Bóp Vú Nặn sữa
Già trâu
Trung Quốc là quốc gia công bố sách trắng Bắc Cực đầu tiên, cho rằng các vấn đề của Bắc Cực giờ đây “vượt ra ngoài các quốc gia trong Vòng cực Bắc hoặc bản chất của khu vực”, đồng thời nhấn mạnh những gì xảy ra trong khu vực có “ảnh hưởng quan trọng đến lợi ích của các quốc gia bên ngoài khu vực và lợi ích của toàn bộ cộng đồng quốc tế”. Bắc Kinh lập luận việc băng tan ở Bắc Cực sẽ mở ra các tuyến đường biển và cho phép tiếp cận với các tài nguyên thiên nhiên, do đó nâng tầm các giá trị chiến lược và kinh tế của vùng này. Trung Quốc tuyên bố nước này về mặt địa lý là “quốc gia cận Bắc Cực” và do đó là “một bên liên quan quan trọng trong các vấn đề Bắc Cực”.
Ước tính, Bắc Cực đang có tới 1/4 trữ lượng dầu khí chưa được khai thác của toàn cầu. Chỉ riêng mỏ khí đốt Shtokmanov ở biển Baransevo nếu được khai thác sẽ đủ cho cả thế giới dùng trong một năm. Tại đây cũng có trữ lượng đáng kể về thủy sản, lâm sản, than, nikel, kẽm, đồng, platin, kim cương và nước ngọt…Mặc dù thời tiết lạnh lẽo bao trùm Bắc Cực suốt năm, nhưng số dân cư trú trên vùng lãnh thổ mênh mông này lên tới 4 triệu người.

Hiện nay, theo luật pháp quốc tế, không một quốc gia nào được sở hữu Bắc Cực và vùng đất liền nằm gần lãnh thổ của mình. Theo Công ước về luật biển của Liên Hiệp Quốc, quyền lợi của 5 quốc gia có lãnh thổ nằm trên Bắc Cực là Nga, Canada, Na Uy, Mỹ (sở hữu Alaska) và Đan Mạch được giới hạn bởi các khu kinh tế cách bờ biển 2.000 hải lý (tương đương 370km). Và theo truyền thống, Bắc Cực được quản lý bởi một cơ quan gồm 8 quốc gia được gọi là Hội đồng Bắc Cực, bao gồm Canada, Đan Mạch, Phần Lan, Iceland, Na Uy, Nga, Thụy Điển và Mỹ. Những nước này đều có chủ quyền với các vùng đất trong Vòng cực Bắc và có quyền quyết định với các chính sách quản lý khu vực này.
Bộ Ngoại giao Mỹ đã bác bỏ tuyên bố trên của Trung Quốc và cho rằng chỉ có “các quốc gia ở Bắc Cực” và “các quốc gia không thuộc Bắc Cực”. Với sự phân biệt rạch ròi này, Mỹ không chấp nhận tuyên bố của Bắc Kinh là một “quốc gia cận Bắc Cực”. Ngay cả Nga, dù có quan hệ đối tác chiến lược đang phát triển nhanh với Trung Quốc, cũng không muốn Bắc Kinh có tầm ảnh hưởng tại Bắc Cực, nơi được coi có phần “sân sau” quan trọng của Mát-xcơ-va.
Ước tính, Bắc Cực đang có tới 1/4 trữ lượng dầu khí chưa được khai thác của toàn cầu. Chỉ riêng mỏ khí đốt Shtokmanov ở biển Baransevo nếu được khai thác sẽ đủ cho cả thế giới dùng trong một năm. Tại đây cũng có trữ lượng đáng kể về thủy sản, lâm sản, than, nikel, kẽm, đồng, platin, kim cương và nước ngọt…Mặc dù thời tiết lạnh lẽo bao trùm Bắc Cực suốt năm, nhưng số dân cư trú trên vùng lãnh thổ mênh mông này lên tới 4 triệu người.

Hiện nay, theo luật pháp quốc tế, không một quốc gia nào được sở hữu Bắc Cực và vùng đất liền nằm gần lãnh thổ của mình. Theo Công ước về luật biển của Liên Hiệp Quốc, quyền lợi của 5 quốc gia có lãnh thổ nằm trên Bắc Cực là Nga, Canada, Na Uy, Mỹ (sở hữu Alaska) và Đan Mạch được giới hạn bởi các khu kinh tế cách bờ biển 2.000 hải lý (tương đương 370km). Và theo truyền thống, Bắc Cực được quản lý bởi một cơ quan gồm 8 quốc gia được gọi là Hội đồng Bắc Cực, bao gồm Canada, Đan Mạch, Phần Lan, Iceland, Na Uy, Nga, Thụy Điển và Mỹ. Những nước này đều có chủ quyền với các vùng đất trong Vòng cực Bắc và có quyền quyết định với các chính sách quản lý khu vực này.
Bộ Ngoại giao Mỹ đã bác bỏ tuyên bố trên của Trung Quốc và cho rằng chỉ có “các quốc gia ở Bắc Cực” và “các quốc gia không thuộc Bắc Cực”. Với sự phân biệt rạch ròi này, Mỹ không chấp nhận tuyên bố của Bắc Kinh là một “quốc gia cận Bắc Cực”. Ngay cả Nga, dù có quan hệ đối tác chiến lược đang phát triển nhanh với Trung Quốc, cũng không muốn Bắc Kinh có tầm ảnh hưởng tại Bắc Cực, nơi được coi có phần “sân sau” quan trọng của Mát-xcơ-va.