Cũng vào nhóm một thời gian rồi nay nằm trằn trọc cả đêm không ngủ được mình xin kể cho cả cho mọi người một câu chuyện mình từng trải qua và chứng kiến , mình không giỏi diễn đạt nên chuyện có thể hơi lủng củng mọi người đọc thông cảm nhé …Cách đây hơn 3 năm mình cùng người yêu có làm ở một công ty may quần áo ở thành phố Thượng Nhiêu thuộc tỉnh Giang Tây Trung Quốc …Trước khi lên công ty này làm thì mình và người yêu có làm xưởng điện tử làm máy mát xa ở Tỉnh Quảng Đông nhờ quen biết qua hội đồng hương người Việt ở Trung Quốc nên đã được một người em gái giới thiệu nên Giang Tây làm vì đây là công ty của Dì em ấy làm chủ ,bà chủ này là người Trung Quốc nhé ( Em gái giới thiệu cho mình nên Giang Tây làm là người Việt lấy chồng Trung Quốc ) …Khi mình và người yêu nên đến tỉnh Giang Tây thì một người cháu của Bà chủ người Trung Quốc ra đón và đưa 2 đứa mình về chỗ ở , chủ nhà là một bà già tóc bạc phơ khoảng tầm hơn 70 tuổi , bà già này thì có 2 ngôi nhà đối diện nhau một ngôi nhà để ở và một ngôi nhà cho thuê cả tầng trên tầng dưới là khoảng 6 phòng , thực sự khi mới bước vào ngôi nhà này mình đã có cảm giác hơi lạnh lạnh và ko dc thoải mái lắm, nhưng ở ko mất tiền mà đâu có quyền lựa chọn đâu …Ngôi nhà này các phòng mình thấy còn rất đẹp và mới nhưng mình thấy 4 phòng tầng dưới đều ko có ai thuê , tầng 2 thì có phòng mình và phong 2 vợ chồng đứa em gái giới thiệu mình lên đây làm…Có 1 điều khá lạ là khi mình bước vào phòng ở dọn dẹp mở cái tủ tường đựng quần áo ra thì mình và người yêu thấy rất nhiều chăn và gối mới tinh , mình hỏi bà chủ nhà thì bà ấy bảo của những người từng thuê phòng này nhưng ko thấy quay lại lấy …Mọi chuyện thì cứ bình thường diễn ra cho đến gần 1 tháng sau , thì mới xảy ra chuyện , hôm đấy mình với người yêu mình có cãi nhau , người yêu mình tức quá bỏ đi ra ngoài đường đến tầm 1 giưỡi gần 2h đêm tự nhiên mình thấy người yêu mình đập cửa ầm ầm gọi mở cửa phòng , mình mở cửa ra thì thấy người yêu mình người run run ,vừa khóc rồi chạy vào nhà , mình hỏi có chuyện gì thế , người yêu mình bảo thôi sợ lắm ko muốn nói đâu để mai kể cho, mình năn nỉ mãi người yêu mình mới kể là ,lúc tầm 11 giưỡi đêm em đứng ở đường thấy bà chủ trọ mình tóc bạc phơ dưới ánh trăng thấy bà ấy đang đứng cạnh xe rác bới bới gì ấy , rồi vừa nãy tầm 12h hơn , em về lúc đi qua bếp em thấy có 2 cái chấm đỏ trời tối em ko nhìn rõ là cái gì nhưng khi đi lại gần thì hóa ra là hai cái mắt của bà chủ trọ đỏ rực như đèn tia la ze bà ấy ngổi trong góc bếp nhìn em cười cười , em sợ quá chạy đi rồi khóc , vừa rồi đứng ở ngoài lạnh quá ko chịu dc em mới liều chạy về một mạch lên phòng rồi đập cửa …Khi mình nghe người yêu mình kể thế mình cũng ko tin lắm chỉ nửa tin nửa ngờ nghĩ là người yêu mình sợ mình giận nên nói vậy để cho mình ko giận nữa…Nhưng từ sau hôm đấy mình thấy bà chủ nhà này cứ thấy người yêu mình là lại sán lại gần hít hít ngửi ngửi kiểu gì ấy rất kì quái , nhưng ko hiểu sao cứ nhìn thấy mình là bà ấy lại ko dám lại gần ,kiểu sợ sợ mình ấy ….Lúc này thì mình và người yêu mình bắt đầu thấy có gì sai sai ở đây rồi , người yêu mình gọi điện về cho Mẹ nhờ đi xem hộ , Mẹ người yêu mình cầm cái Áo của của cô ấy đến nhờ một ông thầy cúng xem hộ ..( Người yêu mình là người dân tộc Thái Trắng ở Điện Biên )
Thầy cùng xem xong rồi bảo đừng ở cái nhà đó nữa dọn ngay di chỗ khác đi , còn ở nhà đấy nữa dần dần nó sẽ ăn dần ăn dần rồi yếu mà mất hết hồn mất vía đấy ….Ngay tối hôm đấy mình thử cái bà chủ trọ ấy , mình mua thịt gà với Gan lợn về ăn vì đây là đồ tanh …tối mình để 2 túi rác một túi toàn xương gà và gan , một túi toàn vỏ bánh kẹo và vỏ hoa quả , mình để ngay chỗ cầu thang ở cạnh phòng mình , đúng hơn 12 đêm bà ấy bước từng bước lộc cộc ở cầu thang lên chỗ mình rồi sột soạt ở ngoài , khoảng nửa tiếng sau khi bà ấy xuống dưới nhà và đi rồi , mình mở cửa phòng ra ngoài xem thì thấy cái túi rác đựng xương gà và gan thì không còn, còn mỗi một túi đựng vỏ bánh kẹo và hoa quả , lúc này thì mình tin 100 % là bà này có vấn đề thật rồi , lúc này mình vào phòng mở cái rèm ở phòng mình nhìn xuống dưới đường thì thấy cái bà già ấy cũng đang nhìn thẳng lên phòng mình , mình sợ quá đóng cửa rèm vào luôn …Sáng hôm sau mình nhắn tin cho cái đứa em gái giới thiệu mình lên nơi này làm hỏi nó , mình bảo anh hỏi em cái này em phải trả lời thật , em với chồng em ở đây trước bọn anh có gặp chuyện gì ở ngôi nhà này không , nó cười bảo a gặp chuyện gì à, mình kể lại cho nó nghe , nó bảo có lần chồng em đi uống rượu về đêm lúc đi qua bếp thấy bà ấy cũng ngồi ở góc bếp tối om cười
một mình chồng em sợ quá chạy luôn lên gác, ngoài chuyện đó ra thì ko có gì cả ( à mình chưa nói , mình và người yêu vào được 1 tuần thì đứa em này với chồng nó dọn đi thuê chỗ khác ở )…Sau này gặp chuyện rồi thì mình mới nghĩ lại bảo sao cái nhà này phòng rõ đẹp và rẻ mà lại ko có ai thuê ở , và lại có mấy cái chăn mới tinh ở trên phòng mà ko có ai quay lại lấy , người Trung Quốc nhất là công nhân nghèo
họ rất kiệm ko bao giờ lãng phí , chắc ở nhà này sợ quá nên chạy mất dép rồi …Sau đấy khoảng mấy hôm sau mình và người yêu cũng đi xuống Quảng Đông làm ko ở đấy nữa … À có một điều là ban ngày thì bà chủ nha này cũng rất bình thường , nhưng cứ đến đêm lại mới có vấn đề nhé !… Mình nghĩ đây như kiểu một dạng quỷ nhập tràng ấy …
Thầy cùng xem xong rồi bảo đừng ở cái nhà đó nữa dọn ngay di chỗ khác đi , còn ở nhà đấy nữa dần dần nó sẽ ăn dần ăn dần rồi yếu mà mất hết hồn mất vía đấy ….Ngay tối hôm đấy mình thử cái bà chủ trọ ấy , mình mua thịt gà với Gan lợn về ăn vì đây là đồ tanh …tối mình để 2 túi rác một túi toàn xương gà và gan , một túi toàn vỏ bánh kẹo và vỏ hoa quả , mình để ngay chỗ cầu thang ở cạnh phòng mình , đúng hơn 12 đêm bà ấy bước từng bước lộc cộc ở cầu thang lên chỗ mình rồi sột soạt ở ngoài , khoảng nửa tiếng sau khi bà ấy xuống dưới nhà và đi rồi , mình mở cửa phòng ra ngoài xem thì thấy cái túi rác đựng xương gà và gan thì không còn, còn mỗi một túi đựng vỏ bánh kẹo và hoa quả , lúc này thì mình tin 100 % là bà này có vấn đề thật rồi , lúc này mình vào phòng mở cái rèm ở phòng mình nhìn xuống dưới đường thì thấy cái bà già ấy cũng đang nhìn thẳng lên phòng mình , mình sợ quá đóng cửa rèm vào luôn …Sáng hôm sau mình nhắn tin cho cái đứa em gái giới thiệu mình lên nơi này làm hỏi nó , mình bảo anh hỏi em cái này em phải trả lời thật , em với chồng em ở đây trước bọn anh có gặp chuyện gì ở ngôi nhà này không , nó cười bảo a gặp chuyện gì à, mình kể lại cho nó nghe , nó bảo có lần chồng em đi uống rượu về đêm lúc đi qua bếp thấy bà ấy cũng ngồi ở góc bếp tối om cười
một mình chồng em sợ quá chạy luôn lên gác, ngoài chuyện đó ra thì ko có gì cả ( à mình chưa nói , mình và người yêu vào được 1 tuần thì đứa em này với chồng nó dọn đi thuê chỗ khác ở )…Sau này gặp chuyện rồi thì mình mới nghĩ lại bảo sao cái nhà này phòng rõ đẹp và rẻ mà lại ko có ai thuê ở , và lại có mấy cái chăn mới tinh ở trên phòng mà ko có ai quay lại lấy , người Trung Quốc nhất là công nhân nghèo
họ rất kiệm ko bao giờ lãng phí , chắc ở nhà này sợ quá nên chạy mất dép rồi …Sau đấy khoảng mấy hôm sau mình và người yêu cũng đi xuống Quảng Đông làm ko ở đấy nữa … À có một điều là ban ngày thì bà chủ nha này cũng rất bình thường , nhưng cứ đến đêm lại mới có vấn đề nhé !… Mình nghĩ đây như kiểu một dạng quỷ nhập tràng ấy …