Live Tư duy đuổi chợ - một tư duy đổi mới vượt thời đại hay là nỗi ám ảnh của tuổi trẻ

  • Tạo bởi Tạo bởi TUG
  • Start date Start date

TUG

Đàn iem Duy Mạnh
Vatican-City

Mr Gem từng là công an phường khu Phố Huế (Hà Nội), gắn với những năm tháng tung hoành ngang dọc dẹp trật tự quanh Chợ Trời. Nhờ cùng quê với 8 Rừng, con đường quan lộ của Gem thăng tiến thần tốc, để rồi ngồi vào ghế Bí thơ Thành ủy thổ đu.
Chức vụ đã đổi, quyền lực đã khác, nhưng tư duy quản lý thì dường như vẫn không thay đổi, tư duy của một người quen đuổi chợ.
Thổ Đu dưới thời Mr. Gem đang rầm rộ lập lại trật tự đô thị, shinichi của 126 xã, phường ra quân xóa chợ cóc, dẹp gánh hàng rong, quét sạch vỉa hè mưu sinh. Hàng nghìn tiểu thương, những con người dậy từ 3- 4 giờ sáng, gánh rau, gánh cá ra đầu ngõ, góc phố để kiếm tiền nuôi con ăn học bỗng chốc mất sạch kế sinh nhai.
Họ đi đâu bây giờ? Vào chợ truyền thống thì sạp đã kín từ lâu, sạp nào cũng có chủ cả rồi.
Thuê mặt bằng thì giá cao ngất, vượt xa khả năng của những người bán buôn lẻ, bán để sống qua ngày.
Những con ngõ từng rộn ràng tiếng rao sớm mai nay trở nên im lìm. Nhưng đó không phải là dấu hiệu của một Thổ Đu văn minh, hiện đại, mà là dấu hiệu cho thấy người nghèo đã bị đẩy ra ngoài bức tranh thành phố đáng sống.
Trong khi đó, Mr. Gem vẫn say sưa nói về “tầm nhìn phát triển 100 năm”, về “xây dựng Thổ Đu thành thành phố đáng sống”. Nhưng một thành phố đáng sống là thành phố mà ở đó mọi tầng lớp người dân yên ổn, hạnh phúc mưu sinh, ở đó người lao động nghèo còn có chỗ đứng, chứ không phải nơi chỉ dành cho trung tâm thương mại, cao ốc và những khẩu hiệu treo đầy băng rôn.
Trước khi buộc người dân bỏ gánh hàng rong, chính quyền phải trả lời được những câu hỏi tối thiểu: chỗ kinh doanh thay thế ở đâu? Hỗ trợ chuyển đổi sinh kế thế nào? Không gian buôn bán hợp pháp cho tiểu thương nằm ở đâu trong quy hoạch?
Không có câu trả lời nào cả. Chỉ có những đợt ra quân rầm rộ, những biên bản, những chiếc xe chở hàng bị tịch thu, và những phận người bị xô khỏi vỉa hè.
 

Mr Gem từng là công an phường khu Phố Huế (Hà Nội), gắn với những năm tháng tung hoành ngang dọc dẹp trật tự quanh Chợ Trời. Nhờ cùng quê với 8 Rừng, con đường quan lộ của Gem thăng tiến thần tốc, để rồi ngồi vào ghế Bí thơ Thành ủy thổ đu.
Chức vụ đã đổi, quyền lực đã khác, nhưng tư duy quản lý thì dường như vẫn không thay đổi, tư duy của một người quen đuổi chợ.
Thổ Đu dưới thời Mr. Gem đang rầm rộ lập lại trật tự đô thị, shinichi của 126 xã, phường ra quân xóa chợ cóc, dẹp gánh hàng rong, quét sạch vỉa hè mưu sinh. Hàng nghìn tiểu thương, những con người dậy từ 3- 4 giờ sáng, gánh rau, gánh cá ra đầu ngõ, góc phố để kiếm tiền nuôi con ăn học bỗng chốc mất sạch kế sinh nhai.
Họ đi đâu bây giờ? Vào chợ truyền thống thì sạp đã kín từ lâu, sạp nào cũng có chủ cả rồi.
Thuê mặt bằng thì giá cao ngất, vượt xa khả năng của những người bán buôn lẻ, bán để sống qua ngày.
Những con ngõ từng rộn ràng tiếng rao sớm mai nay trở nên im lìm. Nhưng đó không phải là dấu hiệu của một Thổ Đu văn minh, hiện đại, mà là dấu hiệu cho thấy người nghèo đã bị đẩy ra ngoài bức tranh thành phố đáng sống.
Trong khi đó, Mr. Gem vẫn say sưa nói về “tầm nhìn phát triển 100 năm”, về “xây dựng Thổ Đu thành thành phố đáng sống”. Nhưng một thành phố đáng sống là thành phố mà ở đó mọi tầng lớp người dân yên ổn, hạnh phúc mưu sinh, ở đó người lao động nghèo còn có chỗ đứng, chứ không phải nơi chỉ dành cho trung tâm thương mại, cao ốc và những khẩu hiệu treo đầy băng rôn.
Trước khi buộc người dân bỏ gánh hàng rong, chính quyền phải trả lời được những câu hỏi tối thiểu: chỗ kinh doanh thay thế ở đâu? Hỗ trợ chuyển đổi sinh kế thế nào? Không gian buôn bán hợp pháp cho tiểu thương nằm ở đâu trong quy hoạch?
Không có câu trả lời nào cả. Chỉ có những đợt ra quân rầm rộ, những biên bản, những chiếc xe chở hàng bị tịch thu, và những phận người bị xô khỏi vỉa hè.
Bọn súng to, súng nhỏ
Lúc nhỏ 3 mẹ nuôi ăn, 18 tuổi vào trường bắt đầu sống bao cấp, quần áo đc cấp, lương được cấp.
Hiểu lol gì về vận hành xã hội kinh tế.
Sống/làm việc theo chỉ thị, áp đặt trên xuống, đúng sai đéo biết nhưng tuyệt đối tuân mệnh.
=> Đem chúng nó đi quản trị 1 xã hội thì đương nhiên sẽ lề lối, trật tự, hình thức hơn (Giống kiểu chào hỏi, hàng lối của nó thôi)
Nhưng tụi nó sẽ ưu tiên biến dân tự doanh => culi.
Culi dễ quản hơn 😆
 
Ai cũng thích thành quả nhưng không ai thích hy sinh lợi ích trước mắt. Đòi chính quyền như Mỹ với Nhật nhưng thích làm thằng dân gian cu đen Vịt Lôm
Mày nói đúng mẹ luôn, thằng nào nghèo phải ra vỉa hè bán hàng, thằng nào bán hàng rong, bán rau dưa ... đi tự tử mẹ hết đi để xã hội nó nhanh tiến đến mỹ với chả nhật :vozvn (19):
 
Bên tàu mà loạn thì đông lào cũng đéo thoát cảnh . Đụ mẹ rừng chó tính sai 1 bước khi xua quân ra sủa đúng lúc loạn lạc. Dân khổ quá giờ có kích động là bêu đầu lũ chó ngay thôi.
Dân tàu còn có thiên an môn để đời. Dân vẹm có gì chưa?
 
Ai cũng thích thành quả nhưng không ai thích hy sinh lợi ích trước mắt. Đòi chính quyền như Mỹ với Nhật nhưng thích làm thằng dân gian cu đen Vịt Lôm
Phải hi sinh cỡ này mới đúng chứ hả
 
kWb2ocA.jpg
 
Đụ má tụi bay muốn văn minh mà buôn bán vô tổ chức khắp vỉa hè à? Ai kiểm soát chất lượng thực phẩm khi chúng mày làm ăn không ai quản lý? Xong con cái chúng mày ăn vào ung thư lại đổ tại chố đệ
 
Lưu bang,chu nguyên chương khởi nghĩa cướp chính quyền xong thì chính sách rất tốt với dân vì 2 ông này từ tầng lớp thấp nên thông cảm được.
Nhưng con cháu 2 ông này lại là hoàng tộc nên chỉ biết bóc lột,cuối cùng vẫn sụp đổ.
Ngày nay chúng nó suốt ngày ca ngợi đảng năm xưa từ vô sản mà đéo nói đến hiện tại con cháu đảng lên ngôi thì còn khốn nạn hơn cả đám phong kiến.
Vô sản lên ngôi thành đại địa chủ, tạo ra đám vô sản mới,vòng tròn lịch sử lặp lại
 
AE xàm chửi đéo gì.
1, cút.
2, nghe theo.

Sắp tới, quy hoạch lại. Mở rộng đường, xóa ngõ ngách. Đẩy GDP lên. Dân sẽ dạt ra để bụng từ lõi sắp xếp lại. Tỉnh thành/Bộ ngành/Ban Tổ còn câm nín nghe theo. Dân à. Nhìn 2 số trên mà chọn.

AE tỏ ra giỏi, hơn người. Ờ thì thật đấy đéo sai. AE đéo có quyền. Thôi chọn 1 hay 2.
 

Có thể bạn quan tâm

Top