Live [Thảo luận] Mỹ đang tự làm suy yếu chính mình qua cuộc chiến với Iran?

reaching

Tâm hồn dẩm chúa

Trong video “New World Order – Iran War Ends U.S. Empire”, GS. Jiang Xueqin cho rằng cuộc chiến với Iran không chỉ là một “sai lầm chiến lược”, mà là biểu hiện của một đế chế Mỹ đang tự sát và suy yếu không thể đảo ngược.


1. Chiến tranh với Iran: cuộc chiến không mục tiêu, phơi bày sự rối loạn của Mỹ​

Jiang chỉ ra: Mỹ bước vào chiến tranh với Iran mà không hề có mục tiêu chiến lược rõ ràng. Lý do thay đổi liên tục: khi thì “ngăn Iran có vũ khí hạt nhân”, lúc lại “trả đũa tên lửa”, rồi “bảo vệ người biểu tình”, “bảo vệ tuyến dầu”, “giúp Israel an toàn hơn”… tất cả ghép lại thành một bức tranh cực kỳ rối rắm.

Điều này cho thấy giới tinh hoa Mỹ đã mất khả năng hoạch định chiến lược dài hạn. Họ không còn biết họ muốn gì ở Trung Đông, chỉ biết phải “làm gì đó” để giữ hình ảnh siêu cường, dù hành động đó không còn logic chiến lược.


2. Đế chế suy tàn: đánh “chiến tranh hủy diệt” thay vì “chiến tranh có mục tiêu”​

Theo Jiang, Mỹ đang đánh kiểu “chiến tranh hủy diệt”: đánh vào cơ sở hạ tầng dân sự – nhà máy khử mặn, điện, dầu, nước… biến Iran thành một thảm họa nhân đạo. Nhưng điều trớ trêu là: tàn phá Iran không giúp Mỹ mạnh hơn, mà chỉ khiến cả khu vực bất ổn, chuỗi cung ứng năng lượng toàn cầu đổ vỡ, cuối cùng quay ngược lại làm hại chính kinh tế Mỹ.

Đây là mẫu hình quen thuộc của các đế chế suy tàn:
  • Sức mạnh quân sự vẫn lớn, nhưng trí tuệ chiến lược đã suy kiệt.
  • Thay vì chọn những trận đánh có mục tiêu rõ ràng, họ lao vào những cuộc chiến vô tận, không định nghĩa nổi “thắng” nghĩa là gì.

3. Nền tảng kinh tế Mỹ: bong bóng nợ và sự phụ thuộc vào petrodollar​

Jiang nhấn mạnh một điểm rất nặng: sức mạnh kinh tế Mỹ hiện nay dựa rất nhiều vào vòng tuần hoàn petrodollar. Cơ chế:
  • Dầu Trung Đông bán bằng USD.
  • Tiền dầu gửi vào hệ thống ngân hàng, trái phiếu, tài sản Mỹ, hoặc đổ vào các dự án công nghệ, AI, data center ở Mỹ.
  • Mỹ in tiền, phát hành nợ, nhưng vẫn đứng vững vì cả thế giới (đặc biệt là vùng Vịnh) chấp nhận giữ USD và tài sản Mỹ.
Khi eo Hormuz bị gián đoạn, các chế độ vùng Vịnh suy yếu hoặc sụp đổ, dòng tiền này bị bẻ gãy. Nếu không còn petrodollar, Mỹ có nguy cơ rơi vào một cuộc Đại suy thoái mới, còn nặng hơn thập niên 1930, vì:
  • Nợ công khổng lồ không còn ai muốn ôm.
  • Tài sản tài chính Mỹ mất vai trò “vịnh tránh bão”.
  • Đồng USD bị thách thức mạnh mẽ hơn trong vai trò tiền dự trữ.
Nói cách khác, Mỹ đang dùng chiến tranh phá chính cái nền kinh tế tài chính đã nuôi dưỡng sức mạnh của mình mấy chục năm qua.


4. Xã hội Mỹ: dấu hiệu một đế chế kiệt sức​

Jiang không chỉ nói về kinh tế – ông nói thẳng về sự mệt mỏi bên trong xã hội Mỹ:
  • Giới trẻ mất niềm tin vào “Giấc mơ Mỹ”, mắc kẹt trong nợ nần và bất ổn.
  • Hệ thống chính trị bị chia rẽ cực độ, hai phe chỉ còn coi nhau là kẻ thù, khó đạt đồng thuận chiến lược lâu dài.
  • Các chính sách đối ngoại ngày càng bị chi phối bởi áp lực nội bộ, tranh cử, vận động hành lang, hơn là bởi một tầm nhìn thế kỷ.
Trong bối cảnh đó, việc tiếp tục lao vào một cuộc chiến tốn kém, không có lối ra rõ ràng với Iran chỉ làm tiêu hao thêm uy tín, nguồn lực và sự đoàn kết trong nước của Mỹ. Mỗi ngày chiến tranh kéo dài, Mỹ mất thêm một chút “thần thoại” siêu cường không thể bị thách thức, cả trong mắt đồng minh lẫn đối thủ.


5. Hệ quả dài hạn: Mỹ vẫn là cường quốc, nhưng không còn là “đế chế toàn cầu”​

Jiang không nói rằng Mỹ sẽ “sụp đổ” theo kiểu Liên Xô biến mất, mà ông mô tả một sự suy yếu mang tính cấu trúc:
  • Mỹ vẫn còn quân đội mạnh, công nghệ hàng đầu, nhiều tập đoàn lớn.
  • Nhưng không còn đủ sức vừa duy trì trật tự toàn cầu, vừa nuôi đế chế tài chính–quân sự như 30 năm qua.
  • Đồng minh cũng sẽ dần hiểu rằng không thể trông chờ Mỹ bảo kê an ninh và thịnh vượng như trước, buộc họ phải tự vũ trang, tự tìm đường sống.
Nói ngắn gọn theo Jiang:
  • Cuộc chiến Iran không làm Mỹ “vĩ đại trở lại”, mà là một bước nữa trên con đường tự làm suy yếu chính mình.
  • Trật tự thế giới sau chiến tranh không còn là “Pax Americana” nữa, mà là một thế giới phân mảnh, bạo lực hơn, nơi Mỹ chỉ là một cực quan trọng, không còn là người cầm trịch duy nhất.

 
Hồi Mỹ đánh Iraq cũng có nhiều thằng đầu bò nhận định thế này, toàn nhìn ngắn như đàn bà đái đéo qua ngọn cỏ. Dĩ nhiên chiến tranh phải có tiêu hao nhưng phải nhìn dài hạn và đặt lý do tại sao Mỹ nó phải làm vậy, để trục độc tài lớn mạnh đến lúc đó chúng hội đồng Mỹ còn thiệt hại nặng hơn.
 

Trong video “New World Order – Iran War Ends U.S. Empire”, GS. Jiang Xueqin cho rằng cuộc chiến với Iran không chỉ là một “sai lầm chiến lược”, mà là biểu hiện của một đế chế Mỹ đang tự sát và suy yếu không thể đảo ngược.


1. Chiến tranh với Iran: cuộc chiến không mục tiêu, phơi bày sự rối loạn của Mỹ​

Jiang chỉ ra: Mỹ bước vào chiến tranh với Iran mà không hề có mục tiêu chiến lược rõ ràng. Lý do thay đổi liên tục: khi thì “ngăn Iran có vũ khí hạt nhân”, lúc lại “trả đũa tên lửa”, rồi “bảo vệ người biểu tình”, “bảo vệ tuyến dầu”, “giúp Israel an toàn hơn”… tất cả ghép lại thành một bức tranh cực kỳ rối rắm.

Điều này cho thấy giới tinh hoa Mỹ đã mất khả năng hoạch định chiến lược dài hạn. Họ không còn biết họ muốn gì ở Trung Đông, chỉ biết phải “làm gì đó” để giữ hình ảnh siêu cường, dù hành động đó không còn logic chiến lược.


2. Đế chế suy tàn: đánh “chiến tranh hủy diệt” thay vì “chiến tranh có mục tiêu”​

Theo Jiang, Mỹ đang đánh kiểu “chiến tranh hủy diệt”: đánh vào cơ sở hạ tầng dân sự – nhà máy khử mặn, điện, dầu, nước… biến Iran thành một thảm họa nhân đạo. Nhưng điều trớ trêu là: tàn phá Iran không giúp Mỹ mạnh hơn, mà chỉ khiến cả khu vực bất ổn, chuỗi cung ứng năng lượng toàn cầu đổ vỡ, cuối cùng quay ngược lại làm hại chính kinh tế Mỹ.

Đây là mẫu hình quen thuộc của các đế chế suy tàn:
  • Sức mạnh quân sự vẫn lớn, nhưng trí tuệ chiến lược đã suy kiệt.
  • Thay vì chọn những trận đánh có mục tiêu rõ ràng, họ lao vào những cuộc chiến vô tận, không định nghĩa nổi “thắng” nghĩa là gì.

3. Nền tảng kinh tế Mỹ: bong bóng nợ và sự phụ thuộc vào petrodollar​

Jiang nhấn mạnh một điểm rất nặng: sức mạnh kinh tế Mỹ hiện nay dựa rất nhiều vào vòng tuần hoàn petrodollar. Cơ chế:
  • Dầu Trung Đông bán bằng USD.
  • Tiền dầu gửi vào hệ thống ngân hàng, trái phiếu, tài sản Mỹ, hoặc đổ vào các dự án công nghệ, AI, data center ở Mỹ.
  • Mỹ in tiền, phát hành nợ, nhưng vẫn đứng vững vì cả thế giới (đặc biệt là vùng Vịnh) chấp nhận giữ USD và tài sản Mỹ.
Khi eo Hormuz bị gián đoạn, các chế độ vùng Vịnh suy yếu hoặc sụp đổ, dòng tiền này bị bẻ gãy. Nếu không còn petrodollar, Mỹ có nguy cơ rơi vào một cuộc Đại suy thoái mới, còn nặng hơn thập niên 1930, vì:
  • Nợ công khổng lồ không còn ai muốn ôm.
  • Tài sản tài chính Mỹ mất vai trò “vịnh tránh bão”.
  • Đồng USD bị thách thức mạnh mẽ hơn trong vai trò tiền dự trữ.
Nói cách khác, Mỹ đang dùng chiến tranh phá chính cái nền kinh tế tài chính đã nuôi dưỡng sức mạnh của mình mấy chục năm qua.


4. Xã hội Mỹ: dấu hiệu một đế chế kiệt sức​

Jiang không chỉ nói về kinh tế – ông nói thẳng về sự mệt mỏi bên trong xã hội Mỹ:
  • Giới trẻ mất niềm tin vào “Giấc mơ Mỹ”, mắc kẹt trong nợ nần và bất ổn.
  • Hệ thống chính trị bị chia rẽ cực độ, hai phe chỉ còn coi nhau là kẻ thù, khó đạt đồng thuận chiến lược lâu dài.
  • Các chính sách đối ngoại ngày càng bị chi phối bởi áp lực nội bộ, tranh cử, vận động hành lang, hơn là bởi một tầm nhìn thế kỷ.
Trong bối cảnh đó, việc tiếp tục lao vào một cuộc chiến tốn kém, không có lối ra rõ ràng với Iran chỉ làm tiêu hao thêm uy tín, nguồn lực và sự đoàn kết trong nước của Mỹ. Mỗi ngày chiến tranh kéo dài, Mỹ mất thêm một chút “thần thoại” siêu cường không thể bị thách thức, cả trong mắt đồng minh lẫn đối thủ.


5. Hệ quả dài hạn: Mỹ vẫn là cường quốc, nhưng không còn là “đế chế toàn cầu”​

Jiang không nói rằng Mỹ sẽ “sụp đổ” theo kiểu Liên Xô biến mất, mà ông mô tả một sự suy yếu mang tính cấu trúc:
  • Mỹ vẫn còn quân đội mạnh, công nghệ hàng đầu, nhiều tập đoàn lớn.
  • Nhưng không còn đủ sức vừa duy trì trật tự toàn cầu, vừa nuôi đế chế tài chính–quân sự như 30 năm qua.
  • Đồng minh cũng sẽ dần hiểu rằng không thể trông chờ Mỹ bảo kê an ninh và thịnh vượng như trước, buộc họ phải tự vũ trang, tự tìm đường sống.
Nói ngắn gọn theo Jiang:
  • Cuộc chiến Iran không làm Mỹ “vĩ đại trở lại”, mà là một bước nữa trên con đường tự làm suy yếu chính mình.
  • Trật tự thế giới sau chiến tranh không còn là “Pax Americana” nữa, mà là một thế giới phân mảnh, bạo lực hơn, nơi Mỹ chỉ là một cực quan trọng, không còn là người cầm trịch duy nhất.


Mé thằng nào viết tao mắc ỉa quá
 

Trong video “New World Order – Iran War Ends U.S. Empire”, GS. Jiang Xueqin cho rằng cuộc chiến với Iran không chỉ là một “sai lầm chiến lược”, mà là biểu hiện của một đế chế Mỹ đang tự sát và suy yếu không thể đảo ngược.


1. Chiến tranh với Iran: cuộc chiến không mục tiêu, phơi bày sự rối loạn của Mỹ​

Jiang chỉ ra: Mỹ bước vào chiến tranh với Iran mà không hề có mục tiêu chiến lược rõ ràng. Lý do thay đổi liên tục: khi thì “ngăn Iran có vũ khí hạt nhân”, lúc lại “trả đũa tên lửa”, rồi “bảo vệ người biểu tình”, “bảo vệ tuyến dầu”, “giúp Israel an toàn hơn”… tất cả ghép lại thành một bức tranh cực kỳ rối rắm.

Điều này cho thấy giới tinh hoa Mỹ đã mất khả năng hoạch định chiến lược dài hạn. Họ không còn biết họ muốn gì ở Trung Đông, chỉ biết phải “làm gì đó” để giữ hình ảnh siêu cường, dù hành động đó không còn logic chiến lược.


2. Đế chế suy tàn: đánh “chiến tranh hủy diệt” thay vì “chiến tranh có mục tiêu”​

Theo Jiang, Mỹ đang đánh kiểu “chiến tranh hủy diệt”: đánh vào cơ sở hạ tầng dân sự – nhà máy khử mặn, điện, dầu, nước… biến Iran thành một thảm họa nhân đạo. Nhưng điều trớ trêu là: tàn phá Iran không giúp Mỹ mạnh hơn, mà chỉ khiến cả khu vực bất ổn, chuỗi cung ứng năng lượng toàn cầu đổ vỡ, cuối cùng quay ngược lại làm hại chính kinh tế Mỹ.

Đây là mẫu hình quen thuộc của các đế chế suy tàn:
  • Sức mạnh quân sự vẫn lớn, nhưng trí tuệ chiến lược đã suy kiệt.
  • Thay vì chọn những trận đánh có mục tiêu rõ ràng, họ lao vào những cuộc chiến vô tận, không định nghĩa nổi “thắng” nghĩa là gì.

3. Nền tảng kinh tế Mỹ: bong bóng nợ và sự phụ thuộc vào petrodollar​

Jiang nhấn mạnh một điểm rất nặng: sức mạnh kinh tế Mỹ hiện nay dựa rất nhiều vào vòng tuần hoàn petrodollar. Cơ chế:
  • Dầu Trung Đông bán bằng USD.
  • Tiền dầu gửi vào hệ thống ngân hàng, trái phiếu, tài sản Mỹ, hoặc đổ vào các dự án công nghệ, AI, data center ở Mỹ.
  • Mỹ in tiền, phát hành nợ, nhưng vẫn đứng vững vì cả thế giới (đặc biệt là vùng Vịnh) chấp nhận giữ USD và tài sản Mỹ.
Khi eo Hormuz bị gián đoạn, các chế độ vùng Vịnh suy yếu hoặc sụp đổ, dòng tiền này bị bẻ gãy. Nếu không còn petrodollar, Mỹ có nguy cơ rơi vào một cuộc Đại suy thoái mới, còn nặng hơn thập niên 1930, vì:
  • Nợ công khổng lồ không còn ai muốn ôm.
  • Tài sản tài chính Mỹ mất vai trò “vịnh tránh bão”.
  • Đồng USD bị thách thức mạnh mẽ hơn trong vai trò tiền dự trữ.
Nói cách khác, Mỹ đang dùng chiến tranh phá chính cái nền kinh tế tài chính đã nuôi dưỡng sức mạnh của mình mấy chục năm qua.


4. Xã hội Mỹ: dấu hiệu một đế chế kiệt sức​

Jiang không chỉ nói về kinh tế – ông nói thẳng về sự mệt mỏi bên trong xã hội Mỹ:
  • Giới trẻ mất niềm tin vào “Giấc mơ Mỹ”, mắc kẹt trong nợ nần và bất ổn.
  • Hệ thống chính trị bị chia rẽ cực độ, hai phe chỉ còn coi nhau là kẻ thù, khó đạt đồng thuận chiến lược lâu dài.
  • Các chính sách đối ngoại ngày càng bị chi phối bởi áp lực nội bộ, tranh cử, vận động hành lang, hơn là bởi một tầm nhìn thế kỷ.
Trong bối cảnh đó, việc tiếp tục lao vào một cuộc chiến tốn kém, không có lối ra rõ ràng với Iran chỉ làm tiêu hao thêm uy tín, nguồn lực và sự đoàn kết trong nước của Mỹ. Mỗi ngày chiến tranh kéo dài, Mỹ mất thêm một chút “thần thoại” siêu cường không thể bị thách thức, cả trong mắt đồng minh lẫn đối thủ.


5. Hệ quả dài hạn: Mỹ vẫn là cường quốc, nhưng không còn là “đế chế toàn cầu”​

Jiang không nói rằng Mỹ sẽ “sụp đổ” theo kiểu Liên Xô biến mất, mà ông mô tả một sự suy yếu mang tính cấu trúc:
  • Mỹ vẫn còn quân đội mạnh, công nghệ hàng đầu, nhiều tập đoàn lớn.
  • Nhưng không còn đủ sức vừa duy trì trật tự toàn cầu, vừa nuôi đế chế tài chính–quân sự như 30 năm qua.
  • Đồng minh cũng sẽ dần hiểu rằng không thể trông chờ Mỹ bảo kê an ninh và thịnh vượng như trước, buộc họ phải tự vũ trang, tự tìm đường sống.
Nói ngắn gọn theo Jiang:
  • Cuộc chiến Iran không làm Mỹ “vĩ đại trở lại”, mà là một bước nữa trên con đường tự làm suy yếu chính mình.
  • Trật tự thế giới sau chiến tranh không còn là “Pax Americana” nữa, mà là một thế giới phân mảnh, bạo lực hơn, nơi Mỹ chỉ là một cực quan trọng, không còn là người cầm trịch duy nhất.


Thế nước nào nổi lên cạnh tranh với Mỹ?
Nga sa lầy ở Ukraine 4 năm chết 2 triệu lính và kiệt quệ đến nỗi cầu viện cả bắc Triều Tiên và đem T54 thời 1950 ra dùng chăng?
Hay Trung Quốc chưa từng tham chiến kể từ 198x và toàn bộ quân ủy trung ương bị bắt vì tham nhũng chỉ còn mỗi tập ngồi ở đó nói chuyện một mình
 
Thế nước nào nổi lên cạnh tranh với Mỹ?
Nga sa lầy ở Ukraine 4 năm chết 2 triệu lính và kiệt quệ đến nỗi cầu viện cả bắc Triều Tiên và đem T54 thời 1950 ra dùng chăng?
Hay Trung Quốc chưa từng tham chiến kể từ 198x và toàn bộ quân ủy trung ương bị bắt vì tham nhũng chỉ còn mỗi tập ngồi ở đó nói chuyện một mình
- Nga: Chờ Mỹ sa lầy sâu hơn ở Iran, đặc biệt là nếu Mỹ đưa bộ binh vào, rồi mới đẩy mạnh chiến dịch ở Ukraine để chiếm Odessa – mục tiêu chiến lược quyết định. Khi đó, châu Âu buộc phải tự mình đối đầu với Nga trong một “trận Stalingrad mới” ở Odessa, chịu tổn thất lớn về người và chính trị, dẫn tới nguy cơ nổi loạn trong lòng các nước EU.
- Châu Âu: Như một đống rác đang cháy.
- Đông Á:
Nhật Bản sẽ nổi lên là nước thích nghi nhanh nhất với trật tự mới. Chấp nhận phi công nghiệp hóa một phần, tái vũ trang, xây dựng một nền kinh tế tự chủ hơn, thay vì phụ thuộc vào năng lượng Trung Đông giá rẻ.
Trung Quốc bị đánh giá là “bị mắc kẹt trong trật tự cũ”, cố bám lấy mô hình toàn cầu hóa đã đem lại 40 năm tăng trưởng thần kỳ, nên chậm thích nghi với thực tế mới. Trung–Mỹ có thể sẽ có một giai đoạn hòa dịu, lãnh đạo hai bên gặp nhau, nói chuyện rất hữu hảo, nhưng trật tự cũ đã chết, không thể cứu vãn.
 
- Nga: Chờ Mỹ sa lầy sâu hơn ở Iran, đặc biệt là nếu Mỹ đưa bộ binh vào, rồi mới đẩy mạnh chiến dịch ở Ukraine để chiếm Odessa – mục tiêu chiến lược quyết định. Khi đó, châu Âu buộc phải tự mình đối đầu với Nga trong một “trận Stalingrad mới” ở Odessa, chịu tổn thất lớn về người và chính trị, dẫn tới nguy cơ nổi loạn trong lòng các nước EU.
- Châu Âu: Như một đống rác đang cháy.
- Đông Á:
Nhật Bản
sẽ nổi lên là nước thích nghi nhanh nhất với trật tự mới. Chấp nhận phi công nghiệp hóa một phần, tái vũ trang, xây dựng một nền kinh tế tự chủ hơn, thay vì phụ thuộc vào năng lượng Trung Đông giá rẻ.
Trung Quốc bị đánh giá là “bị mắc kẹt trong trật tự cũ”, cố bám lấy mô hình toàn cầu hóa đã đem lại 40 năm tăng trưởng thần kỳ, nên chậm thích nghi với thực tế mới. Trung–Mỹ có thể sẽ có một giai đoạn hòa dịu, lãnh đạo hai bên gặp nhau, nói chuyện rất hữu hảo, nhưng trật tự cũ đã chết, không thể cứu vãn.
Ờ!
Nga tất cả những gì có thể thể hiện đã trưng bày ra hết suốt 4 năm qua rồi
 
Tại sao Mỹ phải sa lầy theo cách thảm hại giống như Nga?
Mỹ làm gì có lãnh đạo độc tài, coi dân như cỏ rác như Putin.
Trong 2 cuộc chiến gần đây ở Iraq, Afghan dù có bị coi là sa lầy thì số lính Mỹ chết trong cả chục năm ở mấy chỗ đó cũng chỉ cỡ số lính Nga chết trong vài ngày ở Ukr.
Đổ quân quy mô lớn đòi hỏi sự chuẩn bị trong nhiều tháng trước khi bắt đầu xâm lược. Và nó cực kỳ tốn kém, không phải tổng thống Mỹ thích thì làm đâu, phải có quốc hội cho phép chi tiền thì mới được.
 
Top