Nếu tâm trạng tao có thể hoá thành phép màu thì chắc mỗi thứ bị tao chạm vào sẽ trở nên nứt nẻ, cũ kỹ, tro bụi, tao mang đầy năng lượng chết
văn nghe hay đó.
Bước chân tao đi qua, ánh sáng cũng chùn lại,
thời gian khép mi mắt, thôi không muốn trôi.
Những bông hoa quên cách nở,
những giấc mơ thôi học cách gọi tên mình.
Tao nghe tiếng thở dài của đá,
nghe sắt thép rỉ sét vì buồn,
nghe cả những điều chưa kịp nói
đã tự vỡ tan trong lồng ngực.
Tao không khóc,
chỉ để nỗi buồn lắng xuống như bụi mịn,
phủ lên ký ức,
phủ lên những ngày từng rất xanh.
Có lẽ tao không sinh ra để hủy diệt,
chỉ là tao mệt đến mức
mọi thứ chạm vào tao
đều nhớ lại cảm giác già nua của chính nó.
Và nếu có ai hỏi
vì sao thế giới này đôi lúc cũ đi rất nhanh,
thì chắc là
vừa có một nỗi lòng giống tao
đi ngang qua.