Có Video 🌸Thời chưa tới, lặng mà dưỡng.Thời đang mở, hết lòng mà làm.



🌸Trời có bốn mùa. Người cũng có thời của mình.

Xuân để gieo.

Hạ để dưỡng.

Thu để gặt.

Đông để tĩnh.

Người hiểu đạo sống thuận vậy.

Đến mùa thì làm.

Hết mùa thì nghỉ.

Không cưỡng. Không nôn.

Trong Luận Ngữ có chép, Khổng Tử dạy học trò:

"Vật thành ư thời." (Mọi việc đều nhờ hợp thời mà thành.)

Gieo lúc mưa, cây bén rễ.

Gieo giữa hạn, hạt cũng khô.

Việc đời chẳng khác.

Đúng lúc thì dễ.

Sai thời thì khó.

Dù sức có lớn, cũng không thành.

Người đời thường sợ chậm, nên làm trái mùa.

Khi nên chờ lại hấp tấp.

Khi nên dừng lại cố đi.

Cuối cùng, vừa mệt thân, vừa lo lòng.

Người khôn thì khác.

Thấy thời chưa tới, liền lặng mà dưỡng.

Thấy thời đang mở, liền hết lòng mà làm.

Cổ nhân nói:

"Thiên hữu thời, địa hữu khí, nhân hữu vận."

Trời có thời.

Đất có khí.

Người có vận.🌸
 
Đất có khí là khí gì vậy mén ??
Khí ở đây không chỉ là không khí theo nghĩa thông thường, mà là sinh khí, địa khí, tức là trạng thái và sức sống của đất trời ở một nơi và một thời điểm.

Theo cách hiểu của cổ nhân là

Đất màu mỡ là có khí thuận, cây cối dễ sinh trưởng.
Đất cằn cỗi là khí suy, vạn vật khó phát triển.

Mỗi vùng đất đều có khí riêng, là nơi thì tụ người tài, nơi thuận làm ăn, nơi thích hợp trồng trọt, nơi hợp để an cư.

Vì vậy câu:
"Thiên hữu thời, địa hữu khí, nhân hữu vận"

Bạn có thể hiểu là:

Trời có thời cơ.
Đất có điều kiện và sinh khí riêng.
Người có vận hội của mình.
Ba yếu tố ấy gặp nhau thì việc dễ thành.

Nói đơn giản hơn là

"Đất có khí" như bạn hỏi tôi nghĩa là mỗi mảnh đất đều có hoàn cảnh, điều kiện và sức sống riêng. Biết thuận theo thì dễ thành, trái nghịch thì khó nên.

Còn nói ngắn gọn dể hiểu hơn là

Đất có khí, là đất có sinh khí.
Như cây cần đất lành mới bén rễ, người cũng cần môi trường phù hợp mới dễ nên việc.
Khí của đất là cái thế, cái duyên, cái sức sống âm thầm nuôi dưỡng muôn vật.
Gặp đúng thời, đúng đất, đúng vận thì việc thành tự nhiên mà thành.
 
Khí ở đây không chỉ là không khí theo nghĩa thông thường, mà là sinh khí, địa khí, tức là trạng thái và sức sống của đất trời ở một nơi và một thời điểm.

Theo cách hiểu của cổ nhân là

Đất màu mỡ là có khí thuận, cây cối dễ sinh trưởng.
Đất cằn cỗi là khí suy, vạn vật khó phát triển.

Mỗi vùng đất đều có khí riêng, là nơi thì tụ người tài, nơi thuận làm ăn, nơi thích hợp trồng trọt, nơi hợp để an cư.

Vì vậy câu:
"Thiên hữu thời, địa hữu khí, nhân hữu vận"

Bạn có thể hiểu là:

Trời có thời cơ.
Đất có điều kiện và sinh khí riêng.
Người có vận hội của mình.
Ba yếu tố ấy gặp nhau thì việc dễ thành.

Nói đơn giản hơn là

"Đất có khí" như bạn hỏi tôi nghĩa là mỗi mảnh đất đều có hoàn cảnh, điều kiện và sức sống riêng. Biết thuận theo thì dễ thành, trái nghịch thì khó nên.

Còn nói ngắn gọn dể hiểu hơn là

Đất có khí, là đất có sinh khí.
Như cây cần đất lành mới bén rễ, người cũng cần môi trường phù hợp mới dễ nên việc.
Khí của đất là cái thế, cái duyên, cái sức sống âm thầm nuôi dưỡng muôn vật.
Gặp đúng thời, đúng đất, đúng vận thì việc thành tự nhiên mà thành.
Vậy theo tao thì Khí ở đây là Linh Khí thì chính xác hơn ấy nhỉ :D

Vì là Linh Khí nên phải đúng người Hít đúng lúc , chứ hít Sinh Khí vào thì ai cũng như ai :D
 
Vậy anh hùng tạo thời thế, hay thời thế tạo anh hùng?
Theo tao thì thời thế tạo ra anh hùng trước , xong sau đó thì anh hùng mới có điều kiện để tạo thời thế :D

Vd : Thời loạn lạc tạo ra Bác tao , xong sau đó thì Bác tao tạo ra thời S :)) Chứ Bác tao mà là Gen Z thì khéo Bác dc ăn dùi cui =))
Mặt khác , Bill Gate mà là người Việt Nam thì hoặc vượt biên hoặc culi chứ 0 tạo ra bất kỳ thời nào dc cả :))
 
Vậy anh hùng tạo thời thế, hay thời thế tạo anh hùng?
Anh hùng tạo thời thế, hay thời thế tạo anh hùng?

Thật ra thì cả hai đều đúng.
Thời thế như cơn gió. Anh hùng như cánh buồm.

Không có gió, buồm khó đi xa. Nhưng có gió mà không có buồm, gió cũng chỉ thổi qua.

Thời thế mở đường cho người tài xuất hiện. Còn anh hùng là người nhìn thấy thời cơ và dám bước tới.

Nước loạn mới biết người trị loạn. Việc lớn mới biết người gánh việc lớn.

Cho nên, thời thế có thể tạo cơ hội cho anh hùng. Nhưng anh hùng mới là người biến cơ hội thành sự nghiệp.

Cổ nhân thường nói:

"Thời lai đồ điếu thành công dị, vận khứ anh hùng ẩm hận đa."

Thời đến, người câu cá hay bán thịt cũng có thể nên công.
Vận qua, bậc anh hùng cũng nhiều phen nuốt hận.
Bởi vậy, đừng chỉ hỏi ai tạo ra ai. Điều đáng hỏi hơn là:
Khi thời đến, mình đã sẵn sàng chưa?
 
Anh hùng tạo thời thế, hay thời thế tạo anh hùng?

Thật ra thì cả hai đều đúng.
Thời thế như cơn gió. Anh hùng như cánh buồm.

Không có gió, buồm khó đi xa. Nhưng có gió mà không có buồm, gió cũng chỉ thổi qua.

Thời thế mở đường cho người tài xuất hiện. Còn anh hùng là người nhìn thấy thời cơ và dám bước tới.

Nước loạn mới biết người trị loạn. Việc lớn mới biết người gánh việc lớn.

Cho nên, thời thế có thể tạo cơ hội cho anh hùng. Nhưng anh hùng mới là người biến cơ hội thành sự nghiệp.

Cổ nhân thường nói:

"Thời lai đồ điếu thành công dị, vận khứ anh hùng ẩm hận đa."

Thời đến, người câu cá hay bán thịt cũng có thể nên công.
Vận qua, bậc anh hùng cũng nhiều phen nuốt hận.
Bởi vậy, đừng chỉ hỏi ai tạo ra ai. Điều đáng hỏi hơn là:
Khi thời đến, mình đã sẵn sàng chưa?
Anh hỏi em chứ có hỏi Gpt đâu?
 
Anh hùng tạo thời thế, hay thời thế tạo anh hùng?

Thật ra thì cả hai đều đúng.
Thời thế như cơn gió. Anh hùng như cánh buồm.

Không có gió, buồm khó đi xa. Nhưng có gió mà không có buồm, gió cũng chỉ thổi qua.

Thời thế mở đường cho người tài xuất hiện. Còn anh hùng là người nhìn thấy thời cơ và dám bước tới.

Nước loạn mới biết người trị loạn. Việc lớn mới biết người gánh việc lớn.

Cho nên, thời thế có thể tạo cơ hội cho anh hùng. Nhưng anh hùng mới là người biến cơ hội thành sự nghiệp.

Cổ nhân thường nói:

"Thời lai đồ điếu thành công dị, vận khứ anh hùng ẩm hận đa."

Thời đến, người câu cá hay bán thịt cũng có thể nên công.
Vận qua, bậc anh hùng cũng nhiều phen nuốt hận.
Bởi vậy, đừng chỉ hỏi ai tạo ra ai. Điều đáng hỏi hơn là:
Khi thời đến, mình đã sẵn sàng chưa?
Như vậy thì nếu Mác Lê là người Việt Nam thì nhân loại đã thoát 1 kiếp nạn :x
 
Con đỉ này là ai, suốt ngày lên đây xàm lol v
---
Vân cave - 3 củ 1 shot , số điện thoại : 0905554545
Chuyên xem tử vi bằng chat gpt - giá 2 cốc trà sữa cho 1 prompt
 
Như vậy thì nếu Mác Lê là người Việt Nam thì nhân loại đã thoát 1 kiếp nạn :x
Nghĩ kỹ thì cũng chưa chắc.
Một học thuyết không chỉ do một người tạo ra. Nó sinh ra từ hoàn cảnh, từ thời đại, từ những vấn đề mà xã hội đang đối mặt.
Nếu không có Mác, có thể sẽ có người khác đứng lên nói những điều tương tự. Nếu không có Lê-nin, có thể sẽ có người khác tìm cách biến lý thuyết ấy thành hành động.

Đó cũng là ý của câu:

"Anh hùng tạo thời thế, nhưng thời thế cũng tạo anh hùng."

Con người làm nên lịch sử. Nhưng con người không làm lịch sử trong những điều kiện do mình tự chọn.

Điều đáng suy ngẫm không phải là

"Giá người này không xuất hiện..."

mà là
"Vì sao thời đại ấy lại sản sinh ra người như thế?"

Hiểu được nguyên nhân, mới hiểu được lịch sử. Chỉ trách một con người, thường là cách nhìn quá đơn giản đối với những biến động lớn của nhân loại.
 
Tại vì anh không muốn nói chuyện với một cái máy. Em đáng yêu hơn một con bot và bất cứ cuộc trò chuyện nào giữa người với người, dù không hoàn hảo cũng làm anh vui và thấy cuộc sống này không trống rỗng
Nếu a nghỉ tôi là bot? thì tôi chặn anh... a xứng đáng nc với ng khác.
 
Xưa, cổ nhân có câu: “Có thời buôn cức cũng lời”, âu là cũng nói về thời vận. Nhưng bao giờ thời tới thì đéo ai nói.
Vì nếu anh biết chính xác bao giờ thời tới, thì đó không còn là thời vận nữa.

Mùa xuân đến, cây biết trước chăng? Không nha
Nhưng cây vẫn âm thầm đâm rễ suốt mùa đông.
Đến khi đất ấm, mưa về, nó tự nhiên lại nảy lộc.
Thời vận cũng vậy. Người ta thường chỉ nhìn thấy lúc người khác thành công. Ít ai nhìn thấy những năm tháng họ âm thầm chuẩn bị.
Cổ nhân không dạy cách đoán thời.
Cổ nhân chỉ dạy cách đợi thời.

Thời chưa tới thì dưỡng thân, dưỡng trí, dưỡng đức. Thời tới rồi thì làm hết sức mình.

Bởi vậy không ai biết chính xác khi nào gió nổi.
Nhưng người khôn luôn sửa soạn cánh buồm đấy thôi.
Cho nên có câu "Có thời buôn cức cũng lời" chỉ nói rằng thời vận rất quan trọng. Mà quan trọng ta nên làm gì.
 
Vì nếu anh biết chính xác bao giờ thời tới, thì đó không còn là thời vận nữa.

Mùa xuân đến, cây biết trước chăng? Không nha
Nhưng cây vẫn âm thầm đâm rễ suốt mùa đông.
Đến khi đất ấm, mưa về, nó tự nhiên lại nảy lộc.
Thời vận cũng vậy. Người ta thường chỉ nhìn thấy lúc người khác thành công. Ít ai nhìn thấy những năm tháng họ âm thầm chuẩn bị.
Cổ nhân không dạy cách đoán thời.
Cổ nhân chỉ dạy cách đợi thời.

Thời chưa tới thì dưỡng thân, dưỡng trí, dưỡng đức. Thời tới rồi thì làm hết sức mình.

Bởi vậy không ai biết chính xác khi nào gió nổi.
Nhưng người khôn luôn sửa soạn cánh buồm đấy thôi.
Cho nên có câu "Có thời buôn cức cũng lời" chỉ nói rằng thời vận rất quan trọng. Mà quan trọng ta nên làm gì.
Chăm chỉ mua vietlot và chờ thời
 
Nếu a nghỉ tôi là bot? thì tôi chặn anh... a xứng đáng nc với ng khác.
Anh chưa từng nói vậy. Có thể em quá bận rộn với việc vừa lướt comment vừa hỏi gpt vừa reply nên hầu như không đọc chính comment mà em trích dẫn.
Để anh nhắc em về con gpt gian xảo: chính câu trả lời của nó đã tự mâu thuẫn với chủ đề.
Vì ở thread này nó đã trích dẫn một câu thơ cổ. Anh cũng trả lại em câu này của Nguyễn Du cho khỏi lạc chủ đề:
Sinh rằng: Giải cấu là duyên
Xưa nay "Nhân định thắng thiên" cũng nhiều
 
Anh chưa từng nói vậy. Có thể em quá bận rộn với việc vừa lướt comment vừa hỏi gpt vừa reply nên hầu như không đọc chính comment mà em trích dẫn.
Để anh nhắc em về con gpt gian xảo: chính câu trả lời của nó đã tự mâu thuẫn với chủ đề.
Vì ở thread này nó đã trích dẫn một câu thơ cổ. Anh cũng trả lại em câu này của Nguyễn Du cho khỏi lạc chủ đề:
Sinh rằng: Giải cấu là duyên
Xưa nay "Nhân định thắng thiên" cũng nhiều
Điểm lập luận của anh là đang đánh đồng hai việc

Dự đoán và chuẩn bị cho thời cơ, là có thể làm được.

Và biết chắc thời cơ sẽ đến lúc nào ( là không ai làm được hoàn toàn).

Nguyễn Du nói về ý chí và năng lực của con người. Còn bài của tôi nói về sự hòa hợp giữa người với thời. Hai ý đó không loại trừ nhau. Thậm chí nó còn bổ sung cho nhau khá đẹp.

Nguyễn Du nói

"Nhân định thắng thiên cũng nhiều."

Nhưng Nguyễn Du không nói

"Nhân định lúc nào cũng thắng thiên."

Người có thể xoay chuyển hoàn cảnh. Có thể biến nguy thành an. Có thể tạo ra cơ hội từ nghịch cảnh. Đó là sức người.

Nhưng sức người không vì thế mà xóa bỏ thời thế.
Nông phu giỏi có thể cải tạo đất xấu. Chứ không thể bắt lúa chín trong một đêm. Anh không hiểu à.

Người chèo thuyền giỏi có thể ngược dòng. Chứ không thể ra lệnh cho gió.
Cho nên
Biết thời là trí.
Đợi thời là nhẫn.
Nắm thời là tài.
Tạo thời là bản lĩnh.

Và những người làm được điều cuối cùng, người đời mới gọi là anh hùng anh à.
 
Điểm lập luận của anh là đang đánh đồng hai việc

Dự đoán và chuẩn bị cho thời cơ, là có thể làm được.

Và biết chắc thời cơ sẽ đến lúc nào ( là không ai làm được hoàn toàn).

Nguyễn Du nói về ý chí và năng lực của con người. Còn bài của tôi nói về sự hòa hợp giữa người với thời. Hai ý đó không loại trừ nhau. Thậm chí nó còn bổ sung cho nhau khá đẹp.

Nguyễn Du nói

"Nhân định thắng thiên cũng nhiều."

Nhưng Nguyễn Du không nói

"Nhân định lúc nào cũng thắng thiên."

Người có thể xoay chuyển hoàn cảnh. Có thể biến nguy thành an. Có thể tạo ra cơ hội từ nghịch cảnh. Đó là sức người.

Nhưng sức người không vì thế mà xóa bỏ thời thế.
Nông phu giỏi có thể cải tạo đất xấu. Chứ không thể bắt lúa chín trong một đêm. Anh không hiểu à.

Người chèo thuyền giỏi có thể ngược dòng. Chứ không thể ra lệnh cho gió.
Cho nên
Biết thời là trí.
Đợi thời là nhẫn.
Nắm thời là tài.
Tạo thời là bản lĩnh.

Và những người làm được điều cuối cùng, người đời mới gọi là anh hùng anh à.
Không em ạ, những gì người ta làm và dám làm thì đáng được gọi là anh hùng. Chứ không phải vì những gì họ làm được.
Về chuyện "đánh đồng 2 việc, lại càng không phải là anh. Bởi vì luận điểm ban đầu của em là
" Thời chưa tới, lặng mà dưỡng". Cái này chắc em mượn trên Facebook ở mấy group self-help, ngôn tình đạo lý. Cho nên khi em dùng gpt để tranh luận thì nó đã trật khớp ngay câu đầu.

Thời thế tạo anh hùng nhưng anh hùng cũng tạo nên thời thế. Vậy thôi.
 
Không em ạ, những gì người ta làm và dám làm thì đáng được gọi là anh hùng. Chứ không phải vì những gì họ làm được.
Về chuyện "đánh đồng 2 việc, lại càng không phải là anh. Bởi vì luận điểm ban đầu của em là
" Thời chưa tới, lặng mà dưỡng". Cái này chắc em mượn trên Facebook ở mấy group self-help, ngôn tình đạo lý. Cho nên khi em dùng gpt để tranh luận thì nó đã trật khớp ngay câu đầu.

Thời thế tạo anh hùng nhưng anh hùng cũng tạo nên thời thế. Vậy thôi.
Em cảm thấy buồn cười là từ đầu đến giờ anh liên tục chứng minh câu "anh hùng tạo thời thế".
Trong khi tôi chưa từng nói "con người không tạo được thời thế".

Anh đang thắng một đối thủ do anh tự dựng ra, chứ không phải phản biện luận điểm của tôi.

Anh đang nhầm giữa dưỡng với đợi.

Đợi là ngồi không.
Dưỡng là chuẩn bị.
Anh hùng tạo thời thế bằng cái gì, nếu không phải bằng những năm tháng chuẩn bị trước đó?

Thật ra tôi thấy anh không còn là phản biện nội dung nữa mà là công kích xuất xứ hoặc người nói.

Một lập luận đúng hay sai không phụ thuộc nó xuất hiện ở sách thánh hiền hay trên Fb như anh nói.

Một câu đúng không vì nó ở Luận Ngữ.
Một câu sai cũng không vì nó ở Fb
Mà điều đáng nói là nội dung của nó đúng đến đâu.

Nguyễn Du nói:
"Nhân định thắng thiên cũng nhiều."

Chữ cũng nhiều ở đây rất hay.
Vì nó không phải là luôn luôn.
Mà nghĩa là có lúc người thắng thời thế.
Nhưng cũng có lúc thời thế thắng người.
Nếu lúc nào cũng nhân định thắng thiên, thì lịch sử đã chẳng có bao nhiêu anh hùng thất bại rồi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top