Ở VN cũng có thằng ngu không thua gì Sùng Trinh.Thời ung chính thì đám quan lại đụng chuyện là bị diệt tộc, tru 9 tộc nên đám quan lại ngoan như cún, có 13 năm mà tiền kho thừa mứa đủ cho càn long ăn chơi nhảy múa. Nên bào tiền quan vừa được tiền vừa được tiếng
Người ta trc h chỉ tranh luận Giang Văn Minh có bị vua Minh giết hay ko, đéo có ai nói Giang Văn Minh bị Chúa Trịnh giết cả! Thằng kia quote vớ quote vẩn, tao đéo muốn trả lời rồi được thêm cả mày.Mày đéo đọc à ?
Giang Văn Minh tự ý sửa đổi lễ nghi VỀ NƯỚC bị khép tội điêu trá, tử hình.
Tức là về nước bị vua Việt Nam khép tội và tử hình chứ đéo phải Sùng Trinh giết. Sùng trinh còn quan tâm chán vạn các thứ lung tung, đéo ai rảnh mà đối đáp hò vè cc gì với thằng sứ thần ?
Nhiệm vụ của sứ thần có mỗi trình cống, đọc văn thơ cảm tạ quốc thư, nhận lễ ban lại, vái tạ rồi cút về làm đéo có đoạn làm thơ đối đáp cc gì.
Mõm, VN bé bằng cái lỗ mũi nên TQ nó sợ Lồn gì mà giết xong không dám ghi vào sử, đúng là chả biết lồn gì. Cái thời hỗn loạn như ngũ hồ, ngũ đại đồ sát nhau liên miên mới có vài vụ chém giết sứ giả. Thời Sùng Trinh loạn thì loạn nhưng đéo tới mức đấy, và hơn nữa VN bằng cái lỗ mũi nó sợ lồn gì mà không ghi vào sáchNgười ta trc h chỉ tranh luận Giang Văn Minh có bị vua Minh giết hay ko, đéo có ai nói Giang Văn Minh bị Chúa Trịnh giết cả! Thằng kia quote vớ quote vẩn, tao đéo muốn trả lời rồi được thêm cả mày.
Có tội bị giết mà bh được đặt tên đường, làm bố mày phải mất công check lại nguồn, bịa đặt trắng trợn, đéo hiểu thể loại gì:
1. Sử VN
- Toàn Thư ghi rõ năm 1637 gửi 2 đoàn tuế cống gồm 2 chánh sứ Nguyễn Duy Hiểu và Giang Văn Minh. Có 2 chánh sứ bởi vì theo quy định có từ thời Mạc, Đại Việt phải sang tuế cống nhà Minh 3 năm 1 lần và do đường sá xa xôi nên đổi thành 6 năm 2 kỳ cống chung (lục niên lưỡng cống). Sau đó bản Toàn Thư này không ghi gì thêm về thông tin 2 chánh sứ, chỉ ghi 1638 có đoàn lên đón đoàn sứ về nước.
Nhưng Toàn Thư có rất nhiều dị bản, và bản khắc được dịch và lưu hành rộng rãi hiện nay được lấy từ kho lưu trữ của Pháp, với tên gọi "Nội Các Quan Bản" do phái của ông Phan Huy Lê dịch và chú thích. Bản này được chứng minh là bản san khắc lại ở thời Nguyễn với một số can thiệp thô bạo đến nội dung gốc của tác phẩm nhằm hạ thấp nhà Lê - Trịnh chứ không phải bản gốc được in ở thời Lê (Những cứ liệu mới về việc chép sử VN - A. L. Fedorin).
Sau này, ở thư phòng của cụ Nguyễn Văn Huyên tìm thấy được 1 bản Toàn Thư khác nhưng bị khuyết thiếu, và được xác định có khả năng rất cao là bản Chính Hòa. Bên cạnh đó bản Toàn Thư Nguyễn Văn Huyên cung cấp thêm nhiều thông tin mà bản Nội Các không có. Trong đó có ghi rằng chánh sứ Nguyễn Duy Hiểu biên thư về cho vua Lê (thực chất là cho chúa Trịnh, khi ở đất Trung Quốc). Nếu đọc qua 1 số sách như Bắc Sứ Thông Lục của Lê Qúy Đôn, có thể biết luôn địa điểm đoàn Đại Việt thường biên thư và gửi về nước trước là ở Quảng Tây. Chú ý là chỉ có thư của chánh sứ Nguyễn Duy Hiểu mà không hề có thư của chánh sứ Giang Văn Minh, dù 2 đoàn sứ là khác nhau. Sau đó đoàn lên đón đoàn sứ về nước được dẫn đầu bởi cha của chánh sứ Nguyễn Duy Hiểu, là quan đại thần Nguyễn Duy Thì. Vì sau lại là ông, cái này không thuộc phạm vi bàn bạc ở đây, nên tôi tạm thời không nói đến. Nhưng nó nói lên tính chất nghiêm trọng của sự việc.
- Lịch triều hiến chương loại chí:
Sách chỉ ghi đoàn sứ đến Yên Kinh (Bắc Kinh) xin cầu phong tước vương cho vua Lê (để tăng tính chính danh) nhưng không được đồng ý với lý do trước đó không có lệ này. Tức là Đàng Ngoài vẫn đang tồn tại 2 thế lực cát cứ là Nhà Lê - Trịnh và tàn quân nhà Mạc. Và không bên nào có tính chính danh làm An Nam Quốc Vương (dạng như không được quốc tế công nhận bây giờ vậy).
- Liệt huyện đăng khoa bị khảo và Đỉnh khiết lịch triều đăng khoa lục: như bạn đã dẫn, ghi là "Phụng Sứ - Đạo Tốt" nghĩa chung chung là chết trên đường đi (hoặc về).
Cái này ông Ngô Đức Thọ đã dẫn kỹ, ông ta suy luận dựa trên những thông tin không đầy đủ nên tài liệu viết ra có chỗ sai lạc, ví dụ như không nói đến bản Toàn Thư Nguyễn Văn Huyên. Tôi đã đọc tài liệu đầy đủ hơn do ông ta viết là sách "Thái tể Nguyễn Duy Thì và Hoàng giáp Nguyễn Duy Hiểu", sách này ngụy tạo chứng cứ và bẻ cong lịch sử khá nhiều, nhưng cũng không nằm trong phạm vi câu chuyện nên không bàn đến.
- Khâm định Việt sử thông giám cương mục, Đại Nam nhất thống chí: Bạn đã nói đủ, tôi không dẫn lại.
- Lạng Sơn Đoàn Thành Đồ: có ghi đoàn sứ tuế cống năm 1637 đi qua địa giới Lạng Sơn để đến ải Nam Quan.
- Đặng gia phả hệ toản chính thực lục: có ghi việc hộ tống cống vật cho đoàn đi sứ 1637 đến ải Nam Quan.
1. Sử TQ
- Minh thực lục, Minh sử không hề đề cập đến việc có sứ giả nhà Lê sang tuế cống năm 1637 và 1638. Sùng Trinh thực lục chỉ ghi sự kiện liên quan đến Đại Việt vào năm 1632, sau đó là sự kiện năm 1640. Tức là hoàn toàn bỏ qua việc tuế cống của Đại Việt năm 1637-1638 (năm đó chỉ ghi đoàn Thổ Phồn và Lưu Cầu tuế cống). Đây là sự việc kỳ lạ đầu tiên. Cũng cần chú ý tới dữ kiện năm 1640: đại ý là Tuần phủ Quảng Tây Lâm Chí được Đầu mục An Nam Trịnh Tráng xin thay mặt để thỉnh cầu tước Vương. Cấp sự trung khoa Binh Trương Tấn Ngạn dâng lời tâu không nên phong tước, Chu Do Kiểm đồng ý không phong.
- Ngự Giao Kỷ - Trương Kính Tâm: đây là tài liệu được xuất bản rộng rãi đầu tiên mà tôi tìm được ghi sự kiện năm 1637: quyển 12: "Tháng 6 [Sùng Trinh thứ 10, 1637] An Nam sai bồi thần Nguyễn Duy Hiểu , Giang Văn Minh tiến cống vật cho 2 đoàn sứ bộ [cầu phong & tuế cống]". Cần biết rằng ông Trương Kính Tâm này sống ở cuối thời Minh mạt, đầu Thanh. Nên việc tư nhân viết sách mà không giữ thể diện cho tiền triều là không cần thiết.
==> chứng minh rằng có 2 đoàn sứ Đại Việt tuế cống nhà Minh năm 1637-1638.
Vậy tại sao Minh sử và Minh Thực Lục lại bỏ qua sự kiện này, mặc dù đây là thông tin rất quan trọng trong ngoại giao giữa Trung Quốc và phiên bang? Chưa bao giờ chính sử Trung Hoa bỏ qua sự kiện thuần phục dạng này. Do đó rất có khả năng việc xóa bỏ thông tin nhằm che dấu 1 sự thật xấu xí nào đó, như việc Chu Do Kiểm vì tức giận mà giết sứ giả. Một sự việc rất đáng xấu hổ, ngay cả trong thời chiến chứ không nói đến thời bình, khi một phiên bang tỏ rõ sự thuần phục chính quốc.
Quay lại với sự kiện năm 1640 trong Sùng Trinh thực lục, rõ ràng lúc này chúa Trịnh đang muốn xin nhà Minh phong tước Vương cho vua Lê. Nếu tìm hiểu thêm về các mốc sự kiện xung quanh năm 1640 này, có thể biết rằng, thời điểm này tàn quân nhà Mạc ở phía Bắc chưa hề dẹp yên, mà cứ tụ họp mỗi khi quân nhà Lê - Trịnh rút về. Chúa Trịnh liên tục biên thư cho quan nhà Minh ở Quảng Tây yêu cầu giúp đỡ hợp công Mạc đảng. Mặt nam đang chiến tranh liên miên với chúa Nguyễn, thời điểm 1637 Nam Bố Chính đang bị chúa Nguyễn Phúc Lan chiếm. Với việc lưỡng đầu thọ địch, liệu chúa Trịnh còn cách nào khác ngoài ngậm bồ hòn làm ngọt, mong cầu tính chính danh của vua Lê để thu phục lòng người? Và việc viết vào chính sử rằng sứ thần bị hãm hại mà không có phản ứng mạnh mẽ nào, và vẫn thuần phục thiên triều liệu có đẹp mặt chúa Trịnh?
==> Chánh sứ Giang Văn Minh bị Chu Do Kiểm hãm hại là có cơ sở.
Tao tin là do bọn chúa Trịnh giết hơn, do bọn lừa xạo lol tâng bốc đổ cho TQMày đéo đọc à ?
Giang Văn Minh tự ý sửa đổi lễ nghi VỀ NƯỚC bị khép tội điêu trá, tử hình.
Tức là về nước bị vua Việt Nam khép tội và tử hình chứ đéo phải Sùng Trinh giết. Sùng trinh còn quan tâm chán vạn các thứ lung tung, đéo ai rảnh mà đối đáp hò vè cc gì với thằng sứ thần ?
Nhiệm vụ của sứ thần có mỗi trình cống, đọc văn thơ cảm tạ quốc thư, nhận lễ ban lại, vái tạ rồi cút về làm đéo có đoạn làm thơ đối đáp cc gì.
Nếu năm xưa Trương Vô Kỵ không bỏ ngôi thì đã không có Sùng Trinh ra đời; cũng không có câu bắt đầu bằng cái bát và kết thúc bằng sợi dây thừng; không có đông xưởng Tây xưởng; cũng không bị mãn thanh đô hộ; lý tự thành cũng không chiếm nổi Bắc Kinh.Câu chuyện về thằng đần Sùng Trinh Đế Chu Do Kiểm thu thuế trước 40 năm là một trong những quyết định ngu nhất lịch sử cổ kim dẫn đến sự sụp đổ của nhà Minh
Giai đoạn 1637-1644
- Thiên tai dồn dập: Hạn hán, châu chấu phá hoại mùa màng ở Sơn Đông, Hà Nam, Thiểm Tây... làm hơn 5 triệu người chết đói (theo Minh sử)
- Khởi nghĩa: Lý Tự Thành, Trương Hiến Trung... tập hợp hàng chục vạn nông dân đói khổ thành quân khởi nghĩa
- Ngân khố trống rỗng: Tiền chi cho 2 mặt trận (đánh Mãn Châu + dẹp loạn trong nước) đã cạn sạch
Quyết định thu thuế 40 năm sau (1639)
Khi Dương Tự Xương đề xuất tăng thuế, Sùng Trinh đồng ý với chính sách ngu si theo kiểu vô tiền khoáng hậu:
1. Thuế Luyện Tương (剿餉 - thuế dẹp loạn):
- Tăng 50% thuế đất trên toàn quốc.
- Thu trước 10 năm thuế của nông dân.
2. Thuế Liêu Tương (遼餉 - thuế chống Mãn Châu):
- Áp dụng ở 8 tỉnh biên giới.
- Thu trước 30 năm nên cộng dồn thành 40 năm thuế
3. Thuế Tương Tương (練餉 - thuế luyện quân, 1640):
- Bổ sung thêm 7,3 triệu lượng bạc/năm.
Hậu quả thảm khốc
- Nông dân mất đất: Ở Thiểm Tây, 1 thạch gạo (≈60kg) tăng giá 500%, dân phải bán ruộng, con cái cho địa chủ, đất đai rơi hết vào tay thế gia, địa chủ. Dân đi làm thuê trên chính mảnh đất do mình từng làm chủ...
- Lực lượng khởi nghĩa bùng nổ và phát triển mạnh như vũ bão: Lý Tự Thành phất cờ kèm khẩu hiệu Thuế cao bố mày đéo nộp, quan tham bố mày giết hết, có hơn 30 vạn nông dân Hà Nam theo Lý Tự Thành trong 1 tháng (1641)
- Tướng Tôn Tuyền Đình nhìn dân đau sót mà tâu: Dân đang ăn vỏ cây, triều đình còn thu thuế làm gì, họ chỉ còn đường theo giặc, nhưng tml Sùng Trinh phớt lờ.
Trước khi Bắc Kinh thất thủ:
- Ôm tiền khư khư đéo trả lương cho lính, đã vậy còn nói trả lương là phí tiền làm đám lính thủ thành chạy hết, Lý Tự Thành vào kinh như chỗ không người
Khi Bắc Kinh thất thủ (1644):
- Kho bạc nhà Minh còn 37 triệu lạng bạc (khoảng1400 tấn). Lý Tự Thành vét cho bằng hết, còn mỗi cái nịt
- Số bạc 37 triệu lạng đủ để trả lương cho quân thủ thành Bắc Kinh trong 200 năm + Mua khoảng 4 triệu tấn gạo để cứu đói cả nước ăn no vỡ bụng trong 5 năm.
- Sùng Trinh ngu si giữ bạc như giữ mạng nhưng lại bức tử chính con dân của mình và chính mình
Bài học đau sót:
- Thuế má tàn bạo không khác gì đổ dầu vào lửa. Khi dân không còn gì để mất, họ sẽ đứng lên và chỉ muốn hủy diệt triều đình
- Keo kiệt trong lúc khủng hoảng lương thực chẳng khác nào tự sát, tiền không dùng đúng lúc chỉ là kim loại trong nhà, nhìn lại thời Tống cấp 1 phát cả triệu quan tiền cho quân đội của Nhạc Phi đập nhau với Kim và thu lại kết quả tốt
- Mất lòng dân là mất tất cả, nhà Minh sụp đổ không phải vì quân Mãn Thanh mạnh, mà vì triều đình ngu si tự đào hố chôn mình.
Tài liệu tham khảo
- 明史 Minh sử - Quyển 309 Lý Tự Thành truyện.
- 崇禎長編 Sùng Trinh trường biên - Ghi chép chi tiết chiếu chỉ thu thuế.
- 甲申紀事 Giáp Thân kỷ sự - Mô tả cảnh dân đói ăn thịt lẫn nhau ở Hà Nam (1641).
À thì cũng có thể, ghi là về bị xử còn do vua hay chúa thì ko rõ, có thể mày nói đúng là do chúa vì lúc này loạn lắm, đằng trong đằng ngoài loạn họ Mạc, bản thân chúa với Vua cũng có mâu thuẫn, sơ hở là thành con gà trong tập phim giết gà dọa khỉ ngay.Tao tin là do bọn chúa Trịnh giết hơn, do bọn lừa xạo lol tâng bốc đổ cho TQ
...
Có tội bị giết mà bh được đặt tên đường, làm bố mày phải mất công check lại nguồn, bịa đặt trắng trợn, đéo hiểu thể loại gì:
...
Sử quan TQ có gì mà không dám viết. Sử VN thì bịa đặt là chính nên ko có giá trị.Người ta trc h chỉ tranh luận Giang Văn Minh có bị vua Minh giết hay ko, đéo có ai nói Giang Văn Minh bị Chúa Trịnh giết cả! Thằng kia quote vớ quote vẩn, tao đéo muốn trả lời rồi được thêm cả mày.
Có tội bị giết mà bh được đặt tên đường, làm bố mày phải mất công check lại nguồn, bịa đặt trắng trợn, đéo hiểu thể loại gì:
1. Sử VN
- Toàn Thư ghi rõ năm 1637 gửi 2 đoàn tuế cống gồm 2 chánh sứ Nguyễn Duy Hiểu và Giang Văn Minh. Có 2 chánh sứ bởi vì theo quy định có từ thời Mạc, Đại Việt phải sang tuế cống nhà Minh 3 năm 1 lần và do đường sá xa xôi nên đổi thành 6 năm 2 kỳ cống chung (lục niên lưỡng cống). Sau đó bản Toàn Thư này không ghi gì thêm về thông tin 2 chánh sứ, chỉ ghi 1638 có đoàn lên đón đoàn sứ về nước.
Nhưng Toàn Thư có rất nhiều dị bản, và bản khắc được dịch và lưu hành rộng rãi hiện nay được lấy từ kho lưu trữ của Pháp, với tên gọi "Nội Các Quan Bản" do phái của ông Phan Huy Lê dịch và chú thích. Bản này được chứng minh là bản san khắc lại ở thời Nguyễn với một số can thiệp thô bạo đến nội dung gốc của tác phẩm nhằm hạ thấp nhà Lê - Trịnh chứ không phải bản gốc được in ở thời Lê (Những cứ liệu mới về việc chép sử VN - A. L. Fedorin).
Sau này, ở thư phòng của cụ Nguyễn Văn Huyên tìm thấy được 1 bản Toàn Thư khác nhưng bị khuyết thiếu, và được xác định có khả năng rất cao là bản Chính Hòa. Bên cạnh đó bản Toàn Thư Nguyễn Văn Huyên cung cấp thêm nhiều thông tin mà bản Nội Các không có. Trong đó có ghi rằng chánh sứ Nguyễn Duy Hiểu biên thư về cho vua Lê (thực chất là cho chúa Trịnh, khi ở đất Trung Quốc). Nếu đọc qua 1 số sách như Bắc Sứ Thông Lục của Lê Qúy Đôn, có thể biết luôn địa điểm đoàn Đại Việt thường biên thư và gửi về nước trước là ở Quảng Tây. Chú ý là chỉ có thư của chánh sứ Nguyễn Duy Hiểu mà không hề có thư của chánh sứ Giang Văn Minh, dù 2 đoàn sứ là khác nhau. Sau đó đoàn lên đón đoàn sứ về nước được dẫn đầu bởi cha của chánh sứ Nguyễn Duy Hiểu, là quan đại thần Nguyễn Duy Thì. Vì sau lại là ông, cái này không thuộc phạm vi bàn bạc ở đây, nên tôi tạm thời không nói đến. Nhưng nó nói lên tính chất nghiêm trọng của sự việc.
- Lịch triều hiến chương loại chí:
Sách chỉ ghi đoàn sứ đến Yên Kinh (Bắc Kinh) xin cầu phong tước vương cho vua Lê (để tăng tính chính danh) nhưng không được đồng ý với lý do trước đó không có lệ này. Tức là Đàng Ngoài vẫn đang tồn tại 2 thế lực cát cứ là Nhà Lê - Trịnh và tàn quân nhà Mạc. Và không bên nào có tính chính danh làm An Nam Quốc Vương (dạng như không được quốc tế công nhận bây giờ vậy).
- Liệt huyện đăng khoa bị khảo và Đỉnh khiết lịch triều đăng khoa lục: như bạn đã dẫn, ghi là "Phụng Sứ - Đạo Tốt" nghĩa chung chung là chết trên đường đi (hoặc về).
Cái này ông Ngô Đức Thọ đã dẫn kỹ, ông ta suy luận dựa trên những thông tin không đầy đủ nên tài liệu viết ra có chỗ sai lạc, ví dụ như không nói đến bản Toàn Thư Nguyễn Văn Huyên. Tôi đã đọc tài liệu đầy đủ hơn do ông ta viết là sách "Thái tể Nguyễn Duy Thì và Hoàng giáp Nguyễn Duy Hiểu", sách này ngụy tạo chứng cứ và bẻ cong lịch sử khá nhiều, nhưng cũng không nằm trong phạm vi câu chuyện nên không bàn đến.
- Khâm định Việt sử thông giám cương mục, Đại Nam nhất thống chí: Bạn đã nói đủ, tôi không dẫn lại.
- Lạng Sơn Đoàn Thành Đồ: có ghi đoàn sứ tuế cống năm 1637 đi qua địa giới Lạng Sơn để đến ải Nam Quan.
- Đặng gia phả hệ toản chính thực lục: có ghi việc hộ tống cống vật cho đoàn đi sứ 1637 đến ải Nam Quan.
1. Sử TQ
- Minh thực lục, Minh sử không hề đề cập đến việc có sứ giả nhà Lê sang tuế cống năm 1637 và 1638. Sùng Trinh thực lục chỉ ghi sự kiện liên quan đến Đại Việt vào năm 1632, sau đó là sự kiện năm 1640. Tức là hoàn toàn bỏ qua việc tuế cống của Đại Việt năm 1637-1638 (năm đó chỉ ghi đoàn Thổ Phồn và Lưu Cầu tuế cống). Đây là sự việc kỳ lạ đầu tiên. Cũng cần chú ý tới dữ kiện năm 1640: đại ý là Tuần phủ Quảng Tây Lâm Chí được Đầu mục An Nam Trịnh Tráng xin thay mặt để thỉnh cầu tước Vương. Cấp sự trung khoa Binh Trương Tấn Ngạn dâng lời tâu không nên phong tước, Chu Do Kiểm đồng ý không phong.
- Ngự Giao Kỷ - Trương Kính Tâm: đây là tài liệu được xuất bản rộng rãi đầu tiên mà tôi tìm được ghi sự kiện năm 1637: quyển 12: "Tháng 6 [Sùng Trinh thứ 10, 1637] An Nam sai bồi thần Nguyễn Duy Hiểu , Giang Văn Minh tiến cống vật cho 2 đoàn sứ bộ [cầu phong & tuế cống]". Cần biết rằng ông Trương Kính Tâm này sống ở cuối thời Minh mạt, đầu Thanh. Nên việc tư nhân viết sách mà không giữ thể diện cho tiền triều là không cần thiết.
==> chứng minh rằng có 2 đoàn sứ Đại Việt tuế cống nhà Minh năm 1637-1638.
Vậy tại sao Minh sử và Minh Thực Lục lại bỏ qua sự kiện này, mặc dù đây là thông tin rất quan trọng trong ngoại giao giữa Trung Quốc và phiên bang? Chưa bao giờ chính sử Trung Hoa bỏ qua sự kiện thuần phục dạng này. Do đó rất có khả năng việc xóa bỏ thông tin nhằm che dấu 1 sự thật xấu xí nào đó, như việc Chu Do Kiểm vì tức giận mà giết sứ giả. Một sự việc rất đáng xấu hổ, ngay cả trong thời chiến chứ không nói đến thời bình, khi một phiên bang tỏ rõ sự thuần phục chính quốc.
Quay lại với sự kiện năm 1640 trong Sùng Trinh thực lục, rõ ràng lúc này chúa Trịnh đang muốn xin nhà Minh phong tước Vương cho vua Lê. Nếu tìm hiểu thêm về các mốc sự kiện xung quanh năm 1640 này, có thể biết rằng, thời điểm này tàn quân nhà Mạc ở phía Bắc chưa hề dẹp yên, mà cứ tụ họp mỗi khi quân nhà Lê - Trịnh rút về. Chúa Trịnh liên tục biên thư cho quan nhà Minh ở Quảng Tây yêu cầu giúp đỡ hợp công Mạc đảng. Mặt nam đang chiến tranh liên miên với chúa Nguyễn, thời điểm 1637 Nam Bố Chính đang bị chúa Nguyễn Phúc Lan chiếm. Với việc lưỡng đầu thọ địch, liệu chúa Trịnh còn cách nào khác ngoài ngậm bồ hòn làm ngọt, mong cầu tính chính danh của vua Lê để thu phục lòng người? Và việc viết vào chính sử rằng sứ thần bị hãm hại mà không có phản ứng mạnh mẽ nào, và vẫn thuần phục thiên triều liệu có đẹp mặt chúa Trịnh?
==> Chánh sứ Giang Văn Minh bị Chu Do Kiểm hãm hại là có cơ sở.
Mày ném cái link gốc qua đâyMõm, VN bé bằng cái lỗ mũi nên TQ nó sợ lồn gì mà giết xong không dám ghi vào sử, đúng là chả biết lồn gì. Cái thời hỗn loạn như ngũ hồ, ngũ đại đồ sát nhau liên miên mới có vài vụ chém giết sứ giả. Thời Sùng Trinh loạn thì loạn nhưng đéo tới mức đấy, và hơn nữa VN bằng cái lỗ mũi nó sợ lồn gì mà không ghi vào sách
Câu chuyện Giang Văn Minh bị Sùng Trinh giết là của con cháu ông ý tự vẽ ra, đến tên vua còn ghi sai thì tin thế đéo nào được
Tao đã trích nguyên văn cả đoạn chép vẫn còn cố gân cổ lên cãi. Giỏi![]()
Quê nhãn à màyỞ VN cũng có thằng ngu không thua gì Sùng Trinh.
Sử vn xạo lol ngay từ nguồn gốc nên ko cần đọc tiếp, đọc sử TQ nói về bọn lừa mới chính xácSử quan TQ có gì mà không dám viết. Sử VN thì bịa đặt là chính nên ko có giá trị.
Dân Lừa vừa hèn vừa ngu thì cúi đầu chấp nhận chết chứ là ccc gì.Câu chuyện về thằng đần Sùng Trinh Đế Chu Do Kiểm thu thuế trước 40 năm là một trong những quyết định ngu nhất lịch sử cổ kim dẫn đến sự sụp đổ của nhà Minh
Giai đoạn 1637-1644
- Thiên tai dồn dập: Hạn hán, châu chấu phá hoại mùa màng ở Sơn Đông, Hà Nam, Thiểm Tây... làm hơn 5 triệu người chết đói (theo Minh sử)
- Khởi nghĩa: Lý Tự Thành, Trương Hiến Trung... tập hợp hàng chục vạn nông dân đói khổ thành quân khởi nghĩa
- Ngân khố trống rỗng: Tiền chi cho 2 mặt trận (đánh Mãn Châu + dẹp loạn trong nước) đã cạn sạch
Quyết định thu thuế 40 năm sau (1639)
Khi Dương Tự Xương đề xuất tăng thuế, Sùng Trinh đồng ý với chính sách ngu si theo kiểu vô tiền khoáng hậu:
1. Thuế Luyện Tương (剿餉 - thuế dẹp loạn):
- Tăng 50% thuế đất trên toàn quốc.
- Thu trước 10 năm thuế của nông dân.
2. Thuế Liêu Tương (遼餉 - thuế chống Mãn Châu):
- Áp dụng ở 8 tỉnh biên giới.
- Thu trước 30 năm nên cộng dồn thành 40 năm thuế
3. Thuế Tương Tương (練餉 - thuế luyện quân, 1640):
- Bổ sung thêm 7,3 triệu lượng bạc/năm.
Hậu quả thảm khốc
- Nông dân mất đất: Ở Thiểm Tây, 1 thạch gạo (≈60kg) tăng giá 500%, dân phải bán ruộng, con cái cho địa chủ, đất đai rơi hết vào tay thế gia, địa chủ. Dân đi làm thuê trên chính mảnh đất do mình từng làm chủ...
- Lực lượng khởi nghĩa bùng nổ và phát triển mạnh như vũ bão: Lý Tự Thành phất cờ kèm khẩu hiệu Thuế cao bố mày đéo nộp, quan tham bố mày giết hết, có hơn 30 vạn nông dân Hà Nam theo Lý Tự Thành trong 1 tháng (1641)
- Tướng Tôn Tuyền Đình nhìn dân đau sót mà tâu: Dân đang ăn vỏ cây, triều đình còn thu thuế làm gì, họ chỉ còn đường theo giặc, nhưng tml Sùng Trinh phớt lờ.
Trước khi Bắc Kinh thất thủ:
- Ôm tiền khư khư đéo trả lương cho lính, đã vậy còn nói trả lương là phí tiền làm đám lính thủ thành chạy hết, Lý Tự Thành vào kinh như chỗ không người
Khi Bắc Kinh thất thủ (1644):
- Kho bạc nhà Minh còn 37 triệu lạng bạc (khoảng1400 tấn). Lý Tự Thành vét cho bằng hết, còn mỗi cái nịt
- Số bạc 37 triệu lạng đủ để trả lương cho quân thủ thành Bắc Kinh trong 200 năm + Mua khoảng 4 triệu tấn gạo để cứu đói cả nước ăn no vỡ bụng trong 5 năm.
- Sùng Trinh ngu si giữ bạc như giữ mạng nhưng lại bức tử chính con dân của mình và chính mình
Bài học đau sót:
- Thuế má tàn bạo không khác gì đổ dầu vào lửa. Khi dân không còn gì để mất, họ sẽ đứng lên và chỉ muốn hủy diệt triều đình
- Keo kiệt trong lúc khủng hoảng lương thực chẳng khác nào tự sát, tiền không dùng đúng lúc chỉ là kim loại trong nhà, nhìn lại thời Tống cấp 1 phát cả triệu quan tiền cho quân đội của Nhạc Phi đập nhau với Kim và thu lại kết quả tốt
- Mất lòng dân là mất tất cả, nhà Minh sụp đổ không phải vì quân Mãn Thanh mạnh, mà vì triều đình ngu si tự đào hố chôn mình.
Tài liệu tham khảo
- 明史 Minh sử - Quyển 309 Lý Tự Thành truyện.
- 崇禎長編 Sùng Trinh trường biên - Ghi chép chi tiết chiếu chỉ thu thuế.
- 甲申紀事 Giáp Thân kỷ sự - Mô tả cảnh dân đói ăn thịt lẫn nhau ở Hà Nam (1641).
Vua Lê thời này làm gì có quyền, mọi việc chính sự sinh sát do tml Trịnh quyết hết. Tao nghĩ do thằng Sùng Trinh điện đàm về mắng vốn thằng Trịnh là sao thằng lính tên Minh sao dám hỗn xược với tao thế. Thế là thằng Minh vừa về tới xã đoàn thì được Trịnh ban cho ly thuốc độc. Phần xoa dịu thằng lão đại SùngTrinhÀ thì cũng có thể, ghi là về bị xử còn do vua hay chúa thì ko rõ, có thể mày nói đúng là do chúa vì lúc này loạn lắm, đằng trong đằng ngoài loạn họ Mạc, bản thân chúa với Vua cũng có mâu thuẫn, sơ hở là thành con gà trong tập phim giết gà dọa khỉ ngay.
Sùng ChínhỞ VN cũng có thằng ngu không thua gì Sùng Trinh.
Mày phản rồi, trảm nhéSùng Chính
Tao buồn cười nhất thời nam bắc triều. Đông Tấn thì bảo tao là TQ và chê bọn ngũ hồ man di, ngũ hồ cũng tự nhận mình là TQ và chê Đông Tấn là nam man. Đến thời Tống - Liêu cũng tương tựNói chung đời nhà Minh là kho tàng vô tận làm phim bên tàu rồi.
Mà tao nhớ cái ẹo gì. Bọn hoa hạ nó chỉ nhận 2 đời Hán chuẩn là Đường và Minh. Nghe chua xót lắm. Kiểu kêu than ấy. Quên mẹ mất, ý là mất Đường thì ko còn hán thuần chủng, mất Minh thì không còn văn hoá hán chuẩn.
Quên mịa rồi. Cơ mà Sùng Trinh nghe như bị ma làm vậy. Hắn chính ra vẫn có rất nhiều quyền tự quyết
Có thể là mưu đồ khôi phục quyền lực cho vua Lê, kiểu mật đàm với nhà Minh xem có cách nào cho cho chúa Trịnh xuống đài ko chẳng hạn, nhưng lộ ra mà Minh nó cũng yếu, ko có lực mà giúp ai nên cuối cùng lúc về Việt Nam thì Trịnh thịt luôn.Vua Lê thời này làm gì có quyền, mọi việc chính sự sinh sát do tml Trịnh quyết hết. Tao nghĩ do thằng Sùng Trinh điện đàm về mắng vốn thằng Trịnh là sao thằng lính tên Minh sao dám hỗn xược với tao thế. Thế là thằng Minh vừa về tới xã đoàn thì được Trịnh ban cho ly thuốc độc. Phần xoa dịu thằng lão đại SùngTrinh