Thiên sứ tình yêu

Gã Họ Lê

Nghèo rớt mồng tơi
Được khắc hoạ là kẻ suốt ngày ở truồn, ăn chơi lông nhông đéo có làm gì nên rảnh háng bay đi khắp nơi gieo yêu thương và làm cầu nối cho chúng sinh. Và tau, hôm nay hữu duyên sao lại được làm thiên sứ một lần.

Chuyện là, ngày hôm nay ra đường hoa thì nhiều mà khách chẳng thấy đâu, từ sáng tới gần trưa mà mới có được một trăm tám trong túi. Bụng đang miên mang nghĩ " Quáy lạ, đáng lẽ hôm nay khách phải đông chả nhẻ hôm nay họ chưa thể ra đường vì đêm qua đôi chân không khép lại được " thì có một vị lãng khách quắt lại. Không như các mày suy đón đâu, lần này không phải một bà cô xồn xồn, lại càng không phải là một múi mít sinh diên. Mà là một nam nhân trịch thượng và sang trọng, tuổi chừng ngoài năm mươi dáng người bệ vệ tóc đã rắc muối tiêu. Trên tay một lẵng hoa và một hộp nhỏ tao đoán là si cu la. Đúng là mèo mù vớ cá rán, đang nắng hạ thì gặp mưa rào . Tao vui mừng đến quên bật xi nhanh mém tí nữa là bị thằng nhỏi chạy PKL kia đưa cả người và xe lên vĩa hè .

- Đi đâu anh trai ?! Tau nhanh nhảu như một câu cửa miệng.
- Tôi không đi, có bó hoa và hộp bánh này đến địa chỉ XYZ giao tận tay cho người này với số điện thoại đây 0908. 32 xx xx ...anh có chạy không ?!
Nói xong anh ta đưa tờ giấy có ghi địa chỉ và số điện thoại ra trước mặt tao, nói thật là đó giờ chạy nhiều nhưng tau ít khi nhận cuốc xe kiểu này, nhưng mà sáng giờ ế quá nên gật đầu cái rụp đi kèm với cái giá 50k.
" Không thành vấn đề - tôi gửi anh 100k anh tranh thủ 15p nữa tới nơi giúp tôi"

Tao phóng con wave tàu lướt đi trên con phố vắng giữa trưa nắng hầm hập. Ngó xuống thì lẳng hoa đẹp thật chắc là mắc tiền lắm,trong đó còn có một tấm thiệp bé bé , nó hé mở khi có cơn gió lùa vào tao đọc vội " Chúc tình yêu bé nhỏ của anh mãi hạnh phúc- Yêu em..."

Đến khúc này thì trong tao nổi lên một sự tò mò rất lớn, người đàn bà kia là ai, có gì hơn phu nhân nhà mình mà sao may mắn thế. Có thể làm cho một đại hiệp tuổi ngoài năm mươi còn đem lòng say đắm ngọt ngào.
Mãi miên mang với bao suy nghĩ mém tí thì tao chạy huốc qua con hẻm, vừa thắng kịp cũng là lúc nghe câu " Địt mẹ thằng già chạy xe kiểu đấy à " ,

Nhịn, dù sao tao đang là kẻ đang chở đầy yêu thương trên xe, không thể vì một phút nóng giận mà xuống tay tước đi bộ nhai cơm của kẻ lạ.
Tao xin lỗi xong thì cũng quẹo vào con hẽm hai xẹc, cuối hẽm là một căn nhà nhỏ và bóng dáng phụ nữ xuất hiện e ấp bên chậu hồng ở bậc thềm dần lộ rỏ.

Tao dừng xe lại đưa mắt nhìn lên, cũng là lúc đôi chân tao như quỵ ngã, tim tao đến muốn nhảy ra khỏi lồng ngực và đầu tao quay cuồng. Phải cô xxx có số điện thoại đuôi xx xx ko ?!

Một giọng thánh thoát như khúc dương cầm bên tai" Dạ đúng rồi chú..."

Có người gửi cô cái này, nói xong tau quay xe đi vội vì nấn ná lâu sợ con két lại muốn xé lồng bay lên trời cao cất tiếng hót.
Mẹ cha nó các mày biết gì ko, một thiên thần, đúng vậy, cả đời tao cả nghìn vị khách đi qua nhưng nay là lần đầu tiên tao gặp một đứa xinh như vậy. Tuổi tầm mười tám đôi mươi, dáng người như giọt sương mai. Mông à ko cái khúc nào cũng chuẩn chỉ căng đét.

Phải đi xa lắm tao mới kịp trấn tỉnh cái thần hồn , dồn máu lên não để đẩy tinh trùng xuống.

Với kinh nghiệm chuyên lên xam xem cờ líp quay tay như tao thì đoán ko nhầm con bé là con nuôi của gã trung niên kia. Rồi lại ngẩm thế sự thật lắm điều nhiêu khê. Một ngày lễ đẹp đẻ, con người ta trao cho nhau những gam màu đẹp đẻ để phục vụ cho những ý đồ đen tối , làm những điều thật nhơ nhớp.
Tao tự hỏi, ở đây và ngoài kia. Trong ngày Va len tai này, có bao nhiêu thằng con tặng quà hoa cho người mình thích mà ko vì cái mục đích đè con người ta ra địt. Rồi lại nghĩ,

Vị khách trung niên đó, đêm nay làm cách nào để trốn vợ ra ngoài chịch con bé múi mít kia đây.

 
Được khắc hoạ là kẻ suốt ngày ở truồn, ăn chơi lông nhông đéo có làm gì nên rảnh háng bay đi khắp nơi gieo yêu thương và làm cầu nối cho chúng sinh. Và tau, hôm nay hữu duyên sao lại được làm thiên sứ một lần.

Chuyện là, ngày hôm nay ra đường hoa thì nhiều mà khách chẳng thấy đâu, từ sáng tới gần trưa mà mới có được một trăm tám trong túi. Bụng đang miên mang nghĩ " Quáy lạ, đáng lẽ hôm nay khách phải đông chả nhẻ hôm nay họ chưa thể ra đường vì đêm qua đôi chân không khép lại được " thì có một vị lãng khách quắt lại. Không như các mày suy đón đâu, lần này không phải một bà cô xồn xồn, lại càng không phải là một múi mít sinh diên. Mà là một nam nhân trịch thượng và sang trọng, tuổi chừng ngoài năm mươi dáng người bệ vệ tóc đã rắc muối tiêu. Trên tay một lẵng hoa và một hộp nhỏ tao đoán là si cu la. Đúng là mèo mù vớ cá rán, đang nắng hạ thì gặp mưa rào . Tao vui mừng đến quên bật xi nhanh mém tí nữa là bị thằng nhỏi chạy PKL kia đưa cả người và xe lên vĩa hè .

- Đi đâu anh trai ?! Tau nhanh nhảu như một câu cửa miệng.
- Tôi không đi, có bó hoa và hộp bánh này đến địa chỉ XYZ giao tận tay cho người này với số điện thoại đây 0908. 32 xx xx ...anh có chạy không ?!
Nói xong anh ta đưa tờ giấy có ghi địa chỉ và số điện thoại ra trước mặt tao, nói thật là đó giờ chạy nhiều nhưng tau ít khi nhận cuốc xe kiểu này, nhưng mà sáng giờ ế quá nên gật đầu cái rụp đi kèm với cái giá 50k.
" Không thành vấn đề - tôi gửi anh 100k anh tranh thủ 15p nữa tới nơi giúp tôi"

Tao phóng con wave tàu lướt đi trên con phố vắng giữa trưa nắng hầm hập. Ngó xuống thì lẳng hoa đẹp thật chắc là mắc tiền lắm,trong đó còn có một tấm thiệp bé bé , nó hé mở khi có cơn gió lùa vào tao đọc vội " Chúc tình yêu bé nhỏ của anh mãi hạnh phúc- Yêu em..."

Đến khúc này thì trong tao nổi lên một sự tò mò rất lớn, người đàn bà kia là ai, có gì hơn phu nhân nhà mình mà sao may mắn thế. Có thể làm cho một đại hiệp tuổi ngoài năm mươi còn đem lòng say đắm ngọt ngào.
Mãi miên mang với bao suy nghĩ mém tí thì tao chạy huốc qua con hẻm, vừa thắng kịp cũng là lúc nghe câu " Địt mẹ thằng già chạy xe kiểu đấy à " ,

Nhịn, dù sao tao đang là kẻ đang chở đầy yêu thương trên xe, không thể vì một phút nóng giận mà xuống tay tước đi bộ nhai cơm của kẻ lạ.
Tao xin lỗi xong thì cũng quẹo vào con hẽm hai xẹc, cuối hẽm là một căn nhà nhỏ và bóng dáng phụ nữ xuất hiện e ấp bên chậu hồng ở bậc thềm dần lộ rỏ.

Tao dừng xe lại đưa mắt nhìn lên, cũng là lúc đôi chân tao như quỵ ngã, tim tao đến muốn nhảy ra khỏi lồng ngực và đầu tao quay cuồng. Phải cô xxx có số điện thoại đuôi xx xx ko ?!

Một giọng thánh thoát như khúc dương cầm bên tai" Dạ đúng rồi chú..."

Có người gửi cô cái này, nói xong tau quay xe đi vội vì nấn ná lâu sợ con két lại muốn xé lồng bay lên trời cao cất tiếng hót.
Mẹ cha nó các mày biết gì ko, một thiên thần, đúng vậy, cả đời tao cả nghìn vị khách đi qua nhưng nay là lần đầu tiên tao gặp một đứa xinh như vậy. Tuổi tầm mười tám đôi mươi, dáng người như giọt sương mai. Mông à ko cái khúc nào cũng chuẩn chỉ căng đét.

Phải đi xa lắm tao mới kịp trấn tỉnh cái thần hồn , dồn máu lên não để đẩy tinh trùng xuống.

Với kinh nghiệm chuyên lên xam xem cờ líp quay tay như tao thì đoán ko nhầm con bé là con nuôi của gã trung niên kia. Rồi lại ngẩm thế sự thật lắm điều nhiêu khê. Một ngày lễ đẹp đẻ, con người ta trao cho nhau những gam màu đẹp đẻ để phục vụ cho những ý đồ đen tối , làm những điều thật nhơ nhớp.
Tao tự hỏi, ở đây và ngoài kia. Trong ngày Va len tai này, có bao nhiêu thằng con tặng quà hoa cho người mình thích mà ko vì cái mục đích đè con người ta ra địt. Rồi lại nghĩ,

Vị khách trung niên đó, đêm nay làm cách nào để trốn vợ ra ngoài chịch con bé múi mít kia đây.

Trắng mịn dáng đẹp.
Thôi để ngắm
 

Có thể bạn quan tâm

Top