Chớ nghe lời phỉnh tiếng phờ Thò tay vào lờ, mắc kẹt cái hom
Măng chua nấu cá ngạch nguồn Sự đời đắp đổi, khi buồn khi vui.
Yêu nhau xé lụa may quần Ghét nhau kể nợ kể nần nhau ra
Ai ơi chớ vội cười nhau Cây nào mà chẳng có sâu chạm cành
Khi giàu chẳng có đỡ ai Đến khi hoạn nạn chẳng ai đỡ mình