration has revoked a previous executive order on AI safety, reflecting a dangerous prioritization of innovation over safety. And the AI revolution has the potential to accelerate the existing chaos and dysfunction in the world’s information ecosystem, supercharging mis- and disinformation campaigns and undermining the fact-based public discussions required to address urgent major threats like nuclear war, pandemics, and climate change.

These dangerous trends are accompanied by another development that undermines efforts to deal with major global threats: the rise of nationalistic autocracy in countries around the world, including in a number of countries that possess nuclear weapons. Leaders of the United States, Russia, and China greatly vary in their autocratic leanings, but they all have approaches to international relations that favor grandiosity and competition over diplomacy and cooperation. The rise of autocracies is not in itself an existential threat, but an us-versus-them, zero-sum approach increases the risk of global catastrophe. The current autocratic trend impedes international cooperation, reduces accountability, and acts as a threat accelerant, making dangerous nuclear, climatic, and technological threats all the harder to reverse.

Even as the hands of the Doomsday Clock move closer to midnight, there are many actions that could pull humanity back from the brink:

  • The United States and Russia can resume dialogue about limiting their nuclear arsenals. All nuclear-armed states can avoid destabilizing investments in missile defense and observe the existing moratorium on explosive nuclear testing.
  • Through both multilateral agreements and national regulations, the international community can take all feasible steps to prevent the creation of mirror life and cooperate on meaningful measures to reduce the prospect that AI be used to create biological threats.
  • The United States Congress can repudiate President Trump’s war on renewable energy, instead providing incentives and investments that will enable rapid reduction in fossil fuel use.
  • The United States, Russia, and China can engage in bilateral and multilateral dialogue on meaningful guidelines regarding the incorporation of artificial intelligence in their militaries, particularly in nuclear command and control systems.
Our current trajectory is unsustainable. National leaders—particularly those in the United States, Russia, and China—must take the lead in finding a path away from the brink. Citizens must insist they do so.
 
Dịch:
Cách đây một năm, chúng tôi đã cảnh báo rằng thế giới đang ở trong tình trạng nguy hiểm cận kề thảm họa toàn cầu, và bất kỳ sự trì hoãn nào trong việc điều chỉnh quỹ đạo hiện tại đều làm gia tăng xác suất xảy ra thảm họa. Tuy nhiên, thay vì lắng nghe cảnh báo này, Nga, Trung Quốc, Hoa Kỳ và nhiều quốc gia lớn khác lại ngày càng trở nên quyết liệt, đối đầu và mang nặng chủ nghĩa dân tộc. Những thỏa thuận và đồng thuận toàn cầu đạt được bằng nhiều nỗ lực đang sụp đổ, thúc đẩy nhanh chóng một cuộc cạnh tranh quyền lực lớn theo logic “kẻ thắng được tất cả”, đồng thời làm suy yếu sự hợp tác quốc tế vốn mang tính then chốt trong việc giảm thiểu rủi ro chiến tranh hạt nhân, biến đổi khí hậu, lạm dụng công nghệ sinh học, các mối đe dọa tiềm tàng từ trí tuệ nhân tạo, cũng như nhiều nguy cơ mang tính tận thế khác.

Quá nhiều nhà lãnh đạo đã trở nên tự mãn và thờ ơ, trong nhiều trường hợp còn sử dụng diễn ngôn và chính sách làm gia tăng – thay vì giảm thiểu – các rủi ro hiện sinh này. Trước sự thất bại về năng lực lãnh đạo đó, hôm nay Hội đồng Khoa học và An ninh của Bulletin of the Atomic Scientists quyết định điều chỉnh Đồng hồ Tận thế ở mức 85 giây trước nửa đêm, mức gần với thảm họa nhất trong lịch sử tồn tại của đồng hồ này.

Năm ngoái mở đầu với một tia hy vọng mong manh liên quan đến rủi ro hạt nhân, khi Tổng thống đắc cử Hoa Kỳ Donald Trump có những động thái nhằm chấm dứt cuộc chiến Nga–Ukraine, thậm chí từng gợi ý rằng các cường quốc nên theo đuổi mục tiêu “phi hạt nhân hóa”. Tuy nhiên, trong suốt năm 2025, các xu hướng tiêu cực – cả cũ lẫn mới – đã gia tăng mạnh mẽ, với ba cuộc xung đột khu vực có sự tham gia của các cường quốc hạt nhân đều tiềm ẩn nguy cơ leo thang nghiêm trọng.

Cuộc chiến Nga–Ukraine đã xuất hiện các chiến thuật quân sự mới mang tính bất ổn cao, cùng với những ám chỉ từ phía Nga về khả năng sử dụng vũ khí hạt nhân. Xung đột giữa Ấn Độ và Pakistan bùng phát vào tháng 5, dẫn đến các cuộc tấn công xuyên biên giới bằng máy bay không người lái và tên lửa trong bối cảnh đối đầu hạt nhân nguy hiểm. Tháng 6, Israel và Hoa Kỳ tiến hành các cuộc không kích nhằm vào các cơ sở hạt nhân của Iran bị nghi ngờ phục vụ tham vọng phát triển vũ khí hạt nhân. Cho đến nay, vẫn chưa rõ liệu các cuộc tấn công này có thực sự kiềm chế được nỗ lực đó hay ngược lại, đã thúc đẩy Iran theo đuổi chương trình vũ khí hạt nhân một cách bí mật hơn.

Song song với đó, cạnh tranh giữa các cường quốc lớn đã phát triển thành một cuộc chạy đua vũ trang toàn diện, thể hiện qua sự gia tăng số lượng đầu đạn hạt nhân và phương tiện mang phóng của Trung Quốc, cũng như việc hiện đại hóa các hệ thống mang vũ khí hạt nhân tại Hoa Kỳ, Nga và Trung Quốc. Hoa Kỳ dự kiến triển khai một hệ thống phòng thủ tên lửa mới đa tầng, mang tên Golden Dome, bao gồm các bộ đánh chặn đặt trong không gian, làm gia tăng nguy cơ xung đột vũ trang ngoài không gian và nhiều khả năng kích hoạt một cuộc chạy đua vũ trang không gian mới.

Trong bối cảnh các xu hướng đáng lo ngại này tiếp diễn, các quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân hầu như không tiến hành đối thoại về ổn định chiến lược hay kiểm soát vũ khí, chứ chưa nói đến giải trừ hạt nhân. Những nghi vấn về cam kết răn đe mở rộng của Hoa Kỳ đối với các đồng minh truyền thống tại châu Âu và châu Á đã khiến một số quốc gia không sở hữu vũ khí hạt nhân cân nhắc việc phát triển năng lực này. Tại thời điểm công bố tuyên bố này, hiệp ước lớn cuối cùng giới hạn số lượng vũ khí hạt nhân chiến lược được triển khai giữa Hoa Kỳ và Nga – New START – đang đứng trước nguy cơ hết hiệu lực, chấm dứt gần 60 năm nỗ lực nhằm kiềm chế cạnh tranh hạt nhân giữa hai cường quốc hạt nhân lớn nhất thế giới. Ngoài ra, chính quyền Hoa Kỳ có thể đang xem xét việc nối lại các vụ thử hạt nhân nổ, qua đó đẩy nhanh hơn nữa cuộc chạy đua vũ trang hạt nhân mới.

Một loạt các xu hướng bất lợi khác cũng chi phối triển vọng biến đổi khí hậu trong năm qua. Nồng độ khí carbon dioxide trong khí quyển – loại khí nhà kính chịu trách nhiệm chính cho biến đổi khí hậu do con người gây ra – đã đạt mức cao kỷ lục mới, tương đương 150% so với thời kỳ tiền công nghiệp. Nhiệt độ trung bình toàn cầu năm 2024 là cao nhất trong 175 năm được ghi nhận, và năm 2025 tiếp tục duy trì mức tương đương. Do sự tan chảy của các sông băng và giãn nở nhiệt của nước biển, mực nước biển trung bình toàn cầu đã đạt mức cao nhất trong lịch sử quan trắc.

Chu trình thủy văn, được “tiếp năng lượng” bởi nhiệt độ tăng cao, trở nên ngày càng thất thường, với các hiện tượng lũ lụt và hạn hán luân phiên xuất hiện trên phạm vi toàn cầu. Các khu vực rộng lớn tại Peru, lưu vực Amazon, miền nam châu Phi và tây bắc châu Phi phải hứng chịu hạn hán nghiêm trọng. Trong vòng bốn năm qua, châu Âu đã ba lần ghi nhận hơn 60.000 ca tử vong liên quan đến nắng nóng. Lũ lụt tại lưu vực sông Congo khiến 350.000 người phải di dời, trong khi lượng mưa kỷ lục ở đông nam Brazil buộc hơn nửa triệu người rời bỏ nơi ở.

Các phản ứng ở cấp quốc gia và quốc tế trước tình trạng khẩn cấp khí hậu không chỉ hoàn toàn không đủ, mà trong nhiều trường hợp còn mang tính phá hoại sâu sắc. Ba hội nghị thượng đỉnh khí hậu gần đây nhất của Liên Hợp Quốc đều không nhấn mạnh việc loại bỏ dần nhiên liệu hóa thạch hay giám sát phát thải carbon dioxide. Tại Hoa Kỳ, chính quyền Trump trên thực tế đã phát động một “cuộc chiến” chống lại năng lượng tái tạo và các chính sách khí hậu hợp lý, liên tục làm suy yếu những nỗ lực quốc gia nhằm ứng phó với biến đổi khí hậu.

Trong năm qua, các diễn biến trong bốn lĩnh vực của khoa học sự sống đã làm gia tăng các rủi ro tiềm tàng mang tính thảm họa. Tháng 12 năm 2024, các nhà khoa học từ chín quốc gia đã công bố việc nhận diện một mối đe dọa có thể mang tính hiện sinh đối với toàn bộ sự sống trên Trái Đất: việc tổng hợp trong phòng thí nghiệm cái gọi là “sự sống đối xứng gương” (mirror life). Các nhà khoa học này kêu gọi không tạo ra vi khuẩn hay tế bào đối xứng gương – được cấu thành từ các phân tử tổng hợp hóa học có cấu trúc đối xứng với các phân tử tự nhiên trên Trái Đất, tương tự như bàn tay trái đối xứng với bàn tay phải – bởi một tế bào đối xứng gương có khả năng tự sao chép có thể né tránh các cơ chế kiểm soát sinh học thông thường, lan rộng khắp các hệ sinh thái, và cuối cùng gây ra sự chết hàng loạt của con người, động vật và thực vật, thậm chí làm gián đoạn toàn bộ sự sống trên hành tinh. Tuy nhiên, cho đến nay, cộng đồng quốc tế vẫn chưa đạt được một kế hoạch chung để xử lý rủi ro này.

Đồng thời, sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo đặt ra một dạng đe dọa sinh học khác: khả năng thiết kế các mầm bệnh mới với sự hỗ trợ của AI, mà con người không có biện pháp phòng vệ hiệu quả. Các quan ngại về chương trình vũ khí sinh học do nhà nước bảo trợ cũng gia tăng, do sự suy yếu của các chuẩn mực và cơ chế quốc tế trong năm qua. Đáng lo ngại hơn cả trong ngắn hạn là sự xuống cấp nhanh chóng của hạ tầng và chuyên môn y tế công cộng tại Hoa Kỳ, làm suy giảm nghiêm trọng năng lực ứng phó với đại dịch và các mối đe dọa sinh học khác, không chỉ đối với Hoa Kỳ mà còn trên phạm vi toàn cầu.

Sự gia tăng mức độ tinh vi của các mô hình ngôn ngữ lớn và việc ứng dụng chúng trong các quy trình mang tính then chốt – cùng với những lo ngại kéo dài về độ chính xác và xu hướng “ảo tưởng” thông tin – đã tạo ra các cuộc tranh luận công khai sâu rộng trong năm qua về rủi ro của trí tuệ nhân tạo. Hoa Kỳ, Nga và Trung Quốc đang tích hợp AI vào các lĩnh vực quốc phòng, bất chấp những nguy cơ tiềm ẩn. Tại Hoa Kỳ, chính quyền Trump đã hủy bỏ một sắc lệnh hành pháp trước đây về an toàn AI, phản ánh sự ưu tiên nguy hiểm cho đổi mới hơn là an toàn. Cuộc cách mạng AI còn có nguy cơ làm trầm trọng thêm sự hỗn loạn và rối loạn vốn có trong hệ sinh thái thông tin toàn cầu, khuếch đại các chiến dịch thông tin sai lệch và phá hoại các cuộc thảo luận dựa trên sự thật – vốn là điều kiện tiên quyết để giải quyết những mối đe dọa cấp bách như chiến tranh hạt nhân, đại dịch và biến đổi khí hậu.

Những xu hướng nguy hiểm này đi kèm với một diễn biến khác làm suy yếu các nỗ lực ứng phó với các mối đe dọa toàn cầu lớn: sự trỗi dậy của chủ nghĩa chuyên chế mang tính dân tộc tại nhiều quốc gia, trong đó có một số quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân. Mặc dù mức độ chuyên chế của các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ, Nga và Trung Quốc có khác nhau, nhưng họ đều theo đuổi các cách tiếp cận quan hệ quốc tế thiên về phô trương quyền lực và cạnh tranh hơn là ngoại giao và hợp tác. Bản thân sự gia tăng của các chế độ chuyên chế không nhất thiết là một mối đe dọa hiện sinh, nhưng cách tiếp cận “chúng ta – họ”, mang tính tổng bằng không, làm gia tăng đáng kể nguy cơ thảm họa toàn cầu. Xu hướng này cản trở hợp tác quốc tế, làm suy giảm trách nhiệm giải trình và đóng vai trò như một “chất xúc tác đe dọa”, khiến các nguy cơ hạt nhân, khí hậu và công nghệ ngày càng khó bị đảo ngược.

Ngay cả khi kim Đồng hồ Tận thế tiến gần hơn tới nửa đêm, vẫn tồn tại nhiều hành động có thể kéo nhân loại ra khỏi bờ vực:
  • Hoa Kỳ và Nga có thể nối lại đối thoại nhằm hạn chế kho vũ khí hạt nhân của mình. Tất cả các quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân có thể tránh các khoản đầu tư gây mất ổn định vào phòng thủ tên lửa và tuân thủ lệnh moratorium hiện hành đối với các vụ thử hạt nhân nổ.
  • Thông qua các thỏa thuận đa phương và quy định quốc gia, cộng đồng quốc tế có thể thực hiện mọi biện pháp khả thi để ngăn chặn việc tạo ra sự sống đối xứng gương, đồng thời hợp tác trong các biện pháp thực chất nhằm giảm thiểu nguy cơ AI bị sử dụng để tạo ra các mối đe dọa sinh học.
  • Quốc hội Hoa Kỳ có thể bác bỏ cuộc chiến của Tổng thống Trump chống lại năng lượng tái tạo, thay vào đó cung cấp các cơ chế khuyến khích và đầu tư nhằm cho phép giảm nhanh việc sử dụng nhiên liệu hóa thạch.
  • Hoa Kỳ, Nga và Trung Quốc có thể tham gia đối thoại song phương và đa phương về các hướng dẫn có ý nghĩa liên quan đến việc tích hợp trí tuệ nhân tạo trong quân đội, đặc biệt là trong các hệ thống chỉ huy và kiểm soát hạt nhân.
Quỹ đạo hiện tại của chúng ta là không bền vững. Các nhà lãnh đạo quốc gia – đặc biệt là tại Hoa Kỳ, Nga và Trung Quốc – phải đi đầu trong việc tìm kiếm con đường rời xa bờ vực thảm họa. Người dân phải yêu cầu họ thực hiện điều đó.
 
Dạo này còn đứa nào rồ khựa đến mức những tin đồn qua nay nó nghĩ là khựa giả chết để bắt quạ đài ko ta.
 
Doomsday's Clock -> dự án rửa tiền xạo lồn nhất
 
Có tác dụng cảnh báo, mà t thấy mỗi bài của m về chiếc đồng hồ này.
Chứng tỏ nó flop quá, hay ghi tên ST hay Vượn vào cho đỡ flop.

Trong phần lớn lịch sử của chiếc đồng hồ, các quyết định thay đổi thời gian được đưa ra bởi tổng biên tập của Bulletin , Eugene Rabinowitch, một nhà vật lý người Mỹ gốc Nga, người đã trở thành một nhà lãnh đạo trong phong trào giải trừ vũ khí toàn cầu. Rabinowitch dựa trên các cuộc thảo luận với các nhà khoa học khác và các chuyên gia chính phủ về các diễn biến chính trị và công nghệ. Sau khi ông qua đời năm 1973, trách nhiệm điều chỉnh kim phút của Đồng hồ Ngày tận thế được chuyển giao cho một hội đồng gồm nhiều chuyên gia về công nghệ hạt nhân và khoa học khí hậu. Được gọi là Hội đồng Khoa học và An ninh của Bulletin of the Atomic Scientists, hội đồng này họp hai lần một năm để thảo luận về tình hình thế giới và liệu việc thay đổi thời gian có cần thiết hay không.
 
Có tác dụng cảnh báo, mà t thấy mỗi bài của m về chiếc đồng hồ này.
Chứng tỏ nó flop quá, hay ghi tên ST hay Vượn vào cho đỡ flop.
tác dụng là lập có tổ chức gồm 1 đám vô dụng nhận lương cao
giống gạch vĩnh cửu hà nội mỗi năm lát lại 1 lần
 
WWIII vs Đại Việt trở thành nơi an toàn nhất để trú ẩn !
Nga + Trung + Nhật + Mỹ + Anh + Úc thống nhất không động đến Đại Việt !
 
Thật ra tận thế từ 2012 rồi, chúng ta chỉ đang sống trong ảo mộng của bản thân mà thôi
Trân trọng!
ENeDmLJj.jpg
 

Có thể bạn quan tâm

Top