Live Tao chính thức bốc phốt nhân vật được cho là cấm kị nhất của cái xứ châu Á: Thích Car Money

cá nhân tao thiên hướng về đạo bên khựa như đạo hàn phi gia và đạo quỷ cốc tử. Từ đó tao xem cái gì cũng nhìn thấu bản chất sự việc khi ai ai cũng mơ hồ
 
cá nhân tao thiên hướng về đạo bên khựa như đạo hàn phi gia và đạo quỷ cốc tử. Từ đó tao xem cái gì cũng nhìn thấu bản chất sự việc khi ai ai cũng mơ hồ

Như thế là rất tốt vì học những thứ theo trình độ của mình thì mới thu nạp được.
Đạo của Thánh Nhân chỉ dành cho 1 số cực kỳ ít người mà thôi. Nhiều người tầm thường mà cũng đòi học Đạo là rất sai.
Nhiều người khi chết bị đoạ địa ngục cũng là vì "được" người ta bảo cho một ít Đạo mà bị vào địa ngục, vì cùng một tội người này làm thì quả báo nó khác, người mặc trang phục này tự xưng là người kia phạm phải thì sẽ bị quả báo khác.
Cho nên Đạo không thể tuỳ tiện nói ra.
Giống như viên ngọc quý thì không thể tuỳ tiện mang ra cho lũ ăn mày xem.
 
Đọc comments thấy cả bên công lẫn bên thủ đều không có trình độ. Để tôi suy nghĩ xem có nên viết một bài hay không.

Tôn giáo đối với người cực kỳ thông minh thì đấy là trí tuệ cao cấp, còn đối với hầu hết tất cả các thành phần còn lại thì đấy là mê tín (cho dù người đấy có tự xưng là theo đạo hay thường xuyên đi lễ lậy hay không).

Các anh tranh cãi chỉ làm hại bản thân các anh thôi.
Nói về tôn giáo là nói về niềm tin.

Thứ ko chứng minh được lôi ra cãi chả đi tới đâu hết.

Vũ trụ này gồm 11 chiều, con người chỉ có thể nhìn thấy 3 chiều thì sao thấy được các thực thể ở chiều cao hơn được mà hô nó ko tồn tại.

Ví dụ 1 con kiến chỉ nhìn thấy vật thể 2 chiều mãi mãi chả biết được thế giới 3 chiều nó như thế nào.
 
Nói về tôn giáo là nói về niềm tin.

Thứ ko chứng minh được lôi ra cãi chả đi tới đâu hết.

Vũ trụ này gồm 11 chiều, con người chỉ có thể nhìn thấy 3 chiều thì sao thấy được các thực thể ở chiều cao hơn được mà hô nó ko tồn tại.

Ví dụ 1 con kiến chỉ nhìn thấy vật thể 2 chiều mãi mãi chả biết được thế giới 3 chiều nó như thế nào.

Các anh không đủ trình độ nói về Đạo, nên im đi.
Đừng reply vì tôi sẽ không nói chuyện ở topic này nữa.
 
Mày chỉ cần thêm prompt hãy cãi cho ra lẽ thì cảm cái gì không được, như thằng trên nói đó, tạo ra hai con AI để cãi. Giờ tao post gốc nhìn mới về Phật mà tao đã lọc ra rồi đó.

Mà địt mẹ mày xài con AI mà cái kiểu "Nô lệ xin cúi đầu chờ chỉ giáo tiếp theo của Tiên đế vĩ đại" thì địt mẹ mày cút đi cho tao đỡ gai con mắt
Đọc cách hành văn của thí chủ, tôi đánh giá thí chủ thuộc dạng Văn Dốt - Võ Nát, tư duy kiểu thích tìm kiếm thành công == cách đi đường tắt.
Thôi thì ng thành công có lối đi riêng, chúc thí chủ thuộc vào 1% trong số ng đi lối riêng... :vozvn (1):
 
Mày ghi dài quá, tao làm biếng đọc hết nên chỉ đọc sơ sơ.
1. Mày nói mày tìm hiểu cũng như hướng về đạo Phật, vậy tao hỏi mục đích của mày khi hướng về đạo Phật để làm gì?
2. Khi Thích Ca hiểu rõ được cái khổ của loài người, cái khổ mà bất cứ ai cũng không thể phản kháng, Sinh- Lão - Bệnh - Tử, nên Ngài Thích Ca đi tìm kiếm con đường để có thể chống lại 4 cái khổ này và con đường đó là diệt trì cái hành vi ác ( Khẩu không nói lời ác, không nói dối, thân không sát sinh, không tà dâm trộm cắp, ý không tham, sân si ) và cho tới khi Thích Ca bắt đầu ly dục ly ác pháp, tiến tới con đường nhập Tứ Thiền ==> xong rồi nhập Định Vô Lậu - chặt đứt gốc rể tham sân si ( cũng như khi mày đi phát cỏ, nếu mày chỉ ngắt ngang cọng cỏ thì rể vẫn phát triển và theo thời gian cỏ vẫn cao lớn). Và khi Thích Ca, chính thức làm chủ được 4 sự đau khổ mà bất cứ ai cũng bất lực thì Ngài Thích Ca đã cho ra câu kệ " Thiên thượng thiên hạ- duy ngã độc tôn, Nhất thiết thế gian -Sinh lão bệnh tử ". Và nói luôn điều cuối cùng, khi Ngài Thích Ca còn tại thế thì chân lý ngài tìm ra, ngài không cho rằng nó thuộc một loại tôn giáo nào, mà nó như chìa khoá dành cho tất cả mọi người để mở cửa cánh và có thể như ngài, thoát ra khỏi 4 sự đau khổ kia. Còn về sau khi Ngài tịch, thì đệ tử ngài mới tập hợp kinh kệ và một số lại lấy pháp danh của ngài và lập ra tôn giáo ... Chứ Ngài Thích ca nếu muốn lập tôn giáo hay viết kinh kệ thì mày hãy luôn nhớ rằng, phía sau lưng ngài là cả một vương triều và dư sức làm điều đó . Và tao cũng tin chắc mày sẽ đủ sức để hiểu câu " Tam sao thất bản", khi cuốn kinh mà được chép tới lần thứ 3 thì ý nghĩa nó đã khác đi rất nhiều rồi, đừng nói chi từ cuốn kinh Nikaya ban đầu dần dần chia ra làm 20 bộ phái khác nhau.
3. Hãy nhớ lấy điều này, khi mày theo một tôn giáo nào, không nhất thiết nó phải hào nhoáng như nào hay nó có giúp mày tăng được địa vị gì trong xã hội nào không? Mà nó có giúp được bản thân của mày ngày hôm nay có tốt hơn hôm qua không?.
Thứ 4: muốn thật sự hiểu được cái hay của Đạo Phật ( Thích Ca Mâu Ni ) thì mày hãy thử ăn chay và ăn ngày 1 bữa đi, và chiêm nghiệm thử điều này, khi đó mày sẽ hiểu đạo phật thực tế là như nào, rồi dần dần mày cũng sẽ hiểu việc theo đuổi và làm nô lệ cho dục vọng của bản thân nó thật sự ngu tới mức nào.. và khi hiểu rồi, lúc đó mày vẫn sẽ sống và vẫn sẽ đi làm, đóng góp xã hội nhưng khi này, trong mày không còn sự đấu tranh giữa người và người, thay vào đó mày sẽ đi làm thật sự vì công việc, vì tìm tòi, mày không còn chạy theo cái danh và cái lợi, mày chỉ muốn một cuộc sống bình thường, đi làm 8 tiếng, nghỉ ngơi 8 tiếng và có 8 tiếng bên gia đình. Và những sân si / ganh ghét/ nói xấu / chèn ép trong công việc cũng như ngoài xã hội đã làm đủ làm mày bận tân nữa, thay vào đó điều mày muốn làm là không chạy theo dục vọng cảm xúc mà chỉ muốn sự bình yên trong thân tâm đang hiện hữu.
Ngẫm đi
 
Như thế là rất tốt vì học những thứ theo trình độ của mình thì mới thu nạp được.
Đạo của Thánh Nhân chỉ dành cho 1 số cực kỳ ít người mà thôi. Nhiều người tầm thường mà cũng đòi học Đạo là rất sai.
Nhiều người khi chết bị đoạ địa ngục cũng là vì "được" người ta bảo cho một ít Đạo mà bị vào địa ngục, vì cùng một tội người này làm thì quả báo nó khác, người mặc trang phục này tự xưng là người kia phạm phải thì sẽ bị quả báo khác.
Cho nên Đạo không thể tuỳ tiện nói ra.
Giống như viên ngọc quý thì không thể tuỳ tiện mang ra cho lũ ăn mày xem.
Ai ai cũng học được, quan trọng là phải thích cơ.
Niềm tin bản thân thấy hay thì chia sẻ thôi, chứ học hay không thì tùy người. Sợ nhất là đạo pháp luân công, toàn các cụ già cầm quyển sách bắt con cháu theo, ko theo thì bảo không tôn trọng người có tuổi là vô văn hóa.
===} mỗi đạo cũng có cái hay riêng, nhưng đã theo đạo nào thì phải theo đến cùng nhưng thấy ko hợp là buông bỏ luôn.
 
Trên đời này làm gì có gọi là cuộc sống tự do mà hướng. Ở đây, tao suy ra nghĩa rộng hơn chứ đéo phải bó hẹp ở chuyện tự do sinh sống, đi lại, ăn uống. Tất cả các sinh vật ít nhất trong cái vũ trụ này đều bị nhốt trong cái lồng tồn tại theo các định luật vật lý, các hạt, quy luật vũ trụ. sự giới hạn về mặt sinh học, cơ thể, tuổi thọ, môi trường hỗ trợ sự sống, ngay cả trái đất, hành tinh khác cũng có tuổi thọ, nhờ trọng lực rồi cũng tan biến. Thế thì tự do ở đây muốn hướng tới là gì, hay có thằng bảo chết đi là dc tự do hoặc lên tây phương, hay thiên đàng sống mãi mãi đéo kết thúc !?. Tao thích nhất câu của ông Bồ đề đạt ma khi thằng trọc nào hỏi ổng là sống khổ vậy, chết đi về đâu có sướng ko? Ông trả lời: Đéo biết, vì tao chưa chết
Nên ngày nào t chả suy nghĩ về phân tử với nguyên tử, rồi tự hỏi tại sao lại có sinh vật sống thay vì những thứ vô tri như đất đá
 
do mày chưa thấ dc thế giới 4 chiều, và thế giới 11 chiều nên mày mới gáy vậy thôi.
Khi mày thấy dc những thế giới đó thì mà muốn thoát ra càng nhanh càng tốt.
À, cái thân ngũ oẩn của mày cũng là đồ từ các siêu thiên thể trong vũ trụ nó nổ ra để lại đó
Mày thấy được thế giới 4 chiều và thế giới 11 chiều à?
 
Và do đó cá nhân tao sẽ không bao giờ tin một cái lí thuyết mà cái gốc đã thối rữa về tính đúng đắn (soundness). Nhưng thế hệ sau chỉ đa phần sửa lại những lỗi sai lỗi tư duy của Thích Ca nhưng tao vẫn cho rằng, một lí thuyết đã bị hiểu sai lệch nghiêm trọng bị nỗi sợ dẫn lối thì không nên tiếp tục kế thừa.
Tao bức xúc về đạo Phật đến mức mà tao cũng phải giải ngu cho tụi mày mặc dù tao rất ghét người khác khôn nhưng tao không thể tôn trọng Thích Ca được. Một thái tử mong manh dễ vỡ đã vô tính thấy thực tại quá khốc liệt nên đã làm nhiều lí thuyết trốn tránh cực đoan. Một người nghĩ họ có thể sống quyền lực vĩnh hằng nhưng biết được tương lai của mình sẽ chết nên rất sợ mất tất cả (giống thằng Putin, Tập, Kim Ủn,...). Thấy người già, cái chết mà ám ảnh rồi nghĩ cực đoan rằng tao chăm sóc cho cái thân xác làm gì khi già về tao cũng chết vậy là mặc kệ thân xác luôn. Thấy một áp lực lớn thay vì dũng cảm đối mặt thì lại trốn tránh áp lực với danh nghĩa buông bỏ trân thế, về rừng sống. Đó là một sự ích kỷ đến khó tin, quá ích kỷ. Khi tao bốc hết sự thật rồi thì chúng mày xammer còn tin vào Thích Ca không?? Mặc dù về sau tao thấy Phật tử cũng hiểu kiểu khác ôn hòa hơn nhưng tao không thể chấp nhận nổi, đang lẽ nó nên đổi thành một cái tên khác, một đạo giáo khác chứ đừng để là đạo Phật rồi nhiều người không hiểu đi theo rồi chết theo
Tao sẽ thảo luận theo suy nghĩ của tao 2 ý của mày. Không hẳn là phản bác, chỉ là cách hiểu của tao về chủ đề may đưa ra

Ý một là “Sự sợ hãi nguyên thủy” - root scare và cái sự phi lí về “mọi thứ đều biến nhưng niết bàn lại bất biến”.

Theo tao Thích Ca không phải nhìn thấy sự đau khổ mà sợ hãi. Ổng tất nhiên phải qua sự gian truân của lục đạo tứ sinh - kể cả nỗi sợ - để tìm câu trả lời.

Khi đã giác ngộ, ông không còn sống trong thế giới nhị nguyên, kể cả “sợ hãi - an nhiên”, mà đã vượt qua luôn rồi. Ông sống trong một thế giới mà tất cả đều “không”. Tâm ông không còn để vào việc gì mà lòng còn bám vào. Context của mày ở đây là 3 nỗi sợ. Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm.

Cho nên dẫn đến ý thứ hai của mày là sự phi lí về niết bàn bất biến.

Theo tao, Tao hiểu niết bàn theo cách hơi trừu tượng. Nó không hẳn là “bất biến"”, mà nó là cái đích. Khi đến cái đích đó, người giác ngộ hiểu ra tất cả là vô thường. Tất cả, là “không”.Không ở đây không hẳn là số 0 hay không có gì. Đó là nơi vô thường, như đi vào hố đen.

Cũng có thể, đó là nơi 1/0 có nghĩa. - T nghĩ thế
(viết ngoài đường nên văn lủng củng bome, thông cảm).
 
Cơ bản tranh luận với tụi mày mệt bỏ mẹ, vì cơ bản tụi mày không muốn tin rồi thì thôi, tao cũng đéo muốn tin lời tụi mày nói đâu. Đừng viết mấy lời ép tao tin vào tụi mày mệt mỏi.
 
Sửa lần cuối:
Tao sẽ thảo luận theo suy nghĩ của tao 2 ý của mày. Không hẳn là phản bác, chỉ là cách hiểu của tao về chủ đề may đưa ra

Ý một là “Sự sợ hãi nguyên thủy” - root scare và cái sự phi lí về “mọi thứ đều biến nhưng niết bàn lại bất biến”.

Theo tao Thích Ca không phải nhìn thấy sự đau khổ mà sợ hãi. Ổng tất nhiên phải qua sự gian truân của lục đạo tứ sinh - kể cả nỗi sợ - để tìm câu trả lời.

Khi đã giác ngộ, ông không còn sống trong thế giới nhị nguyên, kể cả “sợ hãi - an nhiên”, mà đã vượt qua luôn rồi. Ông sống trong một thế giới mà tất cả đều “không”. Tâm ông không còn để vào việc gì mà lòng còn bám vào. Context của mày ở đây là 3 nỗi sợ. Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm.

Cho nên dẫn đến ý thứ hai của mày là sự phi lí về niết bàn bất biến.

Theo tao, Tao hiểu niết bàn theo cách hơi trừu tượng. Nó không hẳn là “bất biến"”, mà nó là cái đích. Khi đến cái đích đó, người giác ngộ hiểu ra tất cả là vô thường. Tất cả, là “không”.Không ở đây không hẳn là số 0 hay không có gì. Đó là nơi vô thường, như đi vào hố đen.

Cũng có thể, đó là nơi 1/0 có nghĩa. - T nghĩ thế
(viết ngoài đường nên văn lủng củng bome, thông cảm).
Nói Phật vượt qua nỗi sợ là không đúng. Cái nỗi sợ của tao đang nói là cái nỗi sợ bên trong Thích Ca mà chính ổng không nhận ra, chính vì nỗi sợ chi phối ở dưới nên Phật sẽ dễ có xu hướng suy luận lung tung, ý tao là vậy đó, việc tao chỉ ra điểm phi logic, mâu thuẫn là chứng minh ổng là người còn nỗi sợ chi phối nên mới đưa ra các quan điểm mâu thuẫn như vậy
Còn bất biến của Niết Bàn thì mày nhớ cái vòng luân hồi không? Ổng đòi thoát ra khỏi vòng luân hôi trong khi mọi thứ là Vô Thường mọi thứ nên tuân theo nó chứ tại sao Phật đòi thoát ra khỏi luân hồi muốn dừng cái vòng lặp đó cho chính bản thân mình đó là cái mâu thuẫn với Vô Thường của vũ trụ.
Đọc kĩ xong thấy mày nói kiểu gì ấy, "người giác ngộ hiểu ra tất cả là vô thường" thực ra đến mày cũng ngộ được chứ cần gì tới cái đích. Vô thường đơn giản là như này, mày có thể là thằng giám đốc nhưng ngày mai mày có thể bị đuổi công ty phá sản, đó là sự vô thường của hiện tại và tương lai. Ý ở dây là cuộc sống luôn luôn thay đổi không có gì là vĩnh viễn, có thể biến mất bất kì lúc nào. Nhưng hiểu theo nhánh Phật Đại Thừa là "chính vì Vô Thường chúng ta không nên cố chấp giữ nó, chúng ta không cần phải lồng lộn lên giữ cái ghế bằng mọi giá khi ta mất nó", còn hiểu theo Nguyên Thủy là "vì nó vô thường rồi, kiểu gì tao cũng mất cái ghế giám đốc vì cho dù tao tài ba thế nào đi nữa tao cũng chết, chức mất nên thôi tao chủ động bỏ luôn cái ghế giám đốc để đi tu". Khi mà họ nghĩ bỏ cái chức giám đốc thì lúc đó con người mày cảm thấy thoải mái ngay lập tức nhưng cái đó không phải ngộ đạo, mà cái đó chỉ là buông xuôi trách nhiệm khiến mày phê một lúc vì không còn phải nghĩ nhiều về cuộc sống thôi, chứ không phải ngộ
 
Sửa lần cuối:
Các anh không đủ trình độ nói về Đạo, nên im đi.
Đừng reply vì tôi sẽ không nói chuyện ở topic này nữa.
Anh có kiến thức về Đạo thì anh có thể giải thích thêm hay phản biệt thằng chủ thớt không. Anh có khả năng truyền tải kiến thức của anh cho người khác được không. Chứ nếu có một kiến thức cao siêu mà không truyền đạt được để giúp người khác thì có cũng chả để làm gì. Tôi tự nhận mình ngu muội, mong anh chỉ giáo
 
Hãy nhìn anh ấy như một đồng chí, chúng ta thấy tư tưởng của đồng chí sáng còn hơn mặt trời nên chúng ta đi theo, đừng đắp tượng để tôn đồng chí lên làm thánh. Cứ hễ tôn ai lên làm thánh là các tín đồ sẽ không thể chấp nhận được phần con người bên trong họ. Đơn cử là Bác tao :sad:
 
Hãy nhìn anh ấy như một đồng chí, chúng ta thấy tư tưởng của đồng chí sáng còn hơn mặt trời nên chúng ta đi theo, đừng đắp tượng để tôn đồng chí lên làm thánh. Cứ hễ tôn ai lên làm thánh là các tín đồ sẽ không thể chấp nhận được phần con người bên trong họ. Đơn cử là Bác tao :sad:
Mày nói đúng cứ tôn lên làm thánh con người sẽ có một tâm lí buồn cười là: "Người đó có hoặc làm cái Lồn gì cũng đúng". Họ sẽ dùng mọi cách để thanh minh rằng cái đó là hợp lí, mọi thứ về người đó là hợp lí. Chỉ có cái thằng hỏi Thánh, phản biện Thánh, bất kính với Thánh là vô lí, thằng này sẽ bị nghiệp quật chết.
 
Thằng thớt dùng AI xong huấn luyện nó để phản biện Thích Ca cơ à, chuyện khó vậy cũng làm được, nhưng con A.I này lại mắc khá nhiều lỗi ngụy biện. Để mai tao có thời gian sẽ phản biện lại con A.I của mày để bảo vệ chánh pháp của Đức Phật.

Tao triệu hồi hộ pháp @Chaybodapxe1806
Mày tag trễ quá, để mai rãnh rỗi tao biên bài.
 
Top