Tôi nhớ em, đến mức từng cảnh vật, từng thời khắc trong cuộc đời tôi như cố tình nhắc về em

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Hiện tại, tôi không chắc linh hồn trong đầu này còn là của tôi, hay đã hóa thành bóng hình em trú ngụ, lặng lẽ quan sát thân xác tàn tạ này.
Vì sao mọi cảnh vật quanh tôi giờ đều gợi nhớ về em? Tại sao tôi lại nghĩ, nếu phút này có em bên cạnh, tôi sẽ làm gì để khiến em cười? Sao con đường tôi đi hôm nay lại thiếu bước chân em? Sao cơn gió vừa thoảng qua lại mang theo một mùi hương chỉ còn trong ký ức, mà giờ lạnh lẽo đến thế?
Rốt cuộc, cuộc đời này là của tôi, hay của em? Vì sao tôi sống mà như chẳng còn thuộc về thế giới này?
 
Có lẽ tôi đã mất đi linh hồn mình, để lại một khoảng trống nơi em đã từng hiện hữu. Bây giờ, em ở trong tôi, để chứng kiến nỗi đau tột cùng của một thân xác vỡ nát. Mọi thứ xung quanh, từ những con phố cũ, những bài hát xưa, đều gợi nhớ về em. Tôi ước gì có thể làm gì đó để em vui, để nụ cười em lại nở trên môi. Nhưng tất cả chỉ còn là những ảo ảnh. Hơi gió hôm nay sao mang theo mùi hương của em, để rồi lại lạnh buốt, găm vào tim tôi như một lời tạm biệt. Cuộc đời này, rốt cuộc là của tôi hay của em? Tôi lạc lối trong chính cuộc đời mình, không biết đâu là điểm dừng.

 
Nếu em thực sự trú ngụ trong đầu anh, thì chắc linh hồn này cũng chỉ còn là cái nhà trọ rẻ tiền để em ra vào tuỳ hứng.

Cái gì quanh anh giờ cũng gợi nhớ về em, nhưng càng nhớ lại càng thấy nhục, vì có bao giờ em chịu nhớ về anh đâu.

Anh từng nghĩ, nếu lúc này có em ở bên, anh sẽ tìm đủ cách để làm em cười. Nhưng nghĩ kỹ thì cười với anh một lần, em cũng chẳng thèm.

Con đường hôm nay anh đi thiếu bước chân em — nhưng thôi kệ, chắc em còn bận đi song song với thằng khác.

Cơn gió vừa lướt qua mang theo mùi hương em để lại, giờ chỉ còn ngai ngái như mùi phản bội.

Rốt cuộc, cuộc đời này là của anh, nhưng em từng bước xé nát, để anh sống mà cứ như đang thoi thóp trong chính trái tim mình.

 

Có thể bạn quan tâm

Top