Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền cả đời tranh đấu cuối cùng Tư Mã Ý hốt hụi chót

3 câu nói để đời Tư Mã Ý truyền lại cho con cháu: Làm được thì đa nghi như Tào Tháo cũng phải "bó tay" - Ảnh 2.

Tư Mã Ý

Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền cả đời tranh đấu ngược xuôi tranh giành thiên hạ nhưng cuối cùng tất cả thiên hạ lại phải rơi vào tay nhà Tư Mã Ý. Trong số những nhân vật nổi tiếng vào thời Tam Quốc, Tư Mã Ý từng được không ít người xem như "kẻ chiến thắng sau cùng" của thời đại này. Bởi lẽ, ông chính là người đặt nền móng giúp gia tộc của mình thâu tóm chính quyền Tào Ngụy và thống nhất Tam Quốc.
3 câu nói để đời Tư Mã Ý truyền lại cho con cháu: Làm được thì đa nghi như Tào Tháo cũng phải "bó tay" - Ảnh 1.

Tào Tháo
Tư Mã Ý – Không cần tranh, không cần thắng sớm, chỉ cần trụ tới cuối cùng.

Trong thời loạn thế Tam Quốc, người đời ca tụng Quan Vũ vì nghĩa khí, Tào Tháo vì mưu lược, Gia Cát Lượng vì trung cần.

Còn Tư Mã Ý?
Ông không lập chiến công hiển hách, không được truyền tụng bởi những kỳ tích lẫy lừng,
Nhưng sau cùng – thiên hạ lại quy về tay hậu duệ họ Tư Mã.
1. Không tranh tiên cơ, chỉ giữ vững thế cục
Tư Mã Ý suốt cuộc đời ẩn nhẫn, không mưu cầu tiếng tăm, không khát khao vinh hiển sớm.
Khi người người tranh giành thiên hạ, ông lựa chọn thủ thế, không vì dục vọng mà lộ mưu tâm.
→ Giữ mình, dưỡng thời, chờ một khoảnh khắc định thiên hạ.
Nguyen-Tan-Dung-quoc-tang.jpg

2. Không xưng hùng, nhưng không ai dám khinh thường
Dù không được Tào Tháo hoàn toàn tin tưởng, ông vẫn kính cẩn tận tụy.
Dù bị gièm pha, ông chưa từng vượt lễ nghi, chưa từng vượt quyền hạn.
→ Càng bị nghi kỵ, càng biết thu mình, khiến người khác không có cớ để loại trừ.

3. Nhẫn nhục là bản lĩnh – trụ vững là trí tuệ
Năm 249, khi tuổi đã cao, thân mang bệnh tật, Tư Mã Ý vẫn giả bệnh nằm liệt giường.
Tào Sảng thấy thế, buông lơi cảnh giác.
Và chỉ một ngày – Tư Mã Ý khởi binh đảo chính, đoạt toàn bộ quyền lực triều Ngụy.
→ Không thắng bằng trăm trận. Chỉ thắng đúng một trận – khi mọi đối thủ đã lơi tay.

4. Kẻ thức thời, chưa chắc là người sớm tiến – mà là người biết lùi đúng lúc
Tư Mã Ý không cần xưng đế, không cần soán ngôi,
Nhưng thiên hạ vẫn rơi vào tay con cháu ông – không cần đổ máu, chỉ cần bền bỉ và chính xác.
→ Đó không phải là mưu hèn kế bẩn.
Đó là đỉnh cao của nghệ thuật dụng tâm – dụng thế – dụng thời.
"Tranh giành, kẻ mạnh được trước.
Nhẫn nhịn, người hiểu đạo được lâu."

Tư Mã Ý không vội chói sáng.
Ông chỉ vững vàng như gốc tùng trong gió – để khi cơn bão qua đi, chỉ còn ông đứng lại dưới trời thanh bình.
 
Người đời trách Tào Sảng kém cỏi, trao quyền cho bè bạn, cuối cùng đưa cả họ Tào vào con đường diệt tộc. Nhưng trách Sảng là trách ngọn, không nhìn vào rễ.

Cái kết của Tào Sảng – thực chất là bi kịch đã được viết sẵn từ khi nhà Ngụy hình thành.

Tào Tháo dựng nghiệp bằng cách dứt tình với tầng lớp sĩ tộc Hán triều, đánh bật từ Khổng Dung, Tuân Úc, Thôi Diễm tới Vương Tu – những người đại diện cho ý chí "quân thần Hán thất".

Đế nghiệp của họ Tào xây trên tro tàn sĩ tộc – quyền hành gom về một mối, vương thất là trung tâm.

Nhưng đến đời Tào Phi – sau khi soán Hán, để củng cố ngai vàng, lại bắt đầu nhượng quyền cho chính tầng lớp sĩ tộc ấy, từng bước tạo ra thế lực mà cha mình mất nửa đời mới đè được.

Tào Duệ kế vị, không con nối, vẫn tiếp tục thỏa hiệp — nhà Tào từ đây dần đánh mất tính “gia tộc chính trị trung tâm”, biến vương thất thành bù nhìn giữa các nhóm quyền lực.

Tới lúc Tào Sảng cầm quyền – anh ta không chỉ đối đầu với Tư Mã Ý, mà là đối đầu với cả hệ thống sĩ tộc – quý tộc – quốc thích được nuôi lớn từ chính sách của Tào Phi.

Lúc đó, nhà Tào đã cô lập trong chính triều đình mình,

Không còn nhân tâm,

Không còn đồng minh sĩ phu,

Không còn huyết thống kế thừa mạnh mẽ.

Tào Sảng chỉ là người đi chân trần giữa bãi mìn của cha ông để lại, mà bất hạnh thay, trước mặt lại là một Tư Mã Ý vừa cáo, vừa thọ.

Nói cho cùng, đây là nhân quả tuần hoàn:

Tào Tháo soán Hán bằng cách triệt tiêu sĩ tộc,

Tào Phi giữ ngai bằng cách dựa lại vào sĩ tộc,

Đến đời Tào Sảng, chính tầng lớp ấy quay về thanh toán chủ cũ – một cách trọn vẹn, không lệch một dòng máu.

Vậy nên:

Tào Sảng không đủ giỏi, là thật.

Nhưng đổ hết trách nhiệm vào một kẻ thừa hưởng “ván cờ tàn của cả ba đời” – thì thật sự quá bất công.
 

Có thể bạn quan tâm

Top