Lần gần đây nhất tao khóc đó là đưa con gái đi học lớp mầm. Nhìn nó bước vào lớp và khoé mắt tao chợt cay rồi từng giọt nước mắt rơi lã chã...
Và hôm qua, sau khi xem vài bức hình kiểu truyện tranh tả lại sự việc một cán bộ đi BMW tông lìa chân của em gái đang độ tuổi 18, gãy chân bố em, để rồi khiến em sau đó ra đi mãi mãi, rồi khắp các mặt trận mạng xã hội thấy các em đấu tranh, đặt hoa tưởng niệm, phản biện, đấu tố,... Tao đã thực sự chảy nước mắt...
Genz - đúng là thế hệ kì tích, anh (chú) thật sự xin lỗi các em (cháu) vì lâu nay nghĩ các em chỉ biết trà sữa, checkin và đụ địt...
Xin cảm ơn các em đã cho anh thấy ánh sáng le lói cuối con đường, hy vọng các em sẽ đạt được nhiều thành tựu to lớn, giúp đất nước này thật sự được giải phóng, tất cả chúng ta sẽ được tự do...
Bản thân những người như các anh, vì công việc, vì mưu sinh, vì gia đình, vì muốn yên phận đã trở nên hèn nhát, im lặng với nhiều bất công của xã hội...
Ngoài chia sẻ những câu chuyện xàm lồn của anh, anh cũng chỉ có thể bóc trần lũ lang băm súc vật mỗi ngày bòn rút sức khoẻ của người thân các em chứ cũng chưa đóng góp được gì nhiều! Một lần nữa xin cảm ơn các em!
Trân trọng./.