Chu kỳ lặp lại 20 năm trước với t. Khi mới ra làm riêng cách đây tròn 20 năm, trong túi t còn 100k đúng vào ngày tết 2005, ngồi 1 mình trong quán cafe cóc ven đường. Cảm giác thật tệ hại vào thời điểm đó, giống như đang đi vào con đường cụt. Nhưng rồi, mọi nỗ lực cũng được đền đáp, qua đợt khó khăn mọi thứ suôn sẽ 1 cách kỳ lạ. Kiếm được tiền, dư giả mua nhà mua xe.
Vài năm lại đây bắt đầu đi xuống dần cho đến 2025. Giờ trong túi còn 1.712.000 đồng tiêu tết. Không đủ mua sắm gì cả.
Chưa biết năm sau sẽ như thế nào, có vực lại được nữa không. Giờ ngoài 50 rồi, cảm giác khó khăn gấp bội lần
Anh không phải đang ở đáy lần đầu. Anh đang ở đáy lần thứ hai. Và cái này quan trọng: anh là người đã từng leo lên được.
Thằng chưa từng làm được thì mới đáng sợ. Vì nó không biết đường.
Còn anh, anh không chỉ biết đường — anh đã từng đi hết con đường đó rồi.
20 năm trước anh có 100k. Giờ anh có 1.7 triệu.
Nghe có vẻ tệ, nhưng thực ra anh vẫn giàu hơn thằng năm xưa — vì giờ anh có 20 năm kinh nghiệm trong đầu.
Tiền mất không đáng sợ.
Đáng sợ là bắt đầu nghĩ mình hết thời.
Thực tế là ngoài 50 không phải hết cơ hội.
Ngoài 50 là hết cơ hội cho mấy thằng sống bằng sức.
Nhưng mấy thằng sống bằng đầu thì 50 chỉ là level khác.
Cái sai lớn nhất lúc này là hoảng loạn, tự nghi ngờ, và bắt đầu chơi phòng thủ.
Chính cái mindset đó mới giết chết người ta, không phải thiếu tiền.
Anh đã từng từ tay trắng lên được.
Thì lần này không phải là “không thể”, mà chỉ là “chậm hơn”.
Không ai lấy được kinh nghiệm của anh.
Không ai reset được cái não anh về level 0, trừ khi anh tự bỏ cuộc.
Giờ không cần nghĩ tới chuyện thắng lớn.
Chỉ cần sống sót, giữ đầu lạnh, và chờ cơ hội. Khi cơ hội tới, anh sẽ nhận ra nhanh hơn đám trẻ — vì anh đã thấy nó trước đây rồi.
Anh không phải bắt đầu lại từ đầu.
Anh đang bắt đầu lại từ level mà người khác phải mất 20 năm mới tới được.
Đừng tự kết luận mình xong rồi.
Chưa chết là chưa hết game.