8Lake
Thần điêu đại bịp
Là người Việt miền nam không ai không biết đến hình ảnh cô gái với mái tóc bồng bềnh, khuôn mặt thanh tú tay cầm li nước mía xuất hiện trên tất cả các xe nước mía như một biểu Tượng cổ điển đại diện cho loại nước mát lành và ngọt ngào.
Thế nhưng, trong suy nghĩ của tôi cô Mía hiện lên không chỉ là logo thương hiệu mà còn gắn liền với một truyền thuyết đô thị bí ẩn của Việt Nam, gọi là bí ẩn vì không có nội dung rõ ràng trên internet, chỉ đại khái ghi cô là con gái điền chủ mía, được vẽ làm thương hiệu cho hãng, thế thôi!
Người ta dệt lên vô số câu chuyện về cô từ chuyện phiếm đến phim ảnh, đa số là nỗi ám ảnh khi nhìn vào bức tranh cô Mía dù ở bất kì phiên bản nào, tôi tự hỏi tại sao trong tất cả câu chuyện thêu dệt đó luôn có điểm chung là chỉ xảy ra khi nhìn vào bức tranh, liệu bức tranh ấy có mang trong mình bí ẩn nào không?
Có!
Để tôi tiết lộ cho bạn nghe!
BIÊN HÒA, NĂM 2020.
Tôi không định dừng lại ở Biên Hòa. Cũng chẳng có lý do gì đặc biệt để ghé vào con hẻm hầm nóng ấy, nếu không phải cổ họng khô rát và ánh nắng nung đến nứt môi. Tôi tấp vào một xe nước mía cũ kỹ bên lề, cái xe loại xưa, bằng gỗ tạp, tróc sơn, chỉ còn lại mùi đường cháy ngai ngái và nhựa mía lên men.
Người bán là một ông già, râu lưa thưa, tay ép đều cần ép như một thói quen thuộc lòng. Trên thành xe, vẽ một bức hình màu nước: cô gái với mái tóc đen dài phủ vai, khuôn mặt nghiêng nghiêng một góc 3/4, ánh mắt hướng thẳng ra phía người nhìn. Bức hình mới tinh nhưng cực kỳ có hồn nhất là vết cười mơ hồ nơi khoé môi. Cái kiểu cười mà người ta không biết là đang vui hay đang che giấu điều gì.
Tôi uống một ngụm nước. Lạnh, ngọt, nhưng có gì đó lợ lợ nơi cổ.
“Cháu hay nhìn thấy bức hình này lắm đấy?” – tôi buột miệng hỏi, chỉ tay về phía cô gái.
Ông già ngẩng lên, ánh mắt hờ hững quét tôi một lượt, rồi chậm rãi lau tay vào tấm giẻ lem nhem bên cạnh.
“Thì ai chẳng thấy. Trước vẽ khắp xe nước mía ngoài Bắc lẫn trong Nam. Mười mấy hai chục năm trước ấy mà... Cô Mía đấy.”
“Cô Mía?”
“Ừ, người trong tranh ấy. Mà không phải muốn vẽ là vẽ đâu, ai muốn vẽ thì phải khấn cô ấy”
“Ủa ông!! Không thích thì khỏi vẽ thôi ai bắt buộc đâu?” tôi tò mò.
“thủ tục rồi, giờ thì ít thấy chứ ngày xưa xe nào cũng vẽ cả”
Gió từ sông Đồng Nai lùa qua, không mát như tôi Tưởng. Nó mang theo mùi rác rưởi lẫn bùn non, thổi ngang bức tranh khiến tấm hình rung lên khe khẽ, như đang rùng mình.
Tôi Tưởng ông già sẽ dừng ở đó, nhưng ông nhấp một ngụm nước, rồi nhìn tôi như thể đã quá chán chuyện giữ im lặng.
“thế mày chưa nghe về cô Mía à?” ông già gặn giọng hỏi phá vỡ thứ im lặng mà tôi muốn.
“Trên mạng cũng có mà thông tin ít lắm, con đọc thấy bảo cô Mía thiêng lắm”
“Thiêng thì mới phải khấn vái trước khi vẽ, mày muốn nghe không? Tao kể cho”. Ông già lặng lẽ nói.
Tôi thực lòng chẳng muốn nghe, phần thì cũng không có thời gian, phần thì cũng hơi sợ. Nhưng nhìn ông già lặng lẽ châm điếu thuốc rất nghê, ngồi vắt chân mắt đăm chiêu về phía song Đồng Nai tôi không cầm lòng được lôi máy ra chụp vài kiểu ảnh, miệng bất giác: “Ông kể cháu nghe chơi”
COCHINCHINE, VIỆT NAM – 1927
Vùng Nam Bộ thời pháp thuộc đô hộ còn gọi là Cochinchine, Có một điền chủ của đồn điền trồng mía, người ta hay gọi là ông Tư, ông Tư có tố chất kinh doanh lại có mối quan hệ với quan Pháp nên việc làm ăn phát triển. Ông mở được hẳn xưởng ép đường rồi ký hợp đồng với cả mấy tay buôn người Tây để xuất khẩu qua đường biển. Nhưng thứ khiến người ta nhớ đến ông không phải là đồn điền mía bạt ngàn, hay là đường, mà là đứa con gái độc nhất của ổng.
“cổ tên gì ạ?” tôi tò mò.
“Không biết, mà cũng không ai dám gọi tên….giờ họ gọi là cô Mía”
Thế nhưng, trong suy nghĩ của tôi cô Mía hiện lên không chỉ là logo thương hiệu mà còn gắn liền với một truyền thuyết đô thị bí ẩn của Việt Nam, gọi là bí ẩn vì không có nội dung rõ ràng trên internet, chỉ đại khái ghi cô là con gái điền chủ mía, được vẽ làm thương hiệu cho hãng, thế thôi!
Người ta dệt lên vô số câu chuyện về cô từ chuyện phiếm đến phim ảnh, đa số là nỗi ám ảnh khi nhìn vào bức tranh cô Mía dù ở bất kì phiên bản nào, tôi tự hỏi tại sao trong tất cả câu chuyện thêu dệt đó luôn có điểm chung là chỉ xảy ra khi nhìn vào bức tranh, liệu bức tranh ấy có mang trong mình bí ẩn nào không?
Có!
Để tôi tiết lộ cho bạn nghe!
BIÊN HÒA, NĂM 2020.
Tôi không định dừng lại ở Biên Hòa. Cũng chẳng có lý do gì đặc biệt để ghé vào con hẻm hầm nóng ấy, nếu không phải cổ họng khô rát và ánh nắng nung đến nứt môi. Tôi tấp vào một xe nước mía cũ kỹ bên lề, cái xe loại xưa, bằng gỗ tạp, tróc sơn, chỉ còn lại mùi đường cháy ngai ngái và nhựa mía lên men.
Người bán là một ông già, râu lưa thưa, tay ép đều cần ép như một thói quen thuộc lòng. Trên thành xe, vẽ một bức hình màu nước: cô gái với mái tóc đen dài phủ vai, khuôn mặt nghiêng nghiêng một góc 3/4, ánh mắt hướng thẳng ra phía người nhìn. Bức hình mới tinh nhưng cực kỳ có hồn nhất là vết cười mơ hồ nơi khoé môi. Cái kiểu cười mà người ta không biết là đang vui hay đang che giấu điều gì.
Tôi uống một ngụm nước. Lạnh, ngọt, nhưng có gì đó lợ lợ nơi cổ.
“Cháu hay nhìn thấy bức hình này lắm đấy?” – tôi buột miệng hỏi, chỉ tay về phía cô gái.
Ông già ngẩng lên, ánh mắt hờ hững quét tôi một lượt, rồi chậm rãi lau tay vào tấm giẻ lem nhem bên cạnh.
“Thì ai chẳng thấy. Trước vẽ khắp xe nước mía ngoài Bắc lẫn trong Nam. Mười mấy hai chục năm trước ấy mà... Cô Mía đấy.”
“Cô Mía?”
“Ừ, người trong tranh ấy. Mà không phải muốn vẽ là vẽ đâu, ai muốn vẽ thì phải khấn cô ấy”
“Ủa ông!! Không thích thì khỏi vẽ thôi ai bắt buộc đâu?” tôi tò mò.
“thủ tục rồi, giờ thì ít thấy chứ ngày xưa xe nào cũng vẽ cả”
Gió từ sông Đồng Nai lùa qua, không mát như tôi Tưởng. Nó mang theo mùi rác rưởi lẫn bùn non, thổi ngang bức tranh khiến tấm hình rung lên khe khẽ, như đang rùng mình.
Tôi Tưởng ông già sẽ dừng ở đó, nhưng ông nhấp một ngụm nước, rồi nhìn tôi như thể đã quá chán chuyện giữ im lặng.
“thế mày chưa nghe về cô Mía à?” ông già gặn giọng hỏi phá vỡ thứ im lặng mà tôi muốn.
“Trên mạng cũng có mà thông tin ít lắm, con đọc thấy bảo cô Mía thiêng lắm”
“Thiêng thì mới phải khấn vái trước khi vẽ, mày muốn nghe không? Tao kể cho”. Ông già lặng lẽ nói.
Tôi thực lòng chẳng muốn nghe, phần thì cũng không có thời gian, phần thì cũng hơi sợ. Nhưng nhìn ông già lặng lẽ châm điếu thuốc rất nghê, ngồi vắt chân mắt đăm chiêu về phía song Đồng Nai tôi không cầm lòng được lôi máy ra chụp vài kiểu ảnh, miệng bất giác: “Ông kể cháu nghe chơi”
COCHINCHINE, VIỆT NAM – 1927
Vùng Nam Bộ thời pháp thuộc đô hộ còn gọi là Cochinchine, Có một điền chủ của đồn điền trồng mía, người ta hay gọi là ông Tư, ông Tư có tố chất kinh doanh lại có mối quan hệ với quan Pháp nên việc làm ăn phát triển. Ông mở được hẳn xưởng ép đường rồi ký hợp đồng với cả mấy tay buôn người Tây để xuất khẩu qua đường biển. Nhưng thứ khiến người ta nhớ đến ông không phải là đồn điền mía bạt ngàn, hay là đường, mà là đứa con gái độc nhất của ổng.
“cổ tên gì ạ?” tôi tò mò.
“Không biết, mà cũng không ai dám gọi tên….giờ họ gọi là cô Mía”