Mèo Đi Cảnh
Trẩu tre
Thời gian trôi nhanh quá, cứ như cơn gió không thể nắm bắt được. Mấy con ghệ ngày xưa chắc giờ cũng đã có chồng, con hết rồi (tao cũng không chắc nữa). Đã biết bao nhiêu sai lầm, cứ lặp lại bao lần. Thật kỳ lạ nhưng Dopamine kiểm soát con người, cuộc đời tao. Tao cứ chìm đắm vào cảm giác ấy, không thể thoát ra. Tao cứ như một đứa trẻ cố níu kéo lại thời gian này, chỉ tao, một mình tao.
Cô đơn và không tìm được người đồng điệu trong tâm hồn thật đáng sợ.
Cuộc đời này đi về đâu?
Cô đơn và không tìm được người đồng điệu trong tâm hồn thật đáng sợ.
Cuộc đời này đi về đâu?