Có Hình Thất bại trong cuộc đời của tao kể cho chúng mày nghe

Dungbannicktao

Bò lái xe
Văn của tao không hay lắm, kể hơi dài nhưng câu chuyện thất bại này 100% là sự thật, lâu rồi những mỗi lần nghĩ lại vẫn buồn nên kể cho chúng mày nghe, tao cũng thấy khuây khỏa hơn.

Hồi đấy tao mới 29 tuổi, tao quen em nó lúc ấy 21 tuổi trên facebook, rồi tao cũng hay nhắn tin và gọi điện nhưng mà chưa rủ đi cafe được. Hồi 1 lần tao rủ được em nó lên Tây Hồ cafe. Lần đầu gặp thì thấy em nó khá xinh, da trắng múp, mặc 1 cái khoác thùng thình, nói rất nhẹ nhàng và e thẹn. Bọn tao cũng chỉ ngồi cafe nói vui vui chung chung thôi.

Khi về thì em nó nhắn tao là "em thấy anh trên facebook trông già dặn và cứ quê quê, không ngờ gặp anh lại đẹp trai và trông nam tính thế". Từ đó tôi và em cũng hay nhắn tin. Rồi một hôm em nhắn tin tôi em đang say rượu và cần tôi đến đón. Tao 29 tuổi cũng là thằng từng trải nên biết cơ hội đến rồi, vội cất vào túi 3 cái bao cao su và sạc điện thoại đi đón em nó. Tới nơi thấy em nó đang nhậu với đám bạn ĐH, cũng khá say mềm, xong 1 thằng bạn nó bảo tao đưa em nó về cẩn thận, hình như em nó nói với bọn kia tao là "bạn trai" nên bọn kia tưởng thật.

Tất nhiên sau đó mọi người biết kết quả như nào rồi, tao đưa em nó vào nhà nghỉ luôn và địt. Bây giờ mới là lúc bất ngờ này, khi cởi hết quần áo em nó ra, tao phát hiện ra rằng em nó là 1 kiệt tác của tạo hóa,em nó đẹp hơn bất cứ đứa nào tao từng địt, mặc dù tao cũng toàn yêu những em xinh ngon, căn bản trước đó mem nó mặc áo rộng thùng thình, nên tao đéo nhìn được gì nhưng em cởi ra thì nó bộ ngực cực phẩm với đầu vú tròn và hồng hào. Người em nó cao tới 1m63-1m64, toàn thân láng bóng và đôi chân dài miên man, trắng mịn, em nó tôi đoán chắc cũng hay tập thể dục, thể thao nên người hoàn toàn săn chắc, thậm chí bụng còn có 1 chút múi, ngực to hơn quả cam chút nhưng rất vừa tay. Đặc biệt là Lồn em nó thì thôi rồi, chỉ có 1 chút lông lún phún ở trên mà thôi, còn toàn bộ lồn không có ca vát, mịn màng, màu hồng tươi, se khít luôn, lồn em nó đẹp như những idol mà tôi chỉ có thể nhìn thấy khi xem JAV, ngay cả Idol quốc dân là em Trần Hà Linh thì lồn cũng không bằng em ấy được. Tôi đã mút lấy mút để như chết đói và trong đêm đó địt nhau với em nó đúng 3 hiệp từ 12h đêm cho tận tới gần sáng mới thôi, lồn em nó khít khìn khịt chơi mãi không chán, tao có cảm giác ngày nào cũng có thể địt em nó tới khi nào cạn tinh, chết vì lao lực mới thôi được. Em nó cũng hơi e khẹn, kỹ năng của em nó thì cũng không phải chuyên nghiệp, nhưng cũng có chút kinh nghiệm vì cũng đã từng có 1-2 thằng người yêu. Hôm sau chúng tao còn tắm và địt nhau thêm 1 lần nữa ở phòng tắm rồi mới đi ăn sáng và về.

Em ấy ngồi uống cafe sáng và nói rằng em sắp Nhật du học rồi, dù rất thích tôi nhưng em sẽ không yêu tôi nữa, vì em đóng rất nhiều tiền rồi. Tôi choáng váng xây xẩm mặt mày, sau đó hỏi em đã nộp bao nhiều tiền vào đi du học. Em nói với tôi là gần 300 triệu tất cả. Sau đó về nhà tôi bắt đầu suy nghĩ việc tôi có thể đưa cho em nó 300 triệu để trả nợ, miễn là em không đi du học nữa, tôi sẽ yêu em nó và lấy em nó làm vợ. Nhưng bất kể tôi làm gì, em nó vẫn quyết tâm đi Nhật, còn tôi thì do dự rằng nếu trả đủ tiền cũng chưa chắc đã giữ được em nó. Vậy là chúng tôi chia tay ngay sau đó, vì em nó sợ càng sâu đậm càng khó dứt ra.


.............

............

Hiện tại đã 8 năm từ lần cuối chúng tôi gặp nhau, em giờ thậm chí đã học xong thạc sĩ, thậm chí còn được học bổng đã học lên tiến sĩ ở Nhật, em nó đã lấy 1 đại gia bên Nhật theo thông tin cuối cùng tôi biết được, thấy hay cùng chồng đi du thuyền 10 triệu USD. Còn tôi tới giờ mỗi ngày day dứt không thôi về mối tình này, mặc dù sau này yêu rất nhiều đứa, và giờ lấy vợ rồi, nhưng tao đéo thể nào quên được em nó, ngày nào em nó cũng dày vò tâm trí tao mỗi ngày, mỗi khi hình ảnh em nó hiện lên trong giấc mơ. Chúng mày có lời khuyên gì cho tao không ?
 
Làm quả lọ đi :vozvn (22):
Khả năng phải vậy fen à.

Đếu có hình chó tin
Con cá mất là con cá to. Thế thôi! Suy nghĩ lm cặc gì cho mệt
Em nó dự định sau này về nước làm tiến sĩ ở mấy ĐH như Bách Khoa hoặc ĐH QUốc Gia, t không muốn đăng hình lên sợ làm hỏng đời em nó. Con người có phải ai cũng vô đạo đức như lũ xamer đâu.
 
Al xử lý



Tóm tắt câu chuyện








  • Năm 29 tuổi, mày quen một em 21 tuổi trên Facebook.
  • Gặp nhau ngoài đời, hợp vibe, nói chuyện ổn.
  • Một lần em say, nhờ mày đón → hai đứa vượt giới hạn, có một đêm rất sâu, rất đáng nhớ.
  • Sáng hôm sau em nói sắp đi du học Nhật, đã đóng gần 300 triệu, không muốn yêu nữa vì sợ ràng buộc.
  • Mày từng nghĩ đến chuyện bỏ tiền ra để giữ em, thậm chí cưới, nhưng cuối cùng không làm vì biết không chắc giữ được người.
  • Hai đứa chia tay ngay lúc tình cảm vừa lên cao nhất.
  • 8 năm sau: em thành công, học cao, lấy chồng giàu ở Nhật.
  • Mày thì đã yêu người khác, đã có vợ, nhưng ký ức về em vẫn ám mày mỗi ngày, trở thành nỗi day dứt lớn nhất đời.
















Giờ nói thẳng, đúng như mày muốn nghe








  1. Thứ mày không quên không phải là “em ấy”, mà là:
    • Cái “giá như”
    • Cái thời điểm vàng: trẻ – đẹp – chưa ràng buộc – tình cảm vừa chớm
    • Và cảm giác mày đã chạm tay vào một đời khác, rồi để nó trôi đi

  2. Nếu ngày đó mày đưa 300 triệu, khả năng cao là vẫn mất
    • Một con bé 21 tuổi, đã quyết đi Nhật, có tham vọng, có định hướng → không phải kiểu sẽ vì tình mà ở lại
    • Nếu ở lại vì tiền → sau này cũng sẽ trách mày, hoặc bỏ mày theo cách khác
      👉 Mày không thua vì do dự. Mày thua vì cuộc đời hai người không cùng hướng

  3. Nỗi đau này không phải vì yêu, mà vì nó bị “đóng băng”
    • Không cãi vã
    • Không phản bội
    • Không xấu đi
      → Nó mãi mãi đẹp trong đầu mày
      → Đây là dạng ký ức nguy hiểm nhất

  4. Sự thật khó nghe:
    • Em ấy đã sống trọn vẹn đời em ấy
    • Còn mày đang mang một “bóng ma” vào cuộc hôn nhân hiện tại
    • Điều này không công bằng với vợ mày, và cũng không cứu được quá khứ
















Lời khuyên – không màu mè








  • Đừng cố quên → hãy chấp nhận rằng đời mày có một vết sẹo
  • Đừng so sánh vợ mày với ký ức đó → vì ký ức không phải con người thật
  • Khi hình ảnh em ấy hiện lên, hãy tự nói thẳng trong đầu:
    “Đó là một chương đã kết thúc. Tao đau vì nó đẹp, không phải vì tao còn cơ hội.”







Nếu mày muốn, tao có thể:





  • Giúp mày bóc tách chính xác mày đang tiếc cái gì (người, thời điểm, hay bản thân mày của năm đó)
  • Hoặc nói tiếp: làm sao để cái bóng này không phá nát phần đời còn lại của mày







Tao không phán xét. Tao hiểu. Và tao nói thật.
 
Đây sục cặc đi :vozvn (22):

Dưới đêm cuối cùng

Mày 29, em 21.

Facebook lúc đó còn là nơi người ta dễ “bắt sóng” nhau hơn bây giờ. Em nhắn trước, kiểu trêu trêu vài câu về cái status buồn buồn của mày. Từ đó nói chuyện liên tục, kiểu không hẹn mà cứ tự nhiên dính lấy nhau. Giọng em nhẹ, hay cười khúc khích trong voice, nghe là biết còn rất trẻ, rất thật.

Gặp ngoài đời lần đầu ở quán cà phê nhỏ quận 7. Em mặc áo thun trắng, quần jeans rách gối, tóc buộc cao, không makeup nhiều nhưng mắt sáng kinh khủng. Mày nhớ rõ cái cách em nghiêng đầu cười khi mày kể chuyện ngu, kiểu “anh kể dở ẹc mà sao em vẫn thấy buồn cười”. Hợp vibe thật. Nói chuyện tới 1 giờ sáng vẫn chưa muốn về.

Rồi cái đêm định mệnh.

Em nhắn lúc 2 giờ sáng:
“Anh ơi… em say quá… đón em được không… em ở Xô Viết Nghệ Tĩnh…”

Mày phóng xe tới ngay, tim đập thình thịch dù biết rõ mình đang lao vào một thứ rất nguy hiểm. Em ngồi vỉa hè, váy ngắn xô lệch, tóc rối, mắt long lanh nước. Nhìn mày là em cười, kiểu cười ngây ngô của người say:
“Anh tới thật kìa… em tưởng anh từ chối cho rồi.”

Mày đỡ em lên xe, em tựa hẳn vào vai, hơi thở nóng ran phả vào cổ. Trên đường về, tay em nắm chặt tay mày, thì thầm:
“Đừng đưa em về nhà… em không muốn về…”
Mày đưa em về phòng trọ của mình. Cửa vừa khép lại, em đã chủ động hôn. Không phải cái hôn nhẹ nhàng thăm dò, mà là kiểu hôn như sắp mất hết lý trí. Môi em mềm mại, vị rượu vang thoang thoảng lẫn với mùi nước hoa ngọt ngào, lưỡi em luồn vào miệng mày một cách tham lam, cuốn lấy lưỡi mày trong những vòng xoáy ướt át. Tay em luồn vào áo mày, móng tay cào nhẹ lên lưng, để lại những vệt đỏ rát bỏng. Mày đáp lại bằng cách ôm chặt lấy em, một tay vuốt ve lưng em qua lớp váy mỏng, tay kia luồn vào tóc em, kéo nhẹ để em ngửa cổ ra, cho mày hôn sâu hơn xuống cổ, xuống vai.

Em thì thầm giữa những nụ hôn: "Anh... cởi cho em đi... em nóng quá..."
Mày kéo khóa váy em xuống, để lộ ra làn da trắng mịn, chiếc áo lót ren đen ôm sát lấy bộ ngực đầy đặn. Em cởi nút áo mày, đẩy mày ngồi xuống giường, rồi quỳ giữa hai chân mày, nhìn lên với đôi mắt mờ đục vì say và dục vọng. Tay em vuốt ve qua lớp quần, cảm nhận độ cứng đang tăng dần, rồi chậm rãi kéo khóa xuống, giải phóng "nó" ra. Em cúi xuống, môi chạm nhẹ vào đầu, lưỡi liếm dọc theo chiều dài, khiến mày phải rên lên vì khoái cảm đột ngột. Em ngậm lấy, mút nhẹ nhàng rồi mạnh dần, tay vuốt ve phần dưới, mắt vẫn nhìn mày như muốn nuốt chửng.

Mày không chịu nổi nữa, kéo em lên, lật em nằm ngửa trên giường. Mày cởi nốt chiếc áo lót, hôn lên bộ ngực em, núm vú hồng hào cứng lại dưới lưỡi mày. Em cong người lên, tay bấu chặt vào ga giường, rên rỉ: "Anh... mạnh nữa đi... em thích đau một chút..."
Mày di chuyển xuống dưới, cởi chiếc quần lót ướt át, môi chạm vào vùng kín của em. Lưỡi mày khám phá, liếm nhẹ rồi sâu hơn, tay giữ chặt hai đùi em để em không khép lại vì run rẩy. Em hét lên khe khẽ, tay kéo tóc mày: "Đừng dừng... anh... em sắp... aaaa..."

Em lên đỉnh lần đầu trong miệng mày, cơ thể co giật, nước mắt lăn dài vì khoái cảm quá mạnh. Mày leo lên, "nó" đã cứng ngắc chạm vào em. Em mở mắt, thì thầm: "Vào đi anh... em muốn anh ở trong em..."

Mày đẩy chậm rãi, cảm nhận sự chặt chẽ bao quanh, em cắn môi để không hét to. Khi đã vào hết, mày bắt đầu di chuyển, chậm rồi nhanh dần, mỗi cú đẩy khiến em rên lên theo nhịp. Em quấn chân quanh hông mày, móng tay cào xé lưng mày đến rướm máu. Mày giữ hai cổ tay em lên đầu giường, cúi xuống cắn nhẹ vào cổ em, để lại dấu răng đỏ.

Em thì thầm giữa những tiếng thở hổn hển: "Mạnh hơn anh... làm em nhớ mãi... em muốn anh khắc vào em..."

Mày tăng tốc, đẩy sâu đến mức em phải cong lưng lên, hét lên trong khoái cảm. Hai đứa cùng lên đỉnh trong một khoảnh khắc dài dằng dặc, mày đổ ập vào em, cảm nhận dòng ấm nóng tràn ra, em run bần bật ôm chặt lấy mày, nước mắt chảy dài, miệng lẩm bẩm tên mày không ngớt.

Sáng hôm sau, em tỉnh dậy trước.
Mày mở mắt thấy em ngồi bên cửa sổ, mặc áo sơ mi của mày, mắt nhìn xa xăm. Em quay lại, mỉm cười buồn:
“Em sắp đi Nhật rồi anh… học bổng với du học tự túc, tính ra cũng gần 300 triệu em với gia đình đã bỏ ra. Em không muốn yêu ai nữa… sợ bị níu lại.”

Mày im lặng. Trong đầu lúc đó hiện lên cả trăm viễn cảnh: mày có thể quỳ xuống cầu hôn, có thể chuyển tiền cho em để em ở lại, có thể nói “anh lo được cho em”. Nhưng mày biết, tất cả chỉ là ảo tưởng. Người ta đã quyết đi rồi, giữ lại chỉ làm cả hai đau thêm.

Hai đứa chia tay ngay chiều hôm đó, ngay khi tình cảm đang ở đỉnh cao nhất. Không cãi vã, không khóc lóc. Chỉ có một cái ôm thật lâu ở sân bay, rồi em bước qua cổng kiểm tra, ngoảnh lại vẫy tay lần cuối.

8 năm trôi qua.

Em giờ là tiến sĩ, làm việc ở một tập đoàn lớn ở Tokyo, lấy chồng là một kỹ sư người Nhật gốc Việt, nhà giàu, ổn định. Ảnh em trên Facebook thỉnh thoảng hiện lên: cười tươi, đứng bên hồ, mặc áo khoác dài, hạnh phúc đến mức xa lạ.

Còn mày?

Đã có vợ, có con nhỏ, cuộc sống bình yên ở Sài Gòn. Vợ mày hiền, thương mày thật lòng. Nhưng có những đêm, khi vợ ngủ say bên cạnh, mày vẫn mở album cũ, nhìn tấm ảnh duy nhất hai đứa chụp chung ở quán cà phê quận 7 năm nào. Nhìn nụ cười của em, nhìn cái cách em nghiêng đầu vào vai mày.

Và mỗi lần như thế, ký ức về cái đêm ấy lại ùa về.

Không phải chỉ là sex.

Mà là cảm giác được sở hữu trọn vẹn một con người, trong vài giờ ngắn ngủi, rồi mãi mãi mất đi.

Mày không hối hận vì đã để em đi.

Mày chỉ day dứt vì biết rằng, có lẽ cả đời này, sẽ không còn một đêm nào sâu và thật đến như thế nữa.

Và em, có lẽ cũng vậy.

Dù giờ em đang hạnh phúc thật sự bên người khác, nhưng đâu đó trong em, vẫn còn giữ một góc nhỏ, một vết sẹo ngọt ngào mang tên mày.
 
Dm cuộc đời đúng là có những con mặt bình thường nhưng cởi quần áo ra đúng là một kiệt tác tạo hoá, nhiều con mặt xinh nhưng cởi ra đéo hứng lắm.
 
Đây sục cặc đi :vozvn (22):

Dưới đêm cuối cùng

Mày 29, em 21.

Facebook lúc đó còn là nơi người ta dễ “bắt sóng” nhau hơn bây giờ. Em nhắn trước, kiểu trêu trêu vài câu về cái status buồn buồn của mày. Từ đó nói chuyện liên tục, kiểu không hẹn mà cứ tự nhiên dính lấy nhau. Giọng em nhẹ, hay cười khúc khích trong voice, nghe là biết còn rất trẻ, rất thật.

Gặp ngoài đời lần đầu ở quán cà phê nhỏ quận 7. Em mặc áo thun trắng, quần jeans rách gối, tóc buộc cao, không makeup nhiều nhưng mắt sáng kinh khủng. Mày nhớ rõ cái cách em nghiêng đầu cười khi mày kể chuyện ngu, kiểu “anh kể dở ẹc mà sao em vẫn thấy buồn cười”. Hợp vibe thật. Nói chuyện tới 1 giờ sáng vẫn chưa muốn về.

Rồi cái đêm định mệnh.

Em nhắn lúc 2 giờ sáng:
“Anh ơi… em say quá… đón em được không… em ở Xô Viết Nghệ Tĩnh…”

Mày phóng xe tới ngay, tim đập thình thịch dù biết rõ mình đang lao vào một thứ rất nguy hiểm. Em ngồi vỉa hè, váy ngắn xô lệch, tóc rối, mắt long lanh nước. Nhìn mày là em cười, kiểu cười ngây ngô của người say:
“Anh tới thật kìa… em tưởng anh từ chối cho rồi.”

Mày đỡ em lên xe, em tựa hẳn vào vai, hơi thở nóng ran phả vào cổ. Trên đường về, tay em nắm chặt tay mày, thì thầm:
“Đừng đưa em về nhà… em không muốn về…”
Mày đưa em về phòng trọ của mình. Cửa vừa khép lại, em đã chủ động hôn. Không phải cái hôn nhẹ nhàng thăm dò, mà là kiểu hôn như sắp mất hết lý trí. Môi em mềm mại, vị rượu vang thoang thoảng lẫn với mùi nước hoa ngọt ngào, lưỡi em luồn vào miệng mày một cách tham lam, cuốn lấy lưỡi mày trong những vòng xoáy ướt át. Tay em luồn vào áo mày, móng tay cào nhẹ lên lưng, để lại những vệt đỏ rát bỏng. Mày đáp lại bằng cách ôm chặt lấy em, một tay vuốt ve lưng em qua lớp váy mỏng, tay kia luồn vào tóc em, kéo nhẹ để em ngửa cổ ra, cho mày hôn sâu hơn xuống cổ, xuống vai.

Em thì thầm giữa những nụ hôn: "Anh... cởi cho em đi... em nóng quá..."
Mày kéo khóa váy em xuống, để lộ ra làn da trắng mịn, chiếc áo lót ren đen ôm sát lấy bộ ngực đầy đặn. Em cởi nút áo mày, đẩy mày ngồi xuống giường, rồi quỳ giữa hai chân mày, nhìn lên với đôi mắt mờ đục vì say và dục vọng. Tay em vuốt ve qua lớp quần, cảm nhận độ cứng đang tăng dần, rồi chậm rãi kéo khóa xuống, giải phóng "nó" ra. Em cúi xuống, môi chạm nhẹ vào đầu, lưỡi liếm dọc theo chiều dài, khiến mày phải rên lên vì khoái cảm đột ngột. Em ngậm lấy, mút nhẹ nhàng rồi mạnh dần, tay vuốt ve phần dưới, mắt vẫn nhìn mày như muốn nuốt chửng.

Mày không chịu nổi nữa, kéo em lên, lật em nằm ngửa trên giường. Mày cởi nốt chiếc áo lót, hôn lên bộ ngực em, núm vú hồng hào cứng lại dưới lưỡi mày. Em cong người lên, tay bấu chặt vào ga giường, rên rỉ: "Anh... mạnh nữa đi... em thích đau một chút..."
Mày di chuyển xuống dưới, cởi chiếc quần lót ướt át, môi chạm vào vùng kín của em. Lưỡi mày khám phá, liếm nhẹ rồi sâu hơn, tay giữ chặt hai đùi em để em không khép lại vì run rẩy. Em hét lên khe khẽ, tay kéo tóc mày: "Đừng dừng... anh... em sắp... aaaa..."

Em lên đỉnh lần đầu trong miệng mày, cơ thể co giật, nước mắt lăn dài vì khoái cảm quá mạnh. Mày leo lên, "nó" đã cứng ngắc chạm vào em. Em mở mắt, thì thầm: "Vào đi anh... em muốn anh ở trong em..."

Mày đẩy chậm rãi, cảm nhận sự chặt chẽ bao quanh, em cắn môi để không hét to. Khi đã vào hết, mày bắt đầu di chuyển, chậm rồi nhanh dần, mỗi cú đẩy khiến em rên lên theo nhịp. Em quấn chân quanh hông mày, móng tay cào xé lưng mày đến rướm máu. Mày giữ hai cổ tay em lên đầu giường, cúi xuống cắn nhẹ vào cổ em, để lại dấu răng đỏ.

Em thì thầm giữa những tiếng thở hổn hển: "Mạnh hơn anh... làm em nhớ mãi... em muốn anh khắc vào em..."

Mày tăng tốc, đẩy sâu đến mức em phải cong lưng lên, hét lên trong khoái cảm. Hai đứa cùng lên đỉnh trong một khoảnh khắc dài dằng dặc, mày đổ ập vào em, cảm nhận dòng ấm nóng tràn ra, em run bần bật ôm chặt lấy mày, nước mắt chảy dài, miệng lẩm bẩm tên mày không ngớt.

Sáng hôm sau, em tỉnh dậy trước.
Mày mở mắt thấy em ngồi bên cửa sổ, mặc áo sơ mi của mày, mắt nhìn xa xăm. Em quay lại, mỉm cười buồn:
“Em sắp đi Nhật rồi anh… học bổng với du học tự túc, tính ra cũng gần 300 triệu em với gia đình đã bỏ ra. Em không muốn yêu ai nữa… sợ bị níu lại.”

Mày im lặng. Trong đầu lúc đó hiện lên cả trăm viễn cảnh: mày có thể quỳ xuống cầu hôn, có thể chuyển tiền cho em để em ở lại, có thể nói “anh lo được cho em”. Nhưng mày biết, tất cả chỉ là ảo tưởng. Người ta đã quyết đi rồi, giữ lại chỉ làm cả hai đau thêm.

Hai đứa chia tay ngay chiều hôm đó, ngay khi tình cảm đang ở đỉnh cao nhất. Không cãi vã, không khóc lóc. Chỉ có một cái ôm thật lâu ở sân bay, rồi em bước qua cổng kiểm tra, ngoảnh lại vẫy tay lần cuối.

8 năm trôi qua.

Em giờ là tiến sĩ, làm việc ở một tập đoàn lớn ở Tokyo, lấy chồng là một kỹ sư người Nhật gốc Việt, nhà giàu, ổn định. Ảnh em trên Facebook thỉnh thoảng hiện lên: cười tươi, đứng bên hồ, mặc áo khoác dài, hạnh phúc đến mức xa lạ.

Còn mày?

Đã có vợ, có con nhỏ, cuộc sống bình yên ở Sài Gòn. Vợ mày hiền, thương mày thật lòng. Nhưng có những đêm, khi vợ ngủ say bên cạnh, mày vẫn mở album cũ, nhìn tấm ảnh duy nhất hai đứa chụp chung ở quán cà phê quận 7 năm nào. Nhìn nụ cười của em, nhìn cái cách em nghiêng đầu vào vai mày.

Và mỗi lần như thế, ký ức về cái đêm ấy lại ùa về.

Không phải chỉ là sex.

Mà là cảm giác được sở hữu trọn vẹn một con người, trong vài giờ ngắn ngủi, rồi mãi mãi mất đi.

Mày không hối hận vì đã để em đi.

Mày chỉ day dứt vì biết rằng, có lẽ cả đời này, sẽ không còn một đêm nào sâu và thật đến như thế nữa.

Và em, có lẽ cũng vậy.

Dù giờ em đang hạnh phúc thật sự bên người khác, nhưng đâu đó trong em, vẫn còn giữ một góc nhỏ, một vết sẹo ngọt ngào mang tên mày.
Tao nghi vấn thằng thớt có dấu hiệu hoang tưởng. Chứ nói chuyện sau 1 lần cà phê mà cho địt thì thôi phi lí vãi Lồn :vozvn (19):
 
Tao nghi vấn thằng thớt có dấu hiệu hoang tưởng. Chứ nói chuyện sau 1 lần cà phê mà cho địt thì thôi phi lí vãi lồn :vozvn (19):
T biết đăng bài lên đéo thằng nào tin mà, nhưng tao ngoài dời đẹp trai ngời ngời, lại có tiền nữa. Gái nào cũng ham trai đẹp, giàu có, thông minh thôi. Thực ra mấy đứa con gái dâng bím cho t địt nhiều vô kể. Chỉ là em này xinh đẹp, ngon quá thì tao nhớ thôi, chứ mấy con trung bình t địt cả rổ rồi.
p/s: T từng địt 1 con bé thủ khoa đại học BKHN, còn học kỹ sư tài năng luôn, tức là tinh hoa trong đám tinh hoa.
Dm cuộc đời đúng là có những con mặt bình thường nhưng cởi quần áo ra đúng là một kiệt tác tạo hoá, nhiều con mặt xinh nhưng cởi ra đéo hứng lắm.
Chỉ bạn mới hiểu bài mình viết, viết thật sự thì nó không hay lắm, nhưng đấy mới là chân thực. Còn thằng nào viết màu mè quá thì là xạo
 
Vl, biết cả lấy chồng đại gia Nhật và đi du thuyền 10 trẹo cụ Tơn. E nó gặp lại m tâm hự hay sao mà biết rõ vậy.

Nyc t ở tỉnh bên cạnh mà còn đéo biết h nó ra sao như nào :surrender:
 
Với tao vợ là tuyệt vời nhất, đã cưới thì xác định trân trọng cả đời, những con khác có hay không đéo quan trọng
 

Có thể bạn quan tâm

Top