Thằng bàn tròn 9 chị fan pác trọng lú

Kiloph

Già làng
Vatican-City
ĐỐT LÒ: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT DI SẢN HUYỀN THOẠI.

Sáng nay, ngày 7 tháng 4 năm 2026. Chính trường Việt Nam đã chứng kiến một bước ngoặt mang tính lịch sử, và nó là trang cuối cùng cho một thời đại đã chính thức khép lại.

Tổng Bí thư Tô Lâm đã được Quốc hội bầu làm Chủ tịch nước.

Chúng nên nên bắt đầu từ cơ chế “tứ trụ”, thứ đã tạo ra một ảo giác cân bằng, nay bỗng dưng trở nên hoàn toàn vô nghĩa. Bởi một khi tổng bí thư cũng là chủ tịch nước, thì mọi nguyên tắc của cơ chế tập thể đều có thể bị sụp đổ, quyền lực của chế độ, bắt đầu từ thời điểm này, sẽ chỉ có thể gói gọn trong một cái tên duy nhất: cựu bộ trưởng công an Tô Lâm.

Còn ai nhớ tới ông cố TBT Nguyễn Phú Trọng không? Ông từng nói rằng "tiền bạc và quyền lực nhiều để làm gì, danh dự mới là điều thiêng liêng cao quý nhất". Một câu nói nổi tiếng lúc danh thời của ông, như một biểu tượng được treo lên giữa một hệ thống vốn nổi tiếng vì sự mục ruỗng.

Hình ảnh ông Trọng trong mắt nhân dân là một nhà lãnh đạo khắc khổ, một ông đồ già tin vào kỷ cương của đảng trong khi xung quanh ông là một tầng lớp quan chức đang say sưa với tiền bạc và đặc quyền. Và từ đó, một huyền thoại chính trị được tạo ra: huyền thoại về người ******** cuối cùng.

Di sản “đốt lò” của ông Trọng, trong nhiều năm là thứ mà tới tận bây giờ người ta vẫn cảm thấy chua xót. Những vụ án tham nhũng lớn liên tiếp được đưa ra ánh sáng, những quan chức cấp cao bị bắt, bị kỷ luật, bị tống ra khỏi chế độ. Khẩu hiệu “đốt lò không có vùng cấm” vang lên khắp các diễn đàn chính trị như một lời tuyên chiến với tham nhũng trong hệ thống đảng ********.

Đối với nhiều người dân vốn đã quá mệt mỏi với sự tha hóa của chế độ này, chiến dịch của ông đã tạo ra hy vọng rằng, có lẽ chế độ này vẫn còn khả năng tự thanh lọc và xây dựng lại. Chính trong bầu không khí đó, Nguyễn Phú Trọng được tôn vinh như biểu tượng liêm khiết cuối cùng của một chế độ đang già nua.

Tiếc cho ông Trọng, ông đã quá ngây thơ tin vào lý tưởng ******** của mình. Ông chắc mẫm sẽ đốt lò, sẽ dọn dẹp được tàn dư của những tay ăn trên ngồi trước, những đồng chí suy thoái đạo đức cách mạng. Và để hiện thực hóa hành động của mình, ông đã đi tới một sai lầm chiến lược, và nó có thể là vết nhơ lớn nhất cuộc đời của ông. Để thanh trừng, thanh lọc chế độ, ông trọng đã mạnh dạn trao quyền cho một công cụ đủ mạnh để làm điều đó, không ai khác, ông đã giao quyền hành đốt lò cho bộ công an, cụ thể là ông Tô Lâm. Người trước đó là thứ trưởng BCA dưới thời ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Trọng tin rằng, với kinh nghiệm và sự am hiểu của mình, ông Lâm sẽ là cánh tay đắc lực để giúp đỡ ông hoàn thành giấc mơ "đốt lò".

Đúng như ông Trọng tiên lượng, ông Lâm đã không khiến ông thất vọng, hàng loạt vụ bê bối, đại án ngàn tỉ được đưa ra anh sáng, người ta đã ngỡ rằng chiến dịch chống tham nhũng đã đạt tới đỉnh cao. Người nắm trong tay toàn bộ hệ thống điều tra, toàn bộ mạng lưới an ninh chính trị và toàn bộ hồ sơ của các vụ án lớn chính là Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Mỗi vụ án tham nhũng được khui ra, mỗi quan chức bị điều tra, mỗi hồ sơ bí mật được mở ra, tất cả đều phải đi qua cánh cửa của bộ máy an ninh.

Theo thời gian, chiến dịch “đốt lò” đã tạo ra một kho dữ liệu khổng lồ về những góc tối của các lãnh đạo đầu sỏ ở Việt Nam. Những hồ sơ đó không chỉ là tài liệu điều tra mà nó còn trở thành thứ vũ khí chính trị cực kỳ nguy hiểm cho những chính khách có tham vọng, và rất tiếc, ông Lâm lại chính là người đó. Trong một hệ thống chính trị mà hầu như mọi quan chức đều phải có vết chàm thì người nắm giữ hồ sơ sẽ nắm trong tay sinh mạng chính trị của cả chế độ, ông Lâm, cứ vậy, ông đã âm thầm, lặng lẽ...

Và đó chính là gót chân Achilles của di sản mà Nguyễn Phú Trọng để lại. Ông muốn thanh lọc đảng, nhưng chính quá trình đó, bi kịch thay, ông lại vô tình tạo ra một sức mạnh độc tôn mà chính ông cũng không thể kiểm soát. Một thứ quyền lực chưa từng có trong lịch sử chính trị Việt Nam hiện đại.

Những năm cuối đời của ông Trọng, các dấu hiệu sai lầm của ông Trọng bắt đầu lộ ra. Những nhân vật từng được xem là trụ cột của chế độ lần lượt rời khỏi sân khấu.

Nguyễn Xuân Phúc mất chức Chủ tịch nước sau các bê bối liên quan tới đại dịch covid, không lâu sau đó, Võ Văn Thưởng, người được coi là gương mặt trẻ của thế hệ lãnh đạo mới, một "trung thần" của ông Trọng cũng phải rời ghế trong một cơn bão chính trị hướng về quá khứ công tác của ông tại Quãng Ngãi. Và rồi Vương Đình Huệ, Chủ tịch Quốc hội, nhân vật được dự đoán sẽ kế vị ông Trọng, một nhà chính trị tài ba trong mắt ông cũng phải "cuốn gói" khỏi chính trường trong tủi nhụ. Sau một thỏa thuận "nhẹ nhàng" phía sau cánh gà, mấy lãnh đạo hạt giống đã lặng lẽ về quê chăn gà mà không thể tạo ra bất kỳ một mối đe dọa cho người đang nắm giữ thanh kiếm mà đích thân ông Trọng đã giao cho.

Chỉ trong một năm, ba trên 4 ghế trong hệ thống “tứ trụ” lần lượt đổi chủ, một tốc độ thanh trừng mà trước đó hiếm ai có thể tưởng tượng và dám hình dung.

Và đây, nhân vật được ví như Tư Mã Ý đã xuất hiện sáng nay. Ông Tô Lâm chễm chệ ngồi vào ghế Chủ tịch nước trong khi vẫn giữ vị trí Tổng Bí thư, mảnh ghép cuối cùng của bức tranh Thống Nhất Giang Sơn đã được đặt xuống. Ngọn lửa mà cố TBT Nguyễn Phú Trọng nhóm lên để thiêu đốt tham nhũng, nghiệt ngã thay, cuối cùng nó đã quay lại để thiêu rụi một cách tàn nhẫn chính lý tưởng ******** hoang đường mà ông đã cố gắng bảo vệ.

Huyền thoại về một nhà lãnh đạo ******** liêm khiết, một người đặt danh dự cách mạng vô sản lên trên hết, bỗng trở đáng thương, những gì còn sót lại chỉ là khói sương mờ nhân ảnh.

Thứ còn lại trước mắt nhân dân, trong tâm khảm những ai yêu quý ông Trọng không phải là một chế độ trong sạch hơn như ông đã mưu cầu lúc sanh thời. Mà là một trật tự quyền lực hoàn toàn khác biệt, một sự trỗi dậy với sức mạnh thâu tóm không thể ngăn cản, ông Tô Lâm đã xài chính thanh kiếm mà ông Trọng ban cho để vung nhát chém chính xác cuối cùng làm sụp đổ thành trì "lý tưởng Đảng" của ông Trọng rồi.

Thưa ông cố Tổng Bí Thư, tôi xót xa cho ông.

Nhắc nhau nghe rằng:
Người Việt thương người Việt❤️
(Còn phần 2)
 
Top