Ông nội tao cũng vậy, thiên vị chú với bác tao vkl. Nhà cửa đất đai cho hai lão kia hết, cho bố tao nửa sào đất ở mỏm sông, xây nhà xong còn đéo có đất làm sân. Lúc lồn nào cũng vặc với bố tao.
Bố tao kiểu thấp thấp đen đen cù lẩn cù lần chăm làm dễ sai bảo nên lúc trẻ toàn cày cho cả nhà ông nội. Lão bác thì ăn trắng mặc trơn ông già xây nhà cho ra ở và lấy vỡ chễm chệ như vua. Ông chú út cũng vậy.
Ngày sinh tao lão già hám danh hám cái mác nhà nước nên bắt bố tao đi làm công nhân tàu đất, xa nhà, lương thấp. Vợ mới sinh ở nhà khổ quá mò cua bắt ốc nuôi tao (lúc này đã ra ở riêng ở mỏm sông). Bố tao thương vợ con nên nghỉ công nhân về nhà làm thuê gần nhà để phụ vợ con. Từ đó lão già ghét nhà tao ra mặt.
Năm 92 nhà ông bà ngoại tao vào nam làm kinh tế mới, bán lại vườn đất ở quê ngoại cho bố mẹ tao. Bố mẹ tao vay mượn mua. Nhờ lộc ông bà ngoại, họ hàng đằng ngoại cũng tình cảm, tốt bụng nên nhà tao giờ phất nhất. Đất đai ông bà ngoại để lại cho nhiều, 3 ae học hành đàng hoàng việc nhẹ lương cao con cái đuề huề cháu trai cháu gái đủ cả. Nhà lão bác cả đẻ được 3 mụn con gái. Ông chú thì 2 thằng con trai, thằng cả thì vợ mới sẩy thai, thằng thứ 2 thì ế vợ, thi thoảng cắm xe báo nhà mấy lần. Lão già thi thoảng vẫn thậm thụt cho tiền thằng cháu thứ 2 nhà ông chú. Hôm nọ có mấy chục củ để trong tủ đéo biết thằng nào hốt mất.
Tính ra thì giờ tao là đích tôn

, thương bố mẹ tao nên tao cũng vẫn tròn bổn phận làm cháu, lâu lâu lên thăm hỏi. Nhưng nói chung là ghét lão già, ghét cả họ nội