TUG
Đàn iem Duy Mạnh

Mr Gem từng là công an phường khu Phố Huế (Hà Nội), gắn với những năm tháng tung hoành ngang dọc dẹp trật tự quanh Chợ Trời. Nhờ cùng quê với 8 Rừng, con đường quan lộ của Gem thăng tiến thần tốc, để rồi ngồi vào ghế Bí thơ Thành ủy thổ đu.
Chức vụ đã đổi, quyền lực đã khác, nhưng tư duy quản lý thì dường như vẫn không thay đổi, tư duy của một người quen đuổi chợ.
Thổ Đu dưới thời Mr. Gem đang rầm rộ lập lại trật tự đô thị, shinichi của 126 xã, phường ra quân xóa chợ cóc, dẹp gánh hàng rong, quét sạch vỉa hè mưu sinh. Hàng nghìn tiểu thương, những con người dậy từ 3- 4 giờ sáng, gánh rau, gánh cá ra đầu ngõ, góc phố để kiếm tiền nuôi con ăn học bỗng chốc mất sạch kế sinh nhai.
Họ đi đâu bây giờ? Vào chợ truyền thống thì sạp đã kín từ lâu, sạp nào cũng có chủ cả rồi.
Thuê mặt bằng thì giá cao ngất, vượt xa khả năng của những người bán buôn lẻ, bán để sống qua ngày.
Những con ngõ từng rộn ràng tiếng rao sớm mai nay trở nên im lìm. Nhưng đó không phải là dấu hiệu của một Thổ Đu văn minh, hiện đại, mà là dấu hiệu cho thấy người nghèo đã bị đẩy ra ngoài bức tranh thành phố đáng sống.
Trong khi đó, Mr. Gem vẫn say sưa nói về “tầm nhìn phát triển 100 năm”, về “xây dựng Thổ Đu thành thành phố đáng sống”. Nhưng một thành phố đáng sống là thành phố mà ở đó mọi tầng lớp người dân yên ổn, hạnh phúc mưu sinh, ở đó người lao động nghèo còn có chỗ đứng, chứ không phải nơi chỉ dành cho trung tâm thương mại, cao ốc và những khẩu hiệu treo đầy băng rôn.
Trước khi buộc người dân bỏ gánh hàng rong, chính quyền phải trả lời được những câu hỏi tối thiểu: chỗ kinh doanh thay thế ở đâu? Hỗ trợ chuyển đổi sinh kế thế nào? Không gian buôn bán hợp pháp cho tiểu thương nằm ở đâu trong quy hoạch?
Không có câu trả lời nào cả. Chỉ có những đợt ra quân rầm rộ, những biên bản, những chiếc xe chở hàng bị tịch thu, và những phận người bị xô khỏi vỉa hè.