THƯ GỬI NGUYENNGHIA: Chị Thúy Và Sinh Vật Ở Trảng Bom

nguyennghia6666

Người phá đò sông Đà

THƯ GỬI NGUYENNGHIA​


(Nguyennghia đã chỉnh lại lời văn để giảm yếu tố ám ảnh nhưng vẫn giữ nguyên nội dung theo lời kể của nhân chứng – chị Thuý, Trảng Bom, Đồng Nai)


Anh Nghĩa,


Tôi viết những dòng này vì tôi biết anh tin rằng con người là chủ nhân ban đầu của Trái Đất. Tôi cũng tin như vậy. Và chính vì thế, điều tôi sắp kể mới khiến tôi sợ.


Đêm đó là 1 giờ 52 phút sáng. Tôi nhìn điện thoại trước khi bước ra sau nhà.


Nhà tôi ở Trảng Bom, Đồng Nai. Phía sau là rừng cao su. Đêm hôm đó không có gió. Không tiếng chó sủa. Không tiếng côn trùng.


Sự im lặng bất thường.


Tôi thấy ánh sáng giữa các hàng cây.


Không phải ánh đèn rọi. Không phải tia chiếu từ trên cao. Nó như một khối mờ phát sáng từ bên trong, màu xanh nhạt pha trắng, không chói nhưng đủ để nhìn rõ thân cây xung quanh.


Và tất cả bóng đổ đều biến mất.


Tôi không còn nghe thấy tiếng tim mình đập.


Tôi không thể quay đầu vào nhà.


Tôi bước đi.


Mỗi bước chân như đang đi trên một lớp không khí đặc quánh. Càng lại gần, nhiệt độ càng lạnh. Không phải lạnh kiểu gió, mà lạnh từ bên trong xương.


Rồi tôi thấy nó.


Nó cao hơn tôi ít nhất một cái đầu. Cơ thể gầy, tay dài quá mức bình thường, các khớp hơi gấp ngược một cách không tự nhiên. Da màu xám nhợt như xác cá. Không có lông, không có tóc.


Nhưng cái đầu…


Đầu nó lớn, trán nhô ra. Và mắt.


Mắt không có lòng trắng. Không có đồng tử. Chỉ là hai mảng tối sâu, như hai hố nước không đáy.


Tôi không biết nó nhìn tôi thế nào, nhưng tôi biết nó đang nhìn xuyên qua tôi.


Tôi cố mở miệng nhưng không phát ra tiếng.


Rồi tôi nghe thấy âm thanh.


Không phải từ tai. Mà như tiếng kim loại cào lên bên trong hộp sọ.


“Một chu kỳ nữa sắp khép lại.”


Tôi không hiểu, nhưng tôi hiểu ý nghĩa.


Nó không nói bằng tiếng Việt. Không nói bằng bất kỳ ngôn ngữ nào. Nhưng tôi biết nó không thuộc về nơi này.


Và tôi biết nó không đến để thăm hỏi.


Khi nó tiến lại gần, tôi thấy da nó không phẳng. Có những đường rãnh mảnh như mạch điện chạy dưới bề mặt. Ánh sáng xanh yếu ớt phát ra từ những đường đó.


Tôi ngửi thấy mùi kim loại ẩm, như mùi dây điện cháy nhưng rất nhẹ.


Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy hình ảnh lướt qua đầu mình:


Những thành phố của con người bị bao phủ bởi thứ ánh sáng giống vậy. Những người đứng bất động, mắt mở nhưng không còn phản ứng. Bầu trời bị xé rách bởi những vệt sáng thẳng đứng.


Tôi không biết đó là ký ức của nó hay cảnh báo.


Rồi nó đưa tay lên.


Ngón tay dài, khớp cong, đầu ngón không có móng mà là một bề mặt trơn bóng.


Khi đầu ngón tay nó chạm vào trán tôi, tôi không cảm thấy đau.


Tôi cảm thấy trống rỗng.


Như thể một phần ký ức bị kéo ra.


Tôi thấy mình đứng trong một căn phòng tối, xung quanh là nhiều thực thể giống nó, nhưng cao lớn hơn. Họ nhìn xuống Trái Đất từ một không gian tối đen đầy sao.


Tôi nghe câu cuối cùng:


“Các người tin mình là chủ nhân. Nhưng các người không kiểm soát được chu kỳ.”


Ánh sáng tắt.


Tôi ngã xuống đất.


Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy ngay sau vườn. Quần áo bám đầy đất đỏ. Trên trán có một vết đỏ nhỏ, hình tròn hoàn hảo, không đau, không rỉ máu.


Ba ngày sau vết đó biến mất.


Nhưng từ đêm đó, tôi không còn ngủ yên.


Mỗi khi nhắm mắt, tôi thấy hai hố tối nhìn lại mình.


Anh Nghĩa,


Tôi vẫn tin con người là chủ nhân nguyên thủy của hành tinh này. Nhưng tôi nghĩ có những thực thể ngoài kia đang quan sát – không phải để chiếm lấy, mà để can thiệp khi chu kỳ tiến đến điểm giới hạn.


Tôi không biết chúng đến từ đâu.


Tôi chỉ biết chúng không phải con người.


Và chúng đã chạm vào tôi.


Nếu anh thấy cần công bố, anh có thể kể lại. Tôi không tìm kiếm sự tin tưởng. Tôi chỉ muốn ai đó hiểu rằng đêm đó không phải là mơ.


— Thuý
Trảng Bom, Đồng Nai
 
"...Sau đêm đó, tôi bắt đầu để ý những điều nhỏ nhặt mà trước đây tôi chưa từng quan tâm.


Khoảng 3 giờ 33 phút sáng, tôi thường tỉnh dậy cùng một thời điểm. Không cần báo thức. Không tiếng động. Chỉ đơn giản là mở mắt và biết mình đang bị nhìn.


Không có ai trong phòng.


Nhưng cảm giác đó rất rõ.


Tôi thử không nhìn ra cửa sổ. Tôi kéo kín rèm. Nhưng đôi khi ánh sáng nhạt màu xanh lại phản chiếu rất nhẹ trên tường, dù bên ngoài hoàn toàn tối.


Chồng tôi không thấy gì.


Camera an ninh trước sân đêm đó không ghi được hình ảnh của nó. Nhưng có một đoạn bị nhiễu kéo dài đúng 2 phút 17 giây vào lúc 1 giờ 54 phút.


Tôi xem đi xem lại.


Không có hình. Chỉ là những vệt sọc ngang, như sóng bị bóp méo.


Từ sau lần đó, tôi thỉnh thoảng nghe tiếng rung rất thấp trong tai trái. Không đau. Không ù tai. Mà giống như một tần số nền đang hoạt động.


Có những lúc tôi đứng trong bếp, bỗng nhiên biết trước điện thoại sẽ reo. Và nó reo thật.


Có những lúc tôi nhìn lên bầu trời ban đêm và có cảm giác như bầu trời không “phẳng” như mình nghĩ.


Tôi không nói điều này với ai ngoài anh.


Tôi không nghĩ chúng đến để hủy diệt.


Nhưng tôi tin chúng đang đánh giá.


Con người có thể là chủ nhân nguyên thủy. Nhưng tôi có cảm giác chúng xem chúng ta như một dự án đang được theo dõi.


Đêm qua, tôi lại mơ.


Tôi đứng trên một cao nguyên đá đỏ. Phía trước là thành phố của con người hiện đại. Phía sau là bóng của một cấu trúc khổng lồ hình vòng cung đang lơ lửng trên tầng mây.


Và tôi nghe lại câu đó, rõ hơn lần trước:


“Chu kỳ không thuộc về các người. Nó thuộc về luật.”


Tôi tỉnh dậy đúng 3 giờ 33.


Tim đập rất mạnh.


Nhưng điều khiến tôi sợ nhất không phải là hình ảnh.


Mà là cảm giác quen thuộc.


Như thể tôi đã từng thấy chúng trước đây, rất lâu rồi.


Nếu điều này là ảo giác, thì nó quá nhất quán.


Nếu không phải ảo giác… thì có lẽ chúng ta không hề đơn độc..."


— Thuý
Trảng Bom, Đồng Nai
 
:)) :)) =)) con Thuý ở Trảng Bom, Đồng Nai chơi ma túy đá nên sinh ra ảo giác!!!,,,,,,,,,,,,,.......................................
Thúy chỉ kể điều cổ đã thấy và trải qua thôi, chuyện đời thật giả xen nhau, nhiều lúc giả mà như thật, thật mà như giả
 
 
Ờ. Thấy bọn alien 👽 xong, rồi vẫn phải đi làm kiếm cắn, ăn ngủ đụ ỉa như thiên hạ. Thì cũng như không. Chả tích sự gì!
 
Chứ thấy xong phải làm sao mày
Bèo nhất là phải có được năng lực gì đó khác người. Chẳng hạn biết được ngày mai đề về con gì, hoặc đơn giản như chơi lâu ra hơn trước đây ...
Chớ thấy xong, viết lên mấy câu đại loại là tao đã thấy. Rồi hết phim thì cũng như không.
 
Bèo nhất là phải có được năng lực gì đó khác người. Chẳng hạn biết được ngày mai đề về con gì, hoặc đơn giản như chơi lâu ra hơn trước đây ...
Chớ thấy xong, viết lên mấy câu đại loại là tao đã thấy. Rồi hết phim thì cũng như không.
Người ngoài hành tinh cũng là người chứ có phải thánh đâu mà ban năng lực như vậy
 
Người ngoài hành tinh cũng là người chứ có phải thánh đâu mà ban năng lực như vậy
Đã biết cách đến cõi ta bà này, thì chúng nó có năng lực vượt trội hơn con người ngàn lần. Nếu chúng nó không cho mày năng lực nào cả, thì mày bảo tụi nó chim cút cho rồi. Tới chỗ bọn tao chi cho chật đất?
 
@Hoanggiap512

Adidas Phật
Quán Mai Thuý
:burn_joss_stick:
Mới sáng sớm master đã tới nái rồi 🤣🤣🤣

J6YxkVo.webp
 
"...Sau đêm đó, tôi bắt đầu để ý những điều nhỏ nhặt mà trước đây tôi chưa từng quan tâm.


Khoảng 3 giờ 33 phút sáng, tôi thường tỉnh dậy cùng một thời điểm. Không cần báo thức. Không tiếng động. Chỉ đơn giản là mở mắt và biết mình đang bị nhìn.


Không có ai trong phòng.


Nhưng cảm giác đó rất rõ.


Tôi thử không nhìn ra cửa sổ. Tôi kéo kín rèm. Nhưng đôi khi ánh sáng nhạt màu xanh lại phản chiếu rất nhẹ trên tường, dù bên ngoài hoàn toàn tối.


Chồng tôi không thấy gì.


Camera an ninh trước sân đêm đó không ghi được hình ảnh của nó. Nhưng có một đoạn bị nhiễu kéo dài đúng 2 phút 17 giây vào lúc 1 giờ 54 phút.


Tôi xem đi xem lại.


Không có hình. Chỉ là những vệt sọc ngang, như sóng bị bóp méo.


Từ sau lần đó, tôi thỉnh thoảng nghe tiếng rung rất thấp trong tai trái. Không đau. Không ù tai. Mà giống như một tần số nền đang hoạt động.


Có những lúc tôi đứng trong bếp, bỗng nhiên biết trước điện thoại sẽ reo. Và nó reo thật.


Có những lúc tôi nhìn lên bầu trời ban đêm và có cảm giác như bầu trời không “phẳng” như mình nghĩ.


Tôi không nói điều này với ai ngoài anh.


Tôi không nghĩ chúng đến để hủy diệt.


Nhưng tôi tin chúng đang đánh giá.


Con người có thể là chủ nhân nguyên thủy. Nhưng tôi có cảm giác chúng xem chúng ta như một dự án đang được theo dõi.


Đêm qua, tôi lại mơ.


Tôi đứng trên một cao nguyên đá đỏ. Phía trước là thành phố của con người hiện đại. Phía sau là bóng của một cấu trúc khổng lồ hình vòng cung đang lơ lửng trên tầng mây.


Và tôi nghe lại câu đó, rõ hơn lần trước:


“Chu kỳ không thuộc về các người. Nó thuộc về luật.”


Tôi tỉnh dậy đúng 3 giờ 33.


Tim đập rất mạnh.


Nhưng điều khiến tôi sợ nhất không phải là hình ảnh.


Mà là cảm giác quen thuộc.


Như thể tôi đã từng thấy chúng trước đây, rất lâu rồi.


Nếu điều này là ảo giác, thì nó quá nhất quán.


Nếu không phải ảo giác… thì có lẽ chúng ta không hề đơn độc..."


— Thuý
Trảng Bom, Đồng Nai
Uh cái này vui nè, chớ mày đừng dự đoán vàng bitcoin nữa. Muốn làm thánh thần phương nào cũng được, miễn là vui
 

Có thể bạn quan tâm

Top