mày so ăn cứt với vợ mày bị thằng khác nó đụ như nhau à , má lướt wua ai chả biết thối chứ , tao cũng hơi rảnh khi nói nhảm với mầy , mày nói 1 hồi lôi EQ với mấy thứ tào lao theo góc nhìn của mày thì mày best rồi , nhưng đời đéo ngờ tới đâu rồi 1 ngày đẹp giời mày rơi vào hoàn cảnh thằng xe ôm trong bài rồi lên đây review hướng xử lý của mày cho ae trầm trồ
Tao có văn bằng 2 ngành tâm lý học nên tao sẽ phân tích và trả lời cho mày một lần cuối.
Đọc kỹ đi rồi hiểu vì sao tao nói mày tranh luận bằng cảm xúc chứ không bằng logic.
Mày vừa tự mâu thuẫn với chính lập luận của mày. Mày nói cứt ko cần ăn, chỉ cần lướt qua là biết thúi. Nghĩa là con người hoàn toàn có thể nhìn hậu quả để học mà không cần tự lao đầu vào trải nghiệm. Đơn giản như bác sĩ tâm thần ko cần phải bị tâm thần mới chữa bệnh cho người khác. Vậy mà nãy giờ mày cứ bám cái lý do chưa bị thì đừng nói. Mày vớ vẩn.
Cái mày đang suy nghĩ thật ra rất đơn giản, mày đang cố để biến việc tức guận mất kiểm soát thành chuyện tất yếu để cảm thấy dễ chấp nhận hơn. Vì nếu thừa nhận con người vẫn có thể kiểm soát hành vi trong lúc tuces giận cực độ, thì việc thằng kia chém vợ hờ sẽ không còn đúng để đáng thông cảm hay cay dùm nữa. Nó chỉ còn là việc bùng nổ vì bất lực cảm xúc.
Ở trên tao chưa bao giờ nói tao chưa bị cảm xúc ảnh hưởng. Tao chỉ nói ra sự khác nhau ở chỗ: có người tức giận nhưng nghĩ đến hậu quả, có người tức xong tự biến mình thành tù nhân. Đó là khác biệt giữa biết cách điều khiển hành vi của bản thân với bị cảm xúc điều khiển.
Còn chuyện đời không biết trước chuyện là điều hiển nhiên. Chính vì không thể biết trước nên con người mới phải học cách kiểm soát hành vi của bản thân trước khi biến một phút mất kiểm soát thành cái giá phải trả cả đời.
Tao thừa biết ngay từ đầu giờ mày không hề muốn tranh luận để tìm đúng sai. Mày chỉ liên tục công kích, cố tình kéo tao xuống bãi cứt mày đang đứng bằng kiểu nói như vợ mày bị đụ chưa, tới lúc đó rồi biết... Mày có suy nghĩ này vì bản thân mày đang mặc định rằng tha2nvf đàn ông khi bị đụng tự ái thì phải xừng cồ như chó thì đứa khác mới sợ.
Nói thẳng ra là mày không đồng cảm hay cay dùm thằng kia. Mà mày đang bảo vệ chính cái tôi, cái bản ngã đàn ông rất mong manh bên trong mày. Là thứ phải dựa vào nổi điên, bạo lực hay mất kiểm soát để chứng minh mày là đàn ông.
Nên tao mới nói mày hiểu cảm xúc rất rõ, nhưng lại không phải người có khả năng điều khiển xử lý cảm xúc. Đó là lý do mày không bàn giải pháp, không bàn hậu quả pháp lý. Mà mày chỉ liên tục hợp thức hóa việc hành xử baoj lực lúc tức giận cực điểm.
Tao thấy thật ra thứ làm mày cay cú từ tối qua đến giờ không phải là tao nói sai. Mà là tao nói lên và chạm đúng nỗi sợ của mày. Đó là tận sâu bên trong, chính mày cũng biết nếu rơi vào hoàn cảnh như thằng đó thì bản thân mày cũng sẽ mất kiểm soát. Và mày đang sừng cồ, công kích tao để biến việc này thành cái gọi là bản lĩnh đàn ông, để đỡ phải đối diện với sự thật rằng mày cũng là thằng có thể bất lực trước cảm xúc của mình.