1. Hiệu quả kinh tế cực kỳ thấp
- Hao hụt lớn: Quá trình nấu nướng, nướng bánh ở nhiệt độ cao làm biến đổi cấu trúc hóa học và phân hủy phần lớn chất ma túy.
- Tốn kém: Cần một lượng ma túy lớn hơn gấp nhiều lần so với đường hít hoặc tiêm để đạt cùng một độ "phê".
- Khó tách rời: Khi đã trộn vào thức ăn, việc tách ngược lại thành ma túy tinh chất để bán sỉ là điều gần như không thể.
2. Tác dụng sinh học quá chậm
- Hấp thụ lâu: Ma túy qua đường tiêu hóa phải đi qua dạ dày, gan rồi mới vào máu, mất từ 30 phút đến 2 tiếng để có tác dụng.
- Không thỏa mãn: Người nghiện cần cảm giác "phê" tức thì (đường hít hoặc tiêm chỉ mất vài giây đến vài phút).
- Nguy cơ quá liều: Do tác dụng chậm, người dùng dễ tưởng chưa đủ đô nên ăn thêm, dẫn đến ngộ độc cấp tính và tử vong, làm mất khách hàng của tội phạm.
3. Khó bảo quản và vận chuyển
- Hạn sử dụng ngắn: Đồ ăn chứa ma túy dễ bị ôi thiu, nấm mốc, chảy sệ theo thời gian và thời tiết.
- Khối lượng cồng kềnh: Vận chuyển 1 tấn bánh ngọt chứa ma túy khó ngụy trang và dễ bị phát hiện hơn rất nhiều so với 1 kg ma túy đá dạng tinh thể nhỏ gọn.
4. Rủi ro pháp lý và kiểm soát
- Chó nghiệp vụ: @Vua Chó @Chó Cảnh @Chó Dọn Rác @Chó Leo Bờ Rào được huấn luyện để ngửi mùi hóa chất đặc trưng của ma túy, dù có trộn vào sô-cô-la hay nước ngọt vẫn bị phát hiện dễ dàng.
- Mất kiểm soát đối tượng: Đồ ăn rất dễ bị người ngoài (đặc biệt là trẻ em hoặc người thân) ăn nhầm, gây ra các vụ án ngoài ý muốn và làm cơ quan chức năng chú ý.