TỶ LỆ THIS VÀ THAT (NÀY VÀ KIA)
Mình thấy tút này đang dậy sóng ác liệt, thấy đồng bào vào hoan hỉ chửi Tây tiêu chuẩn kép, lươn lẹo... như bên chuồng bo`!
Mình chỉ cần đọc 3-4 câu đầu là hiểu ý đồ của tác giả, chả biết ai, vì bạn này cũng bảo share. Chỉ thấy lạ vì mức độ hoan hỉ như tìm thấy châu Mỹ của nhiều người!
Mình hiểu ý đồ của người viết, là để người đọc cmt như đính kèm, đại khái là Tây cũng tiêu chuẩn kép, lươn lẹo không khác gì bọn độc tài mà Tây chửi. Thông điệp của tác giả là vậy.
Mình thì chả có cảm xúc gì, vì quá quen với kiểu định hướng này và cũng chả lạ gì kiểu Tây kia.
Vậy hiểu chuyện này thế nào?
Mình biết rằng Tây hay ta hay Tàu, hay Iran, Venezuela, Myanmar... dân chủ hay độc tài, đều tuyên truyền hết, đều có tiêu chuẩn kép hết, đều lươn lẹo hết. Nhưng mình không bị giống đồng bào đang hoan hỉ kia ở chỗ mình biết rằng đâu cũng có this và that, VẤN ĐỀ LÀ TỶ LỆ GIỮA CHÚNG VỚI NHAU. Cái mà đám kia lờ tịt đi.
Chuyện này mình không lạ ở chỗ chuồng bo` nó che'm triền miên là cảnh sát Mỹ bắn chê't dân thường. Quan chức Tây tham nhũng. Cha cố Tây hấp diêm trẻ em. Tệ nạn xã hội ở Tây, cướp giê't hiếp ở Tây... Có đủ hết. Rồi nó quy nạp ẩu là Tây cũng như ta thôi, thậm chí còn xấu xa hơn ta nhiều. Ví dụ đó, đầy!
Cái này gọi là ngụy biện quy nạp ẩu. Khác nhau ở tỷ lệ, mức độ phổ biến. Ăn nhau ở mỗi chế độ, mỗi xã hội, mỗi nước là ở chỗ này, chứ không phải là giá trị tuyệt đối có hay không có. Tất cả đều có, chỉ là ít hay nhiều thôi.
Quay lại cụ thể tút nói trên, vấn đề cụ thể ở đây là công cụ tuyên truyền bằng cách diễn đạt nói giảm nói tránh. Chuyện này VN khác gì đâu. Xâm lược thì ta gọi là đem gươm đi mở cõi, làm nhiệm vụ quốc tế, Nga gọi là chiến dịch quân sự đặc biệt. Quân xâm lược ta gọi là quân tình nguyện, Tàu gọi là chí nguyện quân. Chuyện này có gì lạ.
Còn về tuyên truyền, nước nào cũng làm. Chính mình viết nhiều lần là phim Giải cứu binh nhì Ryan là phim tuyên truyền cúng cụ đó. Nhưng nó có giá trị điện ảnh cao, bịa chuyện không thô thiển ta thắng địch thua. Rất nhiều phim chiến tranh của Mỹ kiểu này. Nó tuyên truyền không lộ liễu và thô bỉ.
Điều khác biệt lớn nhất là Tây nó được tự do tuyên truyền. Chính quyền bảo can thiệp, dân Tây chửi là xâm lược, chả sao cả, đăng báo, viết sách cũng được luôn. Còn VN, sách báo dám viết VN xâm lược Campuchia không?
Báo Mỹ nó bưng bô TT Mỹ, nhưng thằng khác chửi TT Mỹ cũng được, không sao cả. VN hay Iran, Nga, Tàu, BTT, Cuba có làm tương tự được không? Giờ ai dám chửi ông TL như dân Mỹ chửi Trump?
Từ đó suy ra tỷ lệ this và that, mức độ phổ biến của tệ nạn đó. Về tham nhũng cũng vậy thôi.
Đừng có phân biệt vùng miền nha. Dân Hưng Yên cũng như các tỉnh khác thôi!
Vậy hoan hỉ cái gì? Chỗ nào đáng hoan hỉ?
Mình chỉ cần đọc 3-4 câu đầu là hiểu ý đồ của tác giả, chả biết ai, vì bạn này cũng bảo share. Chỉ thấy lạ vì mức độ hoan hỉ như tìm thấy châu Mỹ của nhiều người!
Mình hiểu ý đồ của người viết, là để người đọc cmt như đính kèm, đại khái là Tây cũng tiêu chuẩn kép, lươn lẹo không khác gì bọn độc tài mà Tây chửi. Thông điệp của tác giả là vậy.
Mình thì chả có cảm xúc gì, vì quá quen với kiểu định hướng này và cũng chả lạ gì kiểu Tây kia.
Vậy hiểu chuyện này thế nào?
Mình biết rằng Tây hay ta hay Tàu, hay Iran, Venezuela, Myanmar... dân chủ hay độc tài, đều tuyên truyền hết, đều có tiêu chuẩn kép hết, đều lươn lẹo hết. Nhưng mình không bị giống đồng bào đang hoan hỉ kia ở chỗ mình biết rằng đâu cũng có this và that, VẤN ĐỀ LÀ TỶ LỆ GIỮA CHÚNG VỚI NHAU. Cái mà đám kia lờ tịt đi.
Chuyện này mình không lạ ở chỗ chuồng bo` nó che'm triền miên là cảnh sát Mỹ bắn chê't dân thường. Quan chức Tây tham nhũng. Cha cố Tây hấp diêm trẻ em. Tệ nạn xã hội ở Tây, cướp giê't hiếp ở Tây... Có đủ hết. Rồi nó quy nạp ẩu là Tây cũng như ta thôi, thậm chí còn xấu xa hơn ta nhiều. Ví dụ đó, đầy!
Cái này gọi là ngụy biện quy nạp ẩu. Khác nhau ở tỷ lệ, mức độ phổ biến. Ăn nhau ở mỗi chế độ, mỗi xã hội, mỗi nước là ở chỗ này, chứ không phải là giá trị tuyệt đối có hay không có. Tất cả đều có, chỉ là ít hay nhiều thôi.
Quay lại cụ thể tút nói trên, vấn đề cụ thể ở đây là công cụ tuyên truyền bằng cách diễn đạt nói giảm nói tránh. Chuyện này VN khác gì đâu. Xâm lược thì ta gọi là đem gươm đi mở cõi, làm nhiệm vụ quốc tế, Nga gọi là chiến dịch quân sự đặc biệt. Quân xâm lược ta gọi là quân tình nguyện, Tàu gọi là chí nguyện quân. Chuyện này có gì lạ.
Còn về tuyên truyền, nước nào cũng làm. Chính mình viết nhiều lần là phim Giải cứu binh nhì Ryan là phim tuyên truyền cúng cụ đó. Nhưng nó có giá trị điện ảnh cao, bịa chuyện không thô thiển ta thắng địch thua. Rất nhiều phim chiến tranh của Mỹ kiểu này. Nó tuyên truyền không lộ liễu và thô bỉ.
Điều khác biệt lớn nhất là Tây nó được tự do tuyên truyền. Chính quyền bảo can thiệp, dân Tây chửi là xâm lược, chả sao cả, đăng báo, viết sách cũng được luôn. Còn VN, sách báo dám viết VN xâm lược Campuchia không?
Báo Mỹ nó bưng bô TT Mỹ, nhưng thằng khác chửi TT Mỹ cũng được, không sao cả. VN hay Iran, Nga, Tàu, BTT, Cuba có làm tương tự được không? Giờ ai dám chửi ông TL như dân Mỹ chửi Trump?
Từ đó suy ra tỷ lệ this và that, mức độ phổ biến của tệ nạn đó. Về tham nhũng cũng vậy thôi.
Đừng có phân biệt vùng miền nha. Dân Hưng Yên cũng như các tỉnh khác thôi!
Vậy hoan hỉ cái gì? Chỗ nào đáng hoan hỉ?
Dương Quốc Chính