Có Hình Tôi có những lúc cảm thấy tính cách của người Việt rất giống với người Trung Quốc!!!!!!!!!

sauna

Đẹp trai mà lại có tài
South-Korea
Người Hàn Quốc thì lần giao dịch đầu tiên khá khó tính, nhưng khi đã xây dựng được sự tin tưởng lẫn nhau, họ vẫn có thể tiếp tục làm ăn lâu dài, thậm chí mỗi bên chấp nhận chịu thiệt một chút để giữ mối quan hệ.





Nhưng trong quá trình kinh doanh, tôi nhận ra rằng rất nhiều người Việt mà tôi từng gặp có xu hướng khá giống người Trung Quốc hoặc người Ấn Độ.





Vì tôi là người nước ngoài, nên trong đa số trường hợp tôi luôn giao dịch với người Việt theo cách mềm mỏng.





Dù là người lao động hay đại diện kinh doanh, tôi thường trả cho họ mức chi phí cao hơn “mặt bằng chung”.





Hành động đó của tôi xuất phát từ thiện chí, với ý nghĩa rằng “hãy cùng nhau làm ăn lâu dài trong tương lai”.





Nhưng phần lớn đối tác người Việt lại hiểu theo hướng rằng: “Người này có thể bị moi thêm tiền”.





Và từ đó nảy sinh hành vi: làm thế nào để lừa, để kiếm thêm tiền từ tôi?





Đây không phải là trải nghiệm chỉ xảy ra một lần, cũng không phải chỉ là trải nghiệm cá nhân của riêng tôi.





Đây là ý kiến chung của rất nhiều người Hàn Quốc đang làm ăn tại Việt Nam.





Họ khuyên tôi rằng: “Đừng bao giờ thể hiện thiện chí, ngược lại hãy tỏ ra cứng rắn, thậm chí đối xử như nô lệ. Khi đó người Việt mới chịu phục tùng.”





Việc tôi không thể hoàn toàn phủ nhận câu nói đó khiến tôi cảm thấy vô cùng buồn bã.





Điều khiến người ta khó chịu ở người Ấn Độ và Trung Quốc là họ coi việc lừa đối tác và moi thêm tiền trong giao dịch là một “kỹ năng thương mại”.





Mỗi khi nhìn thấy những khuynh hướng như vậy ở người Việt, tôi lại không thể gạt bỏ suy nghĩ rằng tính cách của họ đang rất giống với người Ấn Độ và người Trung Quốc.
 
Miệng thì lúc nào cũng bô bô nào là đồng bào đoàn kết, đùm bọc lẫn nhau, yêu thương này nọ. Nhưng thực tế thì sao? Bọn tư bản giả tạo lạnh lùng còn hơn băng giá Bắc Cực nhưng:
  • Thực phẩm bẩn đầu độc nhau như phim kinh dị.
  • Xuất khẩu lao động giá x4,5 lần mấy nước khác, chả khác gì bán thận.
  • Giải cứu thì đến cái lông cũng không còn.
Miệng thì nghề giáo là nghề cao quý nhất hành tinh, nhưng thực tế:
  • Bọn học kém mới đâm đầu vào, lương thì ba cọc ba đồng, uống nước lã cầm hơi.
ĐM, xã hội này làm tao kinh tởm, đạp lên nhau mà sống, toàn bọn đạo đức giả, mở miệng ra là bốc phét.
 
Có cái Lồn mà so với Trung Quốc. Ở đâu cũng có người dít người dát, cũng có khôn lỏi, khôn vặt. Nhưng nói về ý thức, người TQ có văn hoá nghìn năm nên có nhận thức được chữ tín là rất quan trọng. Bọn khôn vặt TQ cũng có nhận thức đó, nhưng nó gạt đi để kiếm cái lợi nhỏ. Điều đó khác với người Việt. Người Việt đéo có nhận thức về chữ tín. Nên sự khôn vặt, khôn lỏi là bản năng tự nhiên.
 
Có cái lồn mà so với Trung Quốc. Ở đâu cũng có người dít người dát, cũng có khôn lỏi, khôn vặt. Nhưng nói về ý thức, người TQ có văn hoá nghìn năm nên có nhận thức được chữ tín là rất quan trọng. Bọn khôn vặt TQ cũng có nhận thức đó, nhưng nó gạt đi để kiếm cái lợi nhỏ. Điều đó khác với người Việt. Người Việt đéo có nhận thức về chữ tín. Nên sự khôn vặt, khôn lỏi là bản năng tự nhiên.
Người Việt coi trọng cái lợi nhỏ và đề cao tính khôn vặt qua câu nói ‘ trí khôn của ta đây’
 
Người Hàn Quốc thì lần giao dịch đầu tiên khá khó tính, nhưng khi đã xây dựng được sự tin tưởng lẫn nhau, họ vẫn có thể tiếp tục làm ăn lâu dài, thậm chí mỗi bên chấp nhận chịu thiệt một chút để giữ mối quan hệ.





Nhưng trong quá trình kinh doanh, tôi nhận ra rằng rất nhiều người Việt mà tôi từng gặp có xu hướng khá giống người Trung Quốc hoặc người Ấn Độ.





Vì tôi là người nước ngoài, nên trong đa số trường hợp tôi luôn giao dịch với người Việt theo cách mềm mỏng.





Dù là người lao động hay đại diện kinh doanh, tôi thường trả cho họ mức chi phí cao hơn “mặt bằng chung”.





Hành động đó của tôi xuất phát từ thiện chí, với ý nghĩa rằng “hãy cùng nhau làm ăn lâu dài trong tương lai”.





Nhưng phần lớn đối tác người Việt lại hiểu theo hướng rằng: “Người này có thể bị moi thêm tiền”.





Và từ đó nảy sinh hành vi: làm thế nào để lừa, để kiếm thêm tiền từ tôi?





Đây không phải là trải nghiệm chỉ xảy ra một lần, cũng không phải chỉ là trải nghiệm cá nhân của riêng tôi.





Đây là ý kiến chung của rất nhiều người Hàn Quốc đang làm ăn tại Việt Nam.





Họ khuyên tôi rằng: “Đừng bao giờ thể hiện thiện chí, ngược lại hãy tỏ ra cứng rắn, thậm chí đối xử như nô lệ. Khi đó người Việt mới chịu phục tùng.”





Việc tôi không thể hoàn toàn phủ nhận câu nói đó khiến tôi cảm thấy vô cùng buồn bã.





Điều khiến người ta khó chịu ở người Ấn Độ và Trung Quốc là họ coi việc lừa đối tác và moi thêm tiền trong giao dịch là một “kỹ năng thương mại”.





Mỗi khi nhìn thấy những khuynh hướng như vậy ở người Việt, tôi lại không thể gạt bỏ suy nghĩ rằng tính cách của họ đang rất giống với người Ấn Độ và người Trung Quốc.
Lịch sử ghi rõ mà ngồi đoán chi cho mệt. Một lò mà ra thôi bồ
 
Thôi nào bạn, đất nước VN vừa thoát khỏi chiến tranh có vài chục năm thôi mà, bom đạn Mỹ thả còn sót lại đầy đồng ruộng, agent orange vẫn ám cả thế hệ, thế mà giờ đã thành "con hổ châu Á" tăng trưởng 8% năm 2025 rồi đang vươn mình tăng trưởng lên 2 con số trong 2026. Thế thì chút tư duy giống TQ có đáng gì đâu
 

Có thể bạn quan tâm

Top