Phần 2: So sánh với chiến tranh Nga - Ukraine
Trước đây khi người viết có nhiều thời gian còn sinh hoạt trong thớt chiến sự Nga-Ukraine thì các đồng chí DLV hay vào thớt và hỏi mọi người là tại sao Nga đánh Ukraine thì chửi Nga mà Mỹ đánh Iraq trước đây thì không chửi Mỹ? Có đồng chí còn vào yêu cầu mọi người phải chửi Mỹ trước thì mới được chửi Nga.
Người viết biết thừa đó là ngụy biện “whataboutism”, khi đó bần đạo đã ôn tồn giải thích là việc Mỹ đánh Iraq nó xảy ra lâu rồi và tình huống, diễn biến của nó khác xa so với vụ Nga-Ukraine và cũng chẳng liên quan gì đến vụ Nga cả, thậm chí có nhiều anh em trẻ tuổi (dưới 30 tuổi) còn chẳng có đầy đủ thông tin về vụ Mỹ - Iraq thì sao có cơ sở bắt người ta đi chửi Mỹ được, còn hiện tại Nga đang sai thì người ta cứ chửi Nga là đúng rồi.
Vậy lần này Mỹ - Israel đánh Iran thể nào cũng có các đồng chí DLV vào thắc mắc là tại sao mọi người chửi Nga đánh Ukraine mà lại không chửi Mỹ khi Mỹ đánh Iran, Mỹ thì cũng chả khác gì Nga.
Vậy ta sẽ xem xét để đánh giá so sánh hai vụ với nhau
1/ Tính pháp lý
Theo công pháp quốc tế, có các trường hợp được phép tiến hành chiến tranh hợp pháp:
- Có trong tay nghị quyết của Hội đồng bảo an LHQ về sử dụng bạo lực
- Đánh trả khi bị đối phương đánh trước (quyền tự vệ, điều 51 hiến chương LHQ)
- Giúp đỡ đồng minh bạn bè đánh trả khi họ bị đánh trước (quyền tự vệ, điều 51 hiến chương LHQ)
Vụ Iran thì không có nghị quyết nào của hội đồng bảo an được đưa ra, vậy chỉ có cách xem xét bên nào là bên đánh trước thì bên đánh sau có quyền tự vệ.
Phía Israel cho rằng họ bị tấn công khủng bố trước bởi Hamas, mà Hamas lại do Iran hậu thuẫn nên họ có quyền đánh trả, nhưng Israel đánh trả tràn ra cả các nước khác, không rõ nhầm lẫn hay cố ý mà đánh cả đại sứ quán Iran tại syria, chỗ này Israel dễ bị mắc vào “vượt quá quyền tự vệ”, “leo thang chiến tranh”
Sau đó thì Iran bắn hàng trăm quả tên lửa vào Israel, điểm này thì Iran cũng có thể lấy lý do tự vệ do Israel đã bắn vào đại sứ quán Iran trước, nhưng chỗ này Iran cũng dễ bị mắc vào “vượt quá quyền tự vệ”, “leo thang chiến tranh”.
Đến lượt Mỹ nhảy vào thì Mỹ cũng có thể lấy lý do Iran bắn Israel nên Mỹ giúp đỡ Israel tự vệ, nhưng chính Mỹ cũng dễ mắc phải “vượt quá quyền tự vệ”, “leo thang chiến tranh”.
Tức là về cơ bản, khi ra đến hội đồng thì cả hai bên đều có thể mắc một cái lỗi giống nhau, là vượt quá giới hạn phòng vệ, mở rộng và leo thang chiến tranh ra ngoài phạm vi phòng vệ. Nếu ra hội đồng thì cứ cãi nhau như mổ bò hết ngày này sang ngày khác, nhưng có một thứ mà Mỹ Israel nó chiếm ưu thế khi ra hội đồng, là nó cứ liệt kê danh sách các hoạt động mà phía Iran và các lực lượng được Iran hậu thuẫn, chỉ huy đã thực hiện được coi là tội phạm.
- Hamas (lực lượng mà Iran hỗ trợ) chủ động kích hoạt chiến tranh trước với Israel, trong đó có tội ác đối với thường dân, kể cả công dân quốc tế. Tổng cộng có 40 quốc gia có công dân bị giết và bắt cóc, trong đó Mỹ và Israel là nạn nhân.
Federal prosecutors filed criminal charges against Hamas leaders for the deaths of American citizens in Israel on Oct. 7, 2023, according to charging documents unsealed Tuesday.
www.cbsnews.com
- Houthi (lực lượng được Iran hỗ trợ, chỉ huy) tiến hành bắn các tàu thương mại qua biển đỏ, rất nhiều quốc gia là nạn nhân, trong đó có Mỹ và Israel.
https://news.usni.org/2024/01/15/houthi-missile-hits-u-s-merchant-ship-in-red-sea
- Iran tuyên bố hủy diệt Israel, “cái chết cho nước Mỹ” công khai, đồng thời theo đuổi chương trình vũ khí hạt nhân bằng được.
- Iran thảm sát thường dân trong các cuộc biểu tình. (chưa liên quan nhưng cứ kể ra)
Tức là kiểu gì thì kiểu ,dù ít hay nhiều thì Mỹ-Israel nó cũng chứng minh được nó là nạn nhân của chế độ Iran trước khi nó nhảy vào đấm nhau, xung đột, cố tình leo thang.
Về phần Nga, Nga không chứng minh được nó là nạn nhân của Ukraine trước đó: cho đến trước khi Nga tiến hành chiến tranh, đổ quân đội chính quy vào đất Ukraine thì phía Ukraine không hề có tuyên bố hay đe dọa nào kiểu như “cái chết cho nước Nga” hay hủy diệt Nga, Ukraine cũng không hề theo đuổi nghiên cứu, chế tạo bất kỳ chương trình vũ khí hủy diệt hàng loạt nào (vũ khí hạt nhân, vũ khí sinh hóa), Ukrane cũng không tài trợ hay chỉ huy bất kỳ lực lượng vũ trang nào tấn công, giết chóc, bắt cóc công dân của Nga hay bắn các tàu thương mại liên quan đến Nga.
Khác với Iran, Ukraine hoàn toàn vô tội;
Khác với Mỹ, Nga hoàn toàn là tội phạm.
2/ Mục đích của chiến tranh
- Mục đích chiến tranh của Nga ở Ukraine: ngắn gọn là cướp đất, Nga đã tự chứng minh điều đó khi chính thức sáp nhập các vùng đất Donbass của Ukraine (4 tỉnh)
- Mục đích chiến tranh của Mỹ - Israel là: (1) Phá hủy cơ sở hạt nhân của Iran, ngăn chặn việc Iran nghiên cứu và chế tạo vũ khí hạt nhân; (2)Ngăn chặn việc Iran tiếp tay, hỗ trợ cho các lực lượng vũ trang khủng bố như Houthi, Hamas, Hezbollah. Riêng Israel có thêm mục tiêu là tiêu diệt Hamas.
Mỹ không có tuyên bố hay động thái nào cướp đất của Iran, mà do Iran đang là đối tượng có hại đối với cộng đồng quốc tế và đồng minh của nó, kể cả chính nó, nó là đại ca nên nó cho Iran ăn đập, chứ nó không ăn cướp, còn Nga là thằng ăn cướp.
Lưu ý rằng từ khi có luật pháp quốc tế, hiến chương LHQ có hiệu lực thì vẫn có rất nhiều trường hợp đánh nhau, xâm lược nhau nhưng chỉ có hai trường hợp xâm lược cướp đất xảy ra, thứ nhất là Iraq cướp đất Kuwait, thứ hai Nga cướp đất Ukraine.
3/ Cách thức tiến hành chiến tranh:
Tính cho đến thời điểm hiện nay, mới có hơn 1 tuần, thì phía Mỹ -Israel tập trung tấn công vào các mục tiêu là các lãnh đạo đảng, cơ quan chỉ huy, các mục tiêu quân sự, các cơ sở hạt nhân của Iran.
Nga tiến hành chiến tranh được 4 năm, ngoài các mục tiêu quân sự thì Nga tấn công bừa bãi vào các công trình dân sự như bệnh viện trường học, chung cư, quân Nga còn thảm sát cả thường dân, có những thành phố của Ukraine bị pháo bắn nát bét thành đống gạch vụn đúng nghĩa đen.
4/ Hệ quả
Do những yếu tố trên nên dẫn đến những hệ quả khác nhau, thậm chí ngược nhau hoàn toàn.
Nga bị phản đối gay gắt, thậm chí khi ra hội đồng đã có dự thảo nghị quyết yêu cầu Nga chấm dứt chiến tranh, rút quân khỏi Ukraine, Nga phải dùng quyền phủ quyết của mình để dập tắt, ngăn thông qua nghị quyết. Các nước phản đối Nga và hè nhau cấm vận Nga đến hàng chục nghìn lệnh cấm vận, mức kỷ lục.
Mỹ thì hiện tại có xuất hiện một số phản đối nhưng cũng có số ủng hộ, đặc biệt các nước Ả rập còn hè nhau nhảy vào đập Iran cùng với Mỹ. Nếu vụ này có ra hội đồng thì chưa chắc Mỹ đã cần phải dùng đến phiếu phủ quyết mà nó đã có được sự ủng hộ cần thiết của quốc tế để không thể thông qua được một nghị quyết nào chống lại hoạt động của nó.
Phần 3: Quân đội nhân dân Iran
Một đặc điểm nổi bật của các chế độ độc tài trong tình huống chiến tranh là họ huy động rất lớn số lượng người vào cuộc chiến và không ngại hy sinh miễn sao đạt được thắng lợi. Vì các chế độ độc tài thì không nắm quyền bằng lá phiếu của người dân một cách thực chất, họ cũng không có lực lượng đối lập để chất vấn trước mỗi quyết định quan trọng ảnh hưởng đến đất nước, dân tộc nên hệ quả là họ không cần phải quan tâm đến lợi ích của nhân dân, họ chỉ quan tâm đến lợi ích của chính họ thôi.
Khi có chiến tranh xảy ra thì các lãnh đạo độc tài cứ thế xua lính, dân lên đối mặt với mưa bom bão đạn của đối phương, còn họ thì ung dung ngồi trong văn phòng có phục vụ đầy đủ, tổng bí thư thì cứ xơi bò dát vàng, chủ tịch nước thì có gà ba sôi hai lạnh, táo nướng phết bơ đầy đủ, ngoài chiến trường chết vài vạn, vài triệu chứ đến vài chục triệu cũng chỉ là các con số.
Chiến tranh kiểu này nếu độc tài Iran mà thắng thì tha hồ bốc phét vung vít nhờ sự lãnh đạo của đảng cộng-sản Iran nên dẫn dắt dân tộc và nhân dân Iran chiến thắng đế quốc Mỹ, chết nhiều quá thì cho mấy cái danh hiệu bằng khen “bà mẹ Iran anh hùng” là xong chuyện. Còn nếu thua, thì đương nhiên đổ tội cho đế quốc Mỹ ác độc, xâm lược, giết dân….
Israel khi tiến hành chiến tranh phản công lại lực lượng Hamas đã tiến hành một chiến thuật hoàn toàn mới, thay vì đánh bóc từ dưới lên, bóc từ ngoài vào thì họ dùng những cú đấm đầu tiên đánh chính xác vào đầu não của đối phương, gây sock ở thượng tầng, tức là đánh rắn thì đánh dập đầu. Chiến thuật này tỏ ra hiệu quả đối với các chế độ độc tài, các nhà độc tài giờ đây không còn an toàn ở trong văn phòng nữa, nếu xảy ra chiến tranh thì chính họ sẽ là người đầu tiên đối mặt với cái chết chứ không phải binh lính ở tiền tuyến.
Ở Venezuela, chiến dịch kết thúc chỉ sau vài giờ, quân đội Venezuela chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì tổng thống đã bị tóm gọn, thậm chí Mỹ còn không mất một binh một tốt nào. Khôi hài hơn là sau khi tổng thống bị bắt thì phó tổng lên thay còn hợp tác với Mỹ chứ quân đội Venezuela chả phải đánh đấm gì nữa cả.
Ở Iran cũng vậy, cặp đôi Mỹ-Israel dùng những cú đấm đầu tiên đấm chính xác vào thượng tầng lãnh đạo của Iran, tiêu diệt tổng bí thư và quân ủy trung ương, khiến cho tê liệt các mệnh lệnh ở cấp cao nhất, các bộ phận quân đội và hạ tầng quân sự của Iran sau đó chỉ có phơi mình ra để Mỹ-Israel nó lóc thịt dần dần, phản ứng lại không đáng kể.
Một điều cần bàn nữa là về quân đội nhân dân Iran, ngày thường được ban tuyên giáo Iran khen ngợi vung vít lên tận mây xanh, “khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”, được trang bị vũ khí hiện đại của Nga, Tàu, rồi xứng đáng anh cả của trung đông nọ kia.
Đến khi đụng chuyện thì mới lòi ra là đội quân vô tích sự, hèn với giặc ác với dân, lúc người dân Iran tay không tấc sắt biểu tình thì bắn dân giỏi thế, lúc có dự án thì thu hồi đất của dân nhanh lắm, ấy thế mà lúc gặp máy bay Mỹ thì như ếch gặp rắn, cứ đứng im cho nó bay ra bay vào bắn phá như chỗ không người.
Tại sao vậy? Vì quân đội nhân dân Iran mang tiếng thế thôi chứ hàng ngày có tập luyện cái gì ra hồn đâu, lính thì chỉ có biết trồng rau nuôi lợn, tướng thì chỉ chăm chăm sưu tập đồng hồ Patek rồi khoe khoang hợm hĩnh chứ làm quái gì có kiến thức quân sự trong đầu đủ để đối đầu với đế quốc Mỹ.
Quân đội nhân dân Iran còn tham gia vào các ngành kinh tế dân sự cạnh tranh với nhân dân, một quân đội mà làm cả tài chính ngân hàng, làm cả xuất nhập khẩu, làm cả viễn thông, làm cả xây dựng bất động sản…. Đấy một đội quân mà chỉ có chăm chăm kinh doanh kiếm tiền thì còn đầu óc đâu mà luyện với tập, làm gì có cơ hội nào khi đối đầu với đế quốc Mỹ.
Một điểm nữa là về hệ thống vũ khí, Iran nhập khẩu hệ thống vũ khí phòng không của Nga và radar TQ, lúc mua thì quảng cáo tính năng của đống này vung giời, tên lửa của Nga thì bắn được cả vật thể ngoài không gian, radar TQ thì “săn máy bay tàng hình”. Đến khi vào thực chiến thì hệ thống của Nga Tàu mù tịt chả phát hiện hay bắt sóng được máy bay tàng hình của Mỹ, để nó vào tận nơi lụm tổng bí thư như lấy đồ trong túi.