Thợ Săn🏹
Địt mẹ đau lòng
Như thường lệ, không đi săn tao hay lẻn khỏi rừng về vùng ngoại ô ngắm nhìn cô hàng nước.
Tối nay cũng vậy, trời vừa chạng vạn tao đã khoác lên người tấm da hổ, chọn cái khố lá cây đẹp nhất tròng vô che con cu.( tao lỗ mãng nên có sao nói vậy).
Cầm theo bộ cung tên gia truyền tổ tông để lại. Ra khỏi rừng nhắm hướng đông đi tìm cô cô hàng nước.
Đứng ven đường bên hàng cây sơ xác, ánh đèn văn minh không xóa tan màn đêm u ám như nồn chị Dậu. Vậy nà phát chiển xạo nồn.
Lén nhìn cô em bên quán vắng.
Ơ kìa!
Sao lại vắng, đáng lẽ là phải nhộn nhịp vui tươi trong kỷ nguyên vươn Lồn ưỡn vú chứ?
Tao thì thầm" đôi khi trộm nhìn em, xem dung nhan đó bây giờ ra sao".
Qua khẩu hình bên ấy, cô hàng nước lẩm nhẩm" ai biểu anh làm thinh, em trách anh vô tình".
Rất cảm động có lẽ tao và cô ấy có thần giao cách cảm, thiên lý truyền âm.
Nhìn ngang liếc dọc không có ai. Tao vọt như khỉ qua bên ấy, sợ rằng cổ cô đơn.
Cổ thấy tao, mừng lắm bay ơi.
Cổ rót nước, mời cafe. Tao rón rén cầm nhưng sợ rằng" tiền không có, mà sản vật éo đem theo". Biết ý cổ nói" chỉ cần anh ngồi đó, em cho gán nợ, đêm nay anh gán cái khố là được".
Nhìn đi nhìn lại chả mất gì. Khố lá cây thì làm dễ mà.
Mời anh em @paul pham @buoivanbuoi123
@Pác Tơn @zzz_n3r0_zzz @suchawanderer @Trạch Văn Đoành @Thaygiaohai @Phong Thấp @nguyenhoangvinhnghiem @Chaybodapxe1806
