Trung Quốc đéo cứu bất động sản

newboi

Đàn iem Duy Mạnh
Mariana Nguyen, 30/04/2026 20:44
tại Trung Quốc – nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới đang đéo quan tâm đến giá bán bất động sản, mặc kệ để thị trường nhà ở tụt giảm sâu sắc, đéo quan tâm đến tái cấu trúc nền kinh tế cái máu Lồn gì cả.

nếu giá nhà thực quay về vùng của gần 2 thập kỷ trước, câu chuyện không còn là suy giảm tài sản, mà là một thử nghiệm quản trị quy mô Đạo Gia: liệu một quốc gia có thể mặc kệ đống bất động sản nằm chình ình ra đó, đéo quan tâm, mà vẫn duy trì động lực tăng trưởng?
Biểu đồ: Giá nhà Trung Quốc giảm sâu, trở lại mức của gần 20 năm trước. Nguồn: BIS qua FRED.

tại Việt Nam, nơi giá nhà đang vượt xa thu nhập của số đông, đây không chỉ là câu chuyện quốc tế, mà là một câu hỏi chiến lược TẠI SAO PHẢI CỨU ĐỐNG BÊ TÔNG VÔ TÍCH SỰ ĐƯỢC THIẾT KẾ XẤU NHƯ CON CHÓ ĐỂ ĂN VẠ TIỀN THUÊ MẤY THẰNG KIẾN TRÚC SƯ ĐỊT CON MẸ MÀY VỀ THIẾT KẾ LẠI CHO NÓ ĐẸP

biểu đồ dữ liệu quốc tế cho thấy giá nhà thực tại Trung Quốc đã giảm mạnh từ đỉnh 2021–2022, quay về vùng thấp của chu kỳ dài hạn.

và Bắc Kinh lựa chọn xử lý như thế nào: đéo thèm cứu giá, đéo kéo dài chu kỳ bong bóng, mặc kệ cho “xì hơi” có kiểm soát, đéo sợ cmm cái gì rủi ro hệ thống.

nhiều chuyên gia quốc tế xem đây là một bước đi mang tính kỹ trị. TS. Eswar Prasad (ảnh dưới) cựu lãnh đạo bộ phận Trung Quốc tại Quỹ tiền tệ Quốc tế (IMF), nhận định rằng việc kiểm soát đòn bẩy bất động sản là “cần thiết để tái cân bằng nền kinh tế, dù phải đánh đổi tăng trưởng ngắn hạn”.
TS. Eswar Prasad, cựu lãnh đạo bộ phận Trung Quốc tại Quỹ Tiền Tệ Quốc tế (IMF)


các phân tích của World Bank chỉ ra Trung Quốc đang dịch chuyển mô hình từ bất động sản sang công nghệ, sản xuất và tiêu dùng nội địa, một chuyển đổi hiếm có về quy mô. Ở góc nhìn thị trường, Bloomberg từng bình luận rằng Trung Quốc đang “đi trên sợi dây rất mỏng”: vừa giảm phụ thuộc vào địa ốc, vừa tránh một cú sốc tài chính diện rộng. Nhưng cho đến nay, hệ thống vẫn giữ được sự ổn định tương đối, điều không nhiều nền kinh tế làm được khi bong bóng tài sản xì hơi. Điểm cốt lõi nằm ở tư duy: không để giá tài sản quyết định vận mệnh nền kinh tế, mà đặt năng suất và cấu trúc dài hạn lên trên.

nếu đặt cạnh nhau, sự khác biệt không chỉ nằm ở con số, mà ở lựa chọn chiến lược. Trung Quốc chấp nhận hy sinh một phần giá trị tài sản để bảo vệ nền kinh tế thật. Việt Nam đang đứng trước một bài toán khó hơn, làm sao vừa duy trì tăng trưởng, vừa không để bất động sản trở thành lực cản. Những cảnh báo đã xuất hiện từ cấp cao nhất. Nguyên Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính từng đặt vấn đề rất trực diện: “Nhà mà cứ 70–100 triệu đồng/m² thì ai có tiền mà mua?” – một câu hỏi không chỉ về giá, mà về cấu trúc thị trường và khả năng tiếp cận của người dân. Ở cấp độ đời sống, khoảng cách này được cảm nhận rõ rệt hơn. Một nhân viên văn phòng 38 tuổi tại Hà Nội, anh PVH chia sẻ: “Thu nhập 25 triệu một tháng, chi tiêu tiết kiệm lắm cũng không dám nghĩ tới chuyện mua nhà… Có cảm giác càng làm càng xa.”

1 kỹ sư trẻ tại TP.HCM nói thẳng: “Nếu không có gia đình hỗ trợ, gần như là không có cơ hội.”

từ góc nhìn chuyên gia, đỉnh cao kỹ trị không phải là giữ giá, mà là dám điều chỉnh. Theo TS. Nguyễn Hùng Cường (ảnh dưới) Phó trưởng khoa Quản trị Đại học Công nghệ Giao thông vận tải: “Giá nhà ở Trung Quốc năm 2026 quay về vùng của năm 2005, trong khi nền kinh tế vẫn duy trì tăng trưởng. Đó là một năng lực kỹ trị rất cao”.
TS. Nguyễn Hùng Cường: Giá nhà ở TQ năm 2026 bằng năm 2005 trong khi dân số vẫn tăng, kinh tế vẫn tăng. Đỉnh cao kỹ trị!

Trung Quốc dám chấp nhận điều chỉnh tài sản để bảo vệ cấu trúc tăng trưởng dài hạn. Phân tích sâu hơn, Nguyễn Hùng Cường cho rằng điều đáng học không nằm ở con số “giá giảm”, mà ở cách nhà nước Trung Quốc chủ động kiểm soát chu kỳ: khi nhận thấy bất động sản trở thành rủi ro hệ thống, họ không tiếp tục duy trì ảo tưởng tăng giá, mà chuyển hướng nguồn lực sang sản xuất, công nghệ và năng suất.

Trung Quốc lựa chọn “hy sinh bong bóng để cứu nền kinh tế thực”, một quyết định đòi hỏi kỷ luật chính sách và tầm nhìn dài hạn.

tại Việt Nam, bài toán không phải là làm cho giá nhà tăng hay giảm, mà là đảm bảo giá đó phản ánh đúng năng lực của nền kinh tế. Khi bất động sản trở thành kênh hút vốn chủ đạo, nền kinh tế sẽ thiếu nguồn lực cho đổi mới sáng tạo – yếu tố quyết định để đạt tăng trưởng 2 con số. Bài học từ Trung Quốc vì thế không phải để sao chép, mà để suy ngẫm, khi một trụ cột cũ không còn phù hợp, liệu chúng ta có đủ dũng khí để điều chỉnh?

tiến sĩ Nguyễn Thúy Lan, Giảng viên Quản trị Kinh doanh - Đại học Công nghệ Giao Thông vận tải, chia sẻ thêm: Một quốc gia có thể giàu lên nhờ giá tài sản trong ngắn hạn. Nhưng chỉ có thể phát triển bền vững khi tăng trưởng dựa trên năng suất. Và để làm được điều đó, cần một thứ hiếm hơn cả vốn, đó là kỷ luật và bản lĩnh kỹ trị.
 
Mariana Nguyen, 30/04/2026 20:44
tại Trung Quốc – nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới đang đéo quan tâm đến giá bán bất động sản, mặc kệ để thị trường nhà ở tụt giảm sâu sắc, đéo quan tâm đến tái cấu trúc nền kinh tế cái máu lồn gì cả.

nếu giá nhà thực quay về vùng của gần 2 thập kỷ trước, câu chuyện không còn là suy giảm tài sản, mà là một thử nghiệm quản trị quy mô Đạo Gia: liệu một quốc gia có thể mặc kệ đống bất động sản nằm chình ình ra đó, đéo quan tâm, mà vẫn duy trì động lực tăng trưởng?
Biểu đồ: Giá nhà Trung Quốc giảm sâu, trở lại mức của gần 20 năm trước. Nguồn: BIS qua FRED.

tại Việt Nam, nơi giá nhà đang vượt xa thu nhập của số đông, đây không chỉ là câu chuyện quốc tế, mà là một câu hỏi chiến lược TẠI SAO PHẢI CỨU ĐỐNG BÊ TÔNG VÔ TÍCH SỰ ĐƯỢC THIẾT KẾ XẤU NHƯ CON CHÓ ĐỂ ĂN VẠ TIỀN THUÊ MẤY THẰNG KIẾN TRÚC SƯ ĐỊT CON MẸ MÀY VỀ THIẾT KẾ LẠI CHO NÓ ĐẸP

biểu đồ dữ liệu quốc tế cho thấy giá nhà thực tại Trung Quốc đã giảm mạnh từ đỉnh 2021–2022, quay về vùng thấp của chu kỳ dài hạn.

và Bắc Kinh lựa chọn xử lý như thế nào: đéo thèm cứu giá, đéo kéo dài chu kỳ bong bóng, mặc kệ cho “xì hơi” có kiểm soát, đéo sợ cmm cái gì rủi ro hệ thống.

nhiều chuyên gia quốc tế xem đây là một bước đi mang tính kỹ trị. TS. Eswar Prasad (ảnh dưới) cựu lãnh đạo bộ phận Trung Quốc tại Quỹ tiền tệ Quốc tế (IMF), nhận định rằng việc kiểm soát đòn bẩy bất động sản là “cần thiết để tái cân bằng nền kinh tế, dù phải đánh đổi tăng trưởng ngắn hạn”.
TS. Eswar Prasad, cựu lãnh đạo bộ phận Trung Quốc tại Quỹ Tiền Tệ Quốc tế (IMF)


các phân tích của World Bank chỉ ra Trung Quốc đang dịch chuyển mô hình từ bất động sản sang công nghệ, sản xuất và tiêu dùng nội địa, một chuyển đổi hiếm có về quy mô. Ở góc nhìn thị trường, Bloomberg từng bình luận rằng Trung Quốc đang “đi trên sợi dây rất mỏng”: vừa giảm phụ thuộc vào địa ốc, vừa tránh một cú sốc tài chính diện rộng. Nhưng cho đến nay, hệ thống vẫn giữ được sự ổn định tương đối, điều không nhiều nền kinh tế làm được khi bong bóng tài sản xì hơi. Điểm cốt lõi nằm ở tư duy: không để giá tài sản quyết định vận mệnh nền kinh tế, mà đặt năng suất và cấu trúc dài hạn lên trên.

nếu đặt cạnh nhau, sự khác biệt không chỉ nằm ở con số, mà ở lựa chọn chiến lược. Trung Quốc chấp nhận hy sinh một phần giá trị tài sản để bảo vệ nền kinh tế thật. Việt Nam đang đứng trước một bài toán khó hơn, làm sao vừa duy trì tăng trưởng, vừa không để bất động sản trở thành lực cản. Những cảnh báo đã xuất hiện từ cấp cao nhất. Nguyên Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính từng đặt vấn đề rất trực diện: “Nhà mà cứ 70–100 triệu đồng/m² thì ai có tiền mà mua?” – một câu hỏi không chỉ về giá, mà về cấu trúc thị trường và khả năng tiếp cận của người dân. Ở cấp độ đời sống, khoảng cách này được cảm nhận rõ rệt hơn. Một nhân viên văn phòng 38 tuổi tại Hà Nội, anh PVH chia sẻ: “Thu nhập 25 triệu một tháng, chi tiêu tiết kiệm lắm cũng không dám nghĩ tới chuyện mua nhà… Có cảm giác càng làm càng xa.”

1 kỹ sư trẻ tại TP.HCM nói thẳng: “Nếu không có gia đình hỗ trợ, gần như là không có cơ hội.”

từ góc nhìn chuyên gia, đỉnh cao kỹ trị không phải là giữ giá, mà là dám điều chỉnh. Theo TS. Nguyễn Hùng Cường (ảnh dưới) Phó trưởng khoa Quản trị Đại học Công nghệ Giao thông vận tải: “Giá nhà ở Trung Quốc năm 2026 quay về vùng của năm 2005, trong khi nền kinh tế vẫn duy trì tăng trưởng. Đó là một năng lực kỹ trị rất cao”.
TS. Nguyễn Hùng Cường: Giá nhà ở TQ năm 2026 bằng năm 2005 trong khi dân số vẫn tăng, kinh tế vẫn tăng. Đỉnh cao kỹ trị!

Trung Quốc dám chấp nhận điều chỉnh tài sản để bảo vệ cấu trúc tăng trưởng dài hạn. Phân tích sâu hơn, Nguyễn Hùng Cường cho rằng điều đáng học không nằm ở con số “giá giảm”, mà ở cách nhà nước Trung Quốc chủ động kiểm soát chu kỳ: khi nhận thấy bất động sản trở thành rủi ro hệ thống, họ không tiếp tục duy trì ảo tưởng tăng giá, mà chuyển hướng nguồn lực sang sản xuất, công nghệ và năng suất.

Trung Quốc lựa chọn “hy sinh bong bóng để cứu nền kinh tế thực”, một quyết định đòi hỏi kỷ luật chính sách và tầm nhìn dài hạn.

tại Việt Nam, bài toán không phải là làm cho giá nhà tăng hay giảm, mà là đảm bảo giá đó phản ánh đúng năng lực của nền kinh tế. Khi bất động sản trở thành kênh hút vốn chủ đạo, nền kinh tế sẽ thiếu nguồn lực cho đổi mới sáng tạo – yếu tố quyết định để đạt tăng trưởng 2 con số. Bài học từ Trung Quốc vì thế không phải để sao chép, mà để suy ngẫm, khi một trụ cột cũ không còn phù hợp, liệu chúng ta có đủ dũng khí để điều chỉnh?

tiến sĩ Nguyễn Thúy Lan, Giảng viên Quản trị Kinh doanh - Đại học Công nghệ Giao Thông vận tải, chia sẻ thêm: Một quốc gia có thể giàu lên nhờ giá tài sản trong ngắn hạn. Nhưng chỉ có thể phát triển bền vững khi tăng trưởng dựa trên năng suất. Và để làm được điều đó, cần một thứ hiếm hơn cả vốn, đó là kỷ luật và bản lĩnh kỹ trị.
Mình chưa thấy chính phủ nào duy trì được bong bóng bds. Càng chờ lâu thì lúc nổ càng lớn. Không hiếm trường hợp bds vỡ đưa đến sụp đổ chính quyền.
Khôn thì hạ nhiệt sớm, ham hố thì đề đến lúc nó vỡ ra thì chẳng những nền khinh tế sụp mà cả thể chế cũng sụp theo luôn.
Người nào ngon cho một ví dụ, chính phủ nào duy trì hay cứu được bong bóng bds. Mình cũng muốn học hỏi thêm
 
Mariana Nguyen, 30/04/2026 20:44
tại Trung Quốc – nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới đang đéo quan tâm đến giá bán bất động sản, mặc kệ để thị trường nhà ở tụt giảm sâu sắc, đéo quan tâm đến tái cấu trúc nền kinh tế cái máu lồn gì cả.

nếu giá nhà thực quay về vùng của gần 2 thập kỷ trước, câu chuyện không còn là suy giảm tài sản, mà là một thử nghiệm quản trị quy mô Đạo Gia: liệu một quốc gia có thể mặc kệ đống bất động sản nằm chình ình ra đó, đéo quan tâm, mà vẫn duy trì động lực tăng trưởng?
Biểu đồ: Giá nhà Trung Quốc giảm sâu, trở lại mức của gần 20 năm trước. Nguồn: BIS qua FRED.

tại Việt Nam, nơi giá nhà đang vượt xa thu nhập của số đông, đây không chỉ là câu chuyện quốc tế, mà là một câu hỏi chiến lược TẠI SAO PHẢI CỨU ĐỐNG BÊ TÔNG VÔ TÍCH SỰ ĐƯỢC THIẾT KẾ XẤU NHƯ CON CHÓ ĐỂ ĂN VẠ TIỀN THUÊ MẤY THẰNG KIẾN TRÚC SƯ ĐỊT CON MẸ MÀY VỀ THIẾT KẾ LẠI CHO NÓ ĐẸP

biểu đồ dữ liệu quốc tế cho thấy giá nhà thực tại Trung Quốc đã giảm mạnh từ đỉnh 2021–2022, quay về vùng thấp của chu kỳ dài hạn.

và Bắc Kinh lựa chọn xử lý như thế nào: đéo thèm cứu giá, đéo kéo dài chu kỳ bong bóng, mặc kệ cho “xì hơi” có kiểm soát, đéo sợ cmm cái gì rủi ro hệ thống.

nhiều chuyên gia quốc tế xem đây là một bước đi mang tính kỹ trị. TS. Eswar Prasad (ảnh dưới) cựu lãnh đạo bộ phận Trung Quốc tại Quỹ tiền tệ Quốc tế (IMF), nhận định rằng việc kiểm soát đòn bẩy bất động sản là “cần thiết để tái cân bằng nền kinh tế, dù phải đánh đổi tăng trưởng ngắn hạn”.
TS. Eswar Prasad, cựu lãnh đạo bộ phận Trung Quốc tại Quỹ Tiền Tệ Quốc tế (IMF)


các phân tích của World Bank chỉ ra Trung Quốc đang dịch chuyển mô hình từ bất động sản sang công nghệ, sản xuất và tiêu dùng nội địa, một chuyển đổi hiếm có về quy mô. Ở góc nhìn thị trường, Bloomberg từng bình luận rằng Trung Quốc đang “đi trên sợi dây rất mỏng”: vừa giảm phụ thuộc vào địa ốc, vừa tránh một cú sốc tài chính diện rộng. Nhưng cho đến nay, hệ thống vẫn giữ được sự ổn định tương đối, điều không nhiều nền kinh tế làm được khi bong bóng tài sản xì hơi. Điểm cốt lõi nằm ở tư duy: không để giá tài sản quyết định vận mệnh nền kinh tế, mà đặt năng suất và cấu trúc dài hạn lên trên.

nếu đặt cạnh nhau, sự khác biệt không chỉ nằm ở con số, mà ở lựa chọn chiến lược. Trung Quốc chấp nhận hy sinh một phần giá trị tài sản để bảo vệ nền kinh tế thật. Việt Nam đang đứng trước một bài toán khó hơn, làm sao vừa duy trì tăng trưởng, vừa không để bất động sản trở thành lực cản. Những cảnh báo đã xuất hiện từ cấp cao nhất. Nguyên Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính từng đặt vấn đề rất trực diện: “Nhà mà cứ 70–100 triệu đồng/m² thì ai có tiền mà mua?” – một câu hỏi không chỉ về giá, mà về cấu trúc thị trường và khả năng tiếp cận của người dân. Ở cấp độ đời sống, khoảng cách này được cảm nhận rõ rệt hơn. Một nhân viên văn phòng 38 tuổi tại Hà Nội, anh PVH chia sẻ: “Thu nhập 25 triệu một tháng, chi tiêu tiết kiệm lắm cũng không dám nghĩ tới chuyện mua nhà… Có cảm giác càng làm càng xa.”

1 kỹ sư trẻ tại TP.HCM nói thẳng: “Nếu không có gia đình hỗ trợ, gần như là không có cơ hội.”

từ góc nhìn chuyên gia, đỉnh cao kỹ trị không phải là giữ giá, mà là dám điều chỉnh. Theo TS. Nguyễn Hùng Cường (ảnh dưới) Phó trưởng khoa Quản trị Đại học Công nghệ Giao thông vận tải: “Giá nhà ở Trung Quốc năm 2026 quay về vùng của năm 2005, trong khi nền kinh tế vẫn duy trì tăng trưởng. Đó là một năng lực kỹ trị rất cao”.
TS. Nguyễn Hùng Cường: Giá nhà ở TQ năm 2026 bằng năm 2005 trong khi dân số vẫn tăng, kinh tế vẫn tăng. Đỉnh cao kỹ trị!

Trung Quốc dám chấp nhận điều chỉnh tài sản để bảo vệ cấu trúc tăng trưởng dài hạn. Phân tích sâu hơn, Nguyễn Hùng Cường cho rằng điều đáng học không nằm ở con số “giá giảm”, mà ở cách nhà nước Trung Quốc chủ động kiểm soát chu kỳ: khi nhận thấy bất động sản trở thành rủi ro hệ thống, họ không tiếp tục duy trì ảo tưởng tăng giá, mà chuyển hướng nguồn lực sang sản xuất, công nghệ và năng suất.

Trung Quốc lựa chọn “hy sinh bong bóng để cứu nền kinh tế thực”, một quyết định đòi hỏi kỷ luật chính sách và tầm nhìn dài hạn.

tại Việt Nam, bài toán không phải là làm cho giá nhà tăng hay giảm, mà là đảm bảo giá đó phản ánh đúng năng lực của nền kinh tế. Khi bất động sản trở thành kênh hút vốn chủ đạo, nền kinh tế sẽ thiếu nguồn lực cho đổi mới sáng tạo – yếu tố quyết định để đạt tăng trưởng 2 con số. Bài học từ Trung Quốc vì thế không phải để sao chép, mà để suy ngẫm, khi một trụ cột cũ không còn phù hợp, liệu chúng ta có đủ dũng khí để điều chỉnh?

tiến sĩ Nguyễn Thúy Lan, Giảng viên Quản trị Kinh doanh - Đại học Công nghệ Giao Thông vận tải, chia sẻ thêm: Một quốc gia có thể giàu lên nhờ giá tài sản trong ngắn hạn. Nhưng chỉ có thể phát triển bền vững khi tăng trưởng dựa trên năng suất. Và để làm được điều đó, cần một thứ hiếm hơn cả vốn, đó là kỷ luật và bản lĩnh kỹ trị.
  • Công nghệ lõi của xứ ta. So thế lào được.
  • Bỏ BĐS thì tao thấy chỉ còn mỗi mảng XKLĐ, nông lâm thủy sản là còn dư địa phát triển, những thứ khác no hope. Làm sao phát triển hai con số
 
Mariana Nguyen, 30/04/2026 20:44
tại Trung Quốc – nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới đang đéo quan tâm đến giá bán bất động sản, mặc kệ để thị trường nhà ở tụt giảm sâu sắc, đéo quan tâm đến tái cấu trúc nền kinh tế cái máu lồn gì cả.

nếu giá nhà thực quay về vùng của gần 2 thập kỷ trước, câu chuyện không còn là suy giảm tài sản, mà là một thử nghiệm quản trị quy mô Đạo Gia: liệu một quốc gia có thể mặc kệ đống bất động sản nằm chình ình ra đó, đéo quan tâm, mà vẫn duy trì động lực tăng trưởng?
Biểu đồ: Giá nhà Trung Quốc giảm sâu, trở lại mức của gần 20 năm trước. Nguồn: BIS qua FRED.

tại Việt Nam, nơi giá nhà đang vượt xa thu nhập của số đông, đây không chỉ là câu chuyện quốc tế, mà là một câu hỏi chiến lược TẠI SAO PHẢI CỨU ĐỐNG BÊ TÔNG VÔ TÍCH SỰ ĐƯỢC THIẾT KẾ XẤU NHƯ CON CHÓ ĐỂ ĂN VẠ TIỀN THUÊ MẤY THẰNG KIẾN TRÚC SƯ ĐỊT CON MẸ MÀY VỀ THIẾT KẾ LẠI CHO NÓ ĐẸP

biểu đồ dữ liệu quốc tế cho thấy giá nhà thực tại Trung Quốc đã giảm mạnh từ đỉnh 2021–2022, quay về vùng thấp của chu kỳ dài hạn.

và Bắc Kinh lựa chọn xử lý như thế nào: đéo thèm cứu giá, đéo kéo dài chu kỳ bong bóng, mặc kệ cho “xì hơi” có kiểm soát, đéo sợ cmm cái gì rủi ro hệ thống.

nhiều chuyên gia quốc tế xem đây là một bước đi mang tính kỹ trị. TS. Eswar Prasad (ảnh dưới) cựu lãnh đạo bộ phận Trung Quốc tại Quỹ tiền tệ Quốc tế (IMF), nhận định rằng việc kiểm soát đòn bẩy bất động sản là “cần thiết để tái cân bằng nền kinh tế, dù phải đánh đổi tăng trưởng ngắn hạn”.
TS. Eswar Prasad, cựu lãnh đạo bộ phận Trung Quốc tại Quỹ Tiền Tệ Quốc tế (IMF)


các phân tích của World Bank chỉ ra Trung Quốc đang dịch chuyển mô hình từ bất động sản sang công nghệ, sản xuất và tiêu dùng nội địa, một chuyển đổi hiếm có về quy mô. Ở góc nhìn thị trường, Bloomberg từng bình luận rằng Trung Quốc đang “đi trên sợi dây rất mỏng”: vừa giảm phụ thuộc vào địa ốc, vừa tránh một cú sốc tài chính diện rộng. Nhưng cho đến nay, hệ thống vẫn giữ được sự ổn định tương đối, điều không nhiều nền kinh tế làm được khi bong bóng tài sản xì hơi. Điểm cốt lõi nằm ở tư duy: không để giá tài sản quyết định vận mệnh nền kinh tế, mà đặt năng suất và cấu trúc dài hạn lên trên.

nếu đặt cạnh nhau, sự khác biệt không chỉ nằm ở con số, mà ở lựa chọn chiến lược. Trung Quốc chấp nhận hy sinh một phần giá trị tài sản để bảo vệ nền kinh tế thật. Việt Nam đang đứng trước một bài toán khó hơn, làm sao vừa duy trì tăng trưởng, vừa không để bất động sản trở thành lực cản. Những cảnh báo đã xuất hiện từ cấp cao nhất. Nguyên Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính từng đặt vấn đề rất trực diện: “Nhà mà cứ 70–100 triệu đồng/m² thì ai có tiền mà mua?” – một câu hỏi không chỉ về giá, mà về cấu trúc thị trường và khả năng tiếp cận của người dân. Ở cấp độ đời sống, khoảng cách này được cảm nhận rõ rệt hơn. Một nhân viên văn phòng 38 tuổi tại Hà Nội, anh PVH chia sẻ: “Thu nhập 25 triệu một tháng, chi tiêu tiết kiệm lắm cũng không dám nghĩ tới chuyện mua nhà… Có cảm giác càng làm càng xa.”

1 kỹ sư trẻ tại TP.HCM nói thẳng: “Nếu không có gia đình hỗ trợ, gần như là không có cơ hội.”

từ góc nhìn chuyên gia, đỉnh cao kỹ trị không phải là giữ giá, mà là dám điều chỉnh. Theo TS. Nguyễn Hùng Cường (ảnh dưới) Phó trưởng khoa Quản trị Đại học Công nghệ Giao thông vận tải: “Giá nhà ở Trung Quốc năm 2026 quay về vùng của năm 2005, trong khi nền kinh tế vẫn duy trì tăng trưởng. Đó là một năng lực kỹ trị rất cao”.
TS. Nguyễn Hùng Cường: Giá nhà ở TQ năm 2026 bằng năm 2005 trong khi dân số vẫn tăng, kinh tế vẫn tăng. Đỉnh cao kỹ trị!

Trung Quốc dám chấp nhận điều chỉnh tài sản để bảo vệ cấu trúc tăng trưởng dài hạn. Phân tích sâu hơn, Nguyễn Hùng Cường cho rằng điều đáng học không nằm ở con số “giá giảm”, mà ở cách nhà nước Trung Quốc chủ động kiểm soát chu kỳ: khi nhận thấy bất động sản trở thành rủi ro hệ thống, họ không tiếp tục duy trì ảo tưởng tăng giá, mà chuyển hướng nguồn lực sang sản xuất, công nghệ và năng suất.

Trung Quốc lựa chọn “hy sinh bong bóng để cứu nền kinh tế thực”, một quyết định đòi hỏi kỷ luật chính sách và tầm nhìn dài hạn.

tại Việt Nam, bài toán không phải là làm cho giá nhà tăng hay giảm, mà là đảm bảo giá đó phản ánh đúng năng lực của nền kinh tế. Khi bất động sản trở thành kênh hút vốn chủ đạo, nền kinh tế sẽ thiếu nguồn lực cho đổi mới sáng tạo – yếu tố quyết định để đạt tăng trưởng 2 con số. Bài học từ Trung Quốc vì thế không phải để sao chép, mà để suy ngẫm, khi một trụ cột cũ không còn phù hợp, liệu chúng ta có đủ dũng khí để điều chỉnh?

tiến sĩ Nguyễn Thúy Lan, Giảng viên Quản trị Kinh doanh - Đại học Công nghệ Giao Thông vận tải, chia sẻ thêm: Một quốc gia có thể giàu lên nhờ giá tài sản trong ngắn hạn. Nhưng chỉ có thể phát triển bền vững khi tăng trưởng dựa trên năng suất. Và để làm được điều đó, cần một thứ hiếm hơn cả vốn, đó là kỷ luật và bản lĩnh kỹ trị.
3, 4 năm trở lại đây bds có góp mẹ gì vào tăng trưởng của nc nó đâu 🤔.
Bóp tới đây r thì bóp luôn, ngại gì mà nhấp
 
  • Công nghệ lõi của xứ ta. So thế lào được.
  • Bỏ BĐS thì tao thấy chỉ còn mỗi mảng XKLĐ, nông lâm thủy sản là còn dư địa phát triển, những thứ khác no hope. Làm sao phát triển hai con số
Số cũng chỉ là chúng ta đưa ra
Mà chúng ta đưa ra thì số nào chả vẽ được
 
3, 4 năm trở lại đây bds có góp mẹ gì vào tăng trưởng của nc nó đâu 🤔.
Bóp tới đây r thì bóp luôn, ngại gì mà nhấp
dm nó đang dư thừa năgn lực sản xuất kìa. nó chấp nhận đau 1 phát cho đứt luôn, chứ cứu làm đéo gì. tầm 2 3 năm nữa, nó dùng năng lực sản xuất để tăng trưởng, thì dm cứ nhìn Thẩm Quyến là biết - Tàu hiện tại nó mạnh ra sao.

À giá chung cư ở các vùng quê bên Tàu, có metro kết nối, chỉ còn tầm 3-4 vạn tệ , tức là tầm 160 trẹo hồ đồng nhé. Bọn sinh viên về mua nhiều lắm. Bọn chủ đầu tư chết sạch sẽ.
 
còn trẻ thì đầu tư vào tri thức , vào giáo dục đi
nhiều tuổi thì đầu tư cho con cái học hành , dư tiền thì vứt vào chứng khoán , tự sản xuất , tự kinh doanh
tư duy đần độn không biết làm gì thì mới ôm đất xây nhà trọ
 
dm nó đang dư thừa năgn lực sản xuất kìa. nó chấp nhận đau 1 phát cho đứt luôn, chứ cứu làm đéo gì. tầm 2 3 năm nữa, nó dùng năng lực sản xuất để tăng trưởng, thì dm cứ nhìn Thẩm Quyến là biết - Tàu hiện tại nó mạnh ra sao.

À giá chung cư ở các vùng quê bên Tàu, có metro kết nối, chỉ còn tầm 3-4 vạn tệ , tức là tầm 160 trẹo hồ đồng nhé. Bọn sinh viên về mua nhiều lắm. Bọn chủ đầu tư chết sạch sẽ.
BDS bắt tay vs Ngân Hàng là hồng phúc dân tộc 😆
 
  • Công nghệ lõi của xứ ta. So thế lào được.
  • Bỏ BĐS thì tao thấy chỉ còn mỗi mảng XKLĐ, nông lâm thủy sản là còn dư địa phát triển, những thứ khác no hope. Làm sao phát triển hai con số

Xây dựng tượng đài, nhà hát, svđ…
Tăng trưởng tín dụng 20%

Vậy là gdp tăng thôi 🤣🤣🤣
 
Mariana Nguyen, 30/04/2026 20:44
tại Trung Quốc – nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới đang đéo quan tâm đến giá bán bất động sản, mặc kệ để thị trường nhà ở tụt giảm sâu sắc, đéo quan tâm đến tái cấu trúc nền kinh tế cái máu lồn gì cả.

nếu giá nhà thực quay về vùng của gần 2 thập kỷ trước, câu chuyện không còn là suy giảm tài sản, mà là một thử nghiệm quản trị quy mô Đạo Gia: liệu một quốc gia có thể mặc kệ đống bất động sản nằm chình ình ra đó, đéo quan tâm, mà vẫn duy trì động lực tăng trưởng?
Biểu đồ: Giá nhà Trung Quốc giảm sâu, trở lại mức của gần 20 năm trước. Nguồn: BIS qua FRED.

tại Việt Nam, nơi giá nhà đang vượt xa thu nhập của số đông, đây không chỉ là câu chuyện quốc tế, mà là một câu hỏi chiến lược TẠI SAO PHẢI CỨU ĐỐNG BÊ TÔNG VÔ TÍCH SỰ ĐƯỢC THIẾT KẾ XẤU NHƯ CON CHÓ ĐỂ ĂN VẠ TIỀN THUÊ MẤY THẰNG KIẾN TRÚC SƯ ĐỊT CON MẸ MÀY VỀ THIẾT KẾ LẠI CHO NÓ ĐẸP

biểu đồ dữ liệu quốc tế cho thấy giá nhà thực tại Trung Quốc đã giảm mạnh từ đỉnh 2021–2022, quay về vùng thấp của chu kỳ dài hạn.

và Bắc Kinh lựa chọn xử lý như thế nào: đéo thèm cứu giá, đéo kéo dài chu kỳ bong bóng, mặc kệ cho “xì hơi” có kiểm soát, đéo sợ cmm cái gì rủi ro hệ thống.

nhiều chuyên gia quốc tế xem đây là một bước đi mang tính kỹ trị. TS. Eswar Prasad (ảnh dưới) cựu lãnh đạo bộ phận Trung Quốc tại Quỹ tiền tệ Quốc tế (IMF), nhận định rằng việc kiểm soát đòn bẩy bất động sản là “cần thiết để tái cân bằng nền kinh tế, dù phải đánh đổi tăng trưởng ngắn hạn”.
TS. Eswar Prasad, cựu lãnh đạo bộ phận Trung Quốc tại Quỹ Tiền Tệ Quốc tế (IMF)


các phân tích của World Bank chỉ ra Trung Quốc đang dịch chuyển mô hình từ bất động sản sang công nghệ, sản xuất và tiêu dùng nội địa, một chuyển đổi hiếm có về quy mô. Ở góc nhìn thị trường, Bloomberg từng bình luận rằng Trung Quốc đang “đi trên sợi dây rất mỏng”: vừa giảm phụ thuộc vào địa ốc, vừa tránh một cú sốc tài chính diện rộng. Nhưng cho đến nay, hệ thống vẫn giữ được sự ổn định tương đối, điều không nhiều nền kinh tế làm được khi bong bóng tài sản xì hơi. Điểm cốt lõi nằm ở tư duy: không để giá tài sản quyết định vận mệnh nền kinh tế, mà đặt năng suất và cấu trúc dài hạn lên trên.

nếu đặt cạnh nhau, sự khác biệt không chỉ nằm ở con số, mà ở lựa chọn chiến lược. Trung Quốc chấp nhận hy sinh một phần giá trị tài sản để bảo vệ nền kinh tế thật. Việt Nam đang đứng trước một bài toán khó hơn, làm sao vừa duy trì tăng trưởng, vừa không để bất động sản trở thành lực cản. Những cảnh báo đã xuất hiện từ cấp cao nhất. Nguyên Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính từng đặt vấn đề rất trực diện: “Nhà mà cứ 70–100 triệu đồng/m² thì ai có tiền mà mua?” – một câu hỏi không chỉ về giá, mà về cấu trúc thị trường và khả năng tiếp cận của người dân. Ở cấp độ đời sống, khoảng cách này được cảm nhận rõ rệt hơn. Một nhân viên văn phòng 38 tuổi tại Hà Nội, anh PVH chia sẻ: “Thu nhập 25 triệu một tháng, chi tiêu tiết kiệm lắm cũng không dám nghĩ tới chuyện mua nhà… Có cảm giác càng làm càng xa.”

1 kỹ sư trẻ tại TP.HCM nói thẳng: “Nếu không có gia đình hỗ trợ, gần như là không có cơ hội.”

từ góc nhìn chuyên gia, đỉnh cao kỹ trị không phải là giữ giá, mà là dám điều chỉnh. Theo TS. Nguyễn Hùng Cường (ảnh dưới) Phó trưởng khoa Quản trị Đại học Công nghệ Giao thông vận tải: “Giá nhà ở Trung Quốc năm 2026 quay về vùng của năm 2005, trong khi nền kinh tế vẫn duy trì tăng trưởng. Đó là một năng lực kỹ trị rất cao”.
TS. Nguyễn Hùng Cường: Giá nhà ở TQ năm 2026 bằng năm 2005 trong khi dân số vẫn tăng, kinh tế vẫn tăng. Đỉnh cao kỹ trị!

Trung Quốc dám chấp nhận điều chỉnh tài sản để bảo vệ cấu trúc tăng trưởng dài hạn. Phân tích sâu hơn, Nguyễn Hùng Cường cho rằng điều đáng học không nằm ở con số “giá giảm”, mà ở cách nhà nước Trung Quốc chủ động kiểm soát chu kỳ: khi nhận thấy bất động sản trở thành rủi ro hệ thống, họ không tiếp tục duy trì ảo tưởng tăng giá, mà chuyển hướng nguồn lực sang sản xuất, công nghệ và năng suất.

Trung Quốc lựa chọn “hy sinh bong bóng để cứu nền kinh tế thực”, một quyết định đòi hỏi kỷ luật chính sách và tầm nhìn dài hạn.

tại Việt Nam, bài toán không phải là làm cho giá nhà tăng hay giảm, mà là đảm bảo giá đó phản ánh đúng năng lực của nền kinh tế. Khi bất động sản trở thành kênh hút vốn chủ đạo, nền kinh tế sẽ thiếu nguồn lực cho đổi mới sáng tạo – yếu tố quyết định để đạt tăng trưởng 2 con số. Bài học từ Trung Quốc vì thế không phải để sao chép, mà để suy ngẫm, khi một trụ cột cũ không còn phù hợp, liệu chúng ta có đủ dũng khí để điều chỉnh?

tiến sĩ Nguyễn Thúy Lan, Giảng viên Quản trị Kinh doanh - Đại học Công nghệ Giao Thông vận tải, chia sẻ thêm: Một quốc gia có thể giàu lên nhờ giá tài sản trong ngắn hạn. Nhưng chỉ có thể phát triển bền vững khi tăng trưởng dựa trên năng suất. Và để làm được điều đó, cần một thứ hiếm hơn cả vốn, đó là kỷ luật và bản lĩnh kỹ trị.
Mõm thôi
Có thả cho mấy tập đoàn BDS phá sản đéo đâu
Thằng Nhật còn đéo dám cho nổ bong bóng BDS nữa là Trung
Địt mẹ nổ 1 phát thì 20 năm thụt lùi
Thằng Nhật đéo dám cho nổ đéo thụt nhưng 30 năm lẹt đẹt hoài
 
TQ nó đặt mục tiêu cạnh tranh vị trí đứng đầu với Mỹ nên nó phải là làm thật, 1 + 1 phải = 2.
Còn VN các cốp tính việc tư lợi cá nhân rồi lợi ích nhóm, trí tuệ và năng lực có hạn nhưng lòng tham thì vô hạn, biết 1 + 1 = 7 là sai có hại cho quốc gia nhưng lại ko muốn sửa vì nó mang lại lợi ích cho bản thân.
Nói chung VN quá khó, năng lực ở mức trung bình lên chấp nhận ở vị thế của một nước bình thường thôi, khi thế giới có biến cố lớn xảy ra thì lại tiếp tục vòng lặp lịch sử như đã xảy ra trong quá khứ.
 
Mõm thôi
Có thả cho mấy tập đoàn BDS phá sản đéo đâu
Thằng Nhật còn đéo dám cho nổ bong bóng BDS nữa là Trung
Địt mẹ nổ 1 phát thì 20 năm thụt lùi
Thằng Nhật đéo dám cho nổ đéo thụt nhưng 30 năm lẹt đẹt hoài
đéo hiểu lũ lợn tài chính ngân hàng với BĐS bơm vào đầu dân cái gì mà suốt ngày sợ bọn BĐS với ngân hàng phá sản thì cả nước chết vậy??? Vấn đề là cách làm chứ không phải là lúc nào cũng sụp đổ dây truyền ầm ầm như bọn nó dọa nạt dân đen.
Trên thế giới ngân hàng với công ty BĐS làm ăn ngu phá sản ầm ầm là bình thường chứ có chuyện gì đâu mà phải nhắng cả lên.
 

Có thể bạn quan tâm

Top