well toi thì nghĩ kiểu quan hệ bố mẹ với con cái sau này cũng là quan hệ 2 chiều cả,
thật ra bố mẹ đẻ con ra đa số tâm thức người vịt đã xem con là 1 dạng tài sản để : khoe, để kiểm soát, sau này có người chăm lo cho mình
nên nói ra cũng dạng kiểu có qua có lại, hầu như ít bố mẹ nào chấp nhận việc sau này con cái sẽ ra riêng hẳn hay không chăm lo được cho mình
mà đã có suy nghĩ kiểu tài sản như vậy thì tại sao không rõ ràng chuyện trách nhiệm và quyền lợi luôn cho đỡ cảnh ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng không vui ?
vd chuyện toi gặp lão kia là dạng bố mẹ có vẻ muốn lão phải chăm lo cho mình - phải có trách nhiệm nhưng quyền lợi lão kia thấy lại không rõ ràng qua việc bố mẹ có vẻ ưu ái em gái hơn
do vậy lão cảm thấy thôi kệ luôn
toi thì đã thấy cảnh 1 gia đình chăm 1 ông cụ già chỉ ngồi 1 chỗ hơn cả chục năm, 2 vợ chồng trong thời gian ấy xác định không làm gì được nhiều luôn, chị vợ thì nấu ăn phải nấu 2 mâm riêng vì người già yếu bệnh không ăn chung nổi
lúc ông già kia mất chị vợ sang gặp mẹ tôi nói đại loại là giờ 2 vợ chồng mới khỏe
lúc ấy toi nghe cũng thấy bà này bất hiếu vkl nhưng sau ngẫm lại mới thấy chuyện chăm lo người già cực gấp 4-5 lần chăm con nít do 3 lý do
1 là không thể dùng khẩu lệnh như : ăn đi. không ăn bố mẹ phạt. im lặng được, mà phải lựa lời mà nói
2 là con nít có xác định thời hạn nó lớn vd như 6 tuổi vào th, 11 tuổi vào thcs là biết mốc nào để thả ra từ từ, còn người lớn tuổi nói hơi phũ nhưng kiểu chăm lo mà không có thời gian ko biết khi nào họ "đi" nó mệt đấy
3 là người già hay có bệnh tật, mà đưa đi khám hay thuê bác sĩ riêng thì biết là thế nào rồi