Live Tự huỷ hoại bản thân. Con người khi phát triển đến 1 giai đoạn nhất định sẽ trở nên bệnh hoạn và bị thanh lọc

Có một nghịch lý đau đớn xuyên suốt: Chúng ta cần sự tồn tại để đặt câu hỏi về chính sự tồn tại, nhưng càng hỏi, ta càng thấy nó mong manh. Giải pháp duy nhất được đưa ra là chỉ có "trở về với cõi hỗn mang" – nơi không còn sự đấu tranh, sự tồn tại của mọi loài sinh vật, không có ý thức, nhận thức hay bất cứ thứ gì. Có lẽ đây mới là "sự thật" đáng sợ nhất "Chúng ta đã tiến hóa quá xa để được hạnh phúc, nhưng chưa đủ mạnh mẽ để gánh vác sự thật về chính mình. Có lẽ câu trả lời nằm ở chỗ chúng ta sợ cái hư vô hơn cả sự tra tấn của ý thức"
- Thế giới tồn tại 3 cõi: cõi sống, cõi chết và cõi hư vô - nơi không có ai là "winners", "losers" và kể cả Xamer.


Hay m những ý của m t cũng snghi nthe
 
Có một nghịch lý đau đớn xuyên suốt: Chúng ta cần sự tồn tại để đặt câu hỏi về chính sự tồn tại, nhưng càng hỏi, ta càng thấy nó mong manh. Giải pháp duy nhất được đưa ra là chỉ có "trở về với cõi hỗn mang" – nơi không còn sự đấu tranh, sự tồn tại của mọi loài sinh vật, không có ý thức, nhận thức hay bất cứ thứ gì. Có lẽ đây mới là "sự thật" đáng sợ nhất "Chúng ta đã tiến hóa quá xa để được hạnh phúc, nhưng chưa đủ mạnh mẽ để gánh vác sự thật về chính mình. Có lẽ câu trả lời nằm ở chỗ chúng ta sợ cái hư vô hơn cả sự tra tấn của ý thức"
- Thế giới tồn tại 3 cõi: cõi sống, cõi chết và cõi hư vô - nơi không có ai là "winners", "losers" và kể cả Xamer.

Cái gì mà Cõi Sống ??
Cái gì mà Cõi Chết ??
Cái gì mà Cõi Hư Vô ??
Cái gì mà Cõi Hỗn Mang ??

Chúng sanh u minh :)

Tội nghiệp chúng sanh u minh bởi vì ko đọc Marx Lê :))
 
nếu chiếu theo thí nghiệm xã hội chuột, điều kiện sống làm xuất hiện các thay đổi về hành vi và ý thức, từ đó gene bị biến đổi và mang theo đặc tính này áp vào đời n+1, đến khi đến 1 đời mà gene này hoàn toàn trội và đã được 1 mốc phát triển toàn diện tự nó sẽ kích hoạt bản chất đã qui định ,hợp lí?!:confuse:
 
Tao xin lửa với, phải vụ sục cặc chặt đầu không? Nhưng tại sao lại biết thằng đó tên là Đạt? Th nào leak ra à ? Tao nhớ cái topic đó còn có cảnh nó nấu cả con cặc th bị chặt lên ăn trên một cái đĩa nhôm hay sắt gì đó
 
Tao xin lửa với, phải vụ sục cặc chặt đầu không? Nhưng tại sao lại biết thằng đó tên là Đạt? Th nào leak ra à ? Tao nhớ cái topic đó còn có cảnh nó nấu cả con cặc th bị chặt lên ăn trên một cái đĩa nhôm hay sắt gì đó
Có lên báo k m
 
Là 1 người nghiên cứu về Luật và Tâm lý, Nhân tướng học vụ chặt đầu làm tao suy nghĩ từ sáng tới giờ. Mặc dù hôm nay tao phải đi gặp đối tác nhờ tư vấn gọi vốn hơn 2 triệu đô.
Vụ này làm tao nhớ đến Thí nghiệm "Vũ trụ 25" (Calhoun, 1968-1972): Thí nghiệm "Vũ trụ 25" của John B. Calhoun là một mô hình mô phỏng xã hội chuột trong môi trường khép kín với đầy đủ tài nguyên, nhưng bị kiểm soát về mặt không gian và mật độ dân số. Ban đầu, ông thả vào đó 4 cặp chuột sinh sản, cung cấp đầy đủ thức ăn, nước, và không có thiên địch, nhằm mục tiêu quan sát cách quần thể phát triển khi loại bỏ hoàn toàn các yếu tố khan hiếm vật chất. Trong những ngày đầu, chuột dành phần lớn thời gian để khám phá môi trường sống, giao phối và sinh sản với tốc độ dần tăng lên. Dân số chuột bùng nổ và tiếp tục tăng trưởng theo cấp số nhân cho đến khi đạt ngưỡng khoảng 2.200 cá thể, dù môi trường có sức chứa tới 3.000.
Nhưng từ thời điểm mật độ dân số cao này, các hiện tượng bất thường bắt đầu xuất hiện. Cấu trúc xã hội của bầy chuột dần tan rã. Chuột đực không còn bảo vệ lãnh thổ mà trở nên thụ động, một số khác thì cực kỳ bạo lực, tấn công bất kỳ cá thể nào lọt vào tầm mắt. Chuột cái mất dần bản năng chăm sóc con, bỏ mặc hoặc thậm chí tấn công chính con non của mình. Đặc biệt, nổi lên một nhóm chuột đực mà Calhoun gọi là “Beautiful Ones” – những cá thể chỉ dành thời gian để ăn, ngủ, chải chuốt lông, hoàn toàn từ chối giao phối và không hề tham gia vào bất kỳ tương tác xã hội nào. Đây là biểu tượng cho sự rút lui hoàn toàn khỏi xã hội khi không còn mục đích sống.

Khi mật độ đông đúc, không gian riêng bị thu hẹp, chuột không còn “vai trò” hay “vị trí” trong cộng đồng, các hành vi rối loạn như loạn luân, đồng tính, tấn công vô cớ, và cuối cùng là suy giảm khả năng sinh sản xuất hiện. Điều trớ trêu là dù thức ăn, nước uống vẫn dồi dào, quần thể vẫn tiến đến sụp đổ. Tỷ lệ sinh giảm xuống mức gần như bằng 0, con non bị bỏ mặc đến chết, và cuối cùng toàn bộ quần thể chuột tuyệt chủng.

Calhoun gọi hiện tượng này là “behavioral sink” – “tha hoá hành vi”, hàm ý rằng sự rối loạn hành vi xã hội là nguyên nhân chính dẫn tới sự sụp đổ, chứ không phải do thiếu tài nguyên vật chất. Ông cho rằng khi xã hội đạt đến mật độ dân số nhất định, việc mất đi không gian cá nhân, vai trò xã hội rõ ràng, cùng với sự dư thừa vật chất khiến cho các cá thể đánh mất động lực sống, dần dần chìm vào sự tự hủy hoại.
Dù vậy, thí nghiệm của Calhoun vẫn gây tranh cãi khi áp dụng vào con người. Một số nhà xã hội học đồng ý rằng thí nghiệm này phản ánh một cách trừu tượng về sự tha hóa của xã hội con người trong các đô thị đông đúc, khi mà các vấn đề như cô lập xã hội, bạo lực vô cớ, suy thoái đạo đức… đều có thể bắt nguồn từ việc mật độ dân số cao nhưng thiếu gắn kết cộng đồng. Nhưng ngược lại, nhiều ý kiến phản bác rằng con người khác với chuột ở chỗ chúng ta có khả năng sáng tạo ra hệ giá trị tinh thần, thiết chế xã hội, tôn giáo, nghệ thuật để duy trì động lực và vai trò cá nhân, dù ở môi trường khắc nghiệt.
Tuy nhiên, điều quan trọng là Calhoun không nhằm cảnh báo về “quá tải dân số đơn thuần”, mà nhấn mạnh vào sự tan rã của trật tự xã hội khi các cá thể không còn mục tiêu sống, không còn không gian cho những hành vi xã hội lành mạnh và không tìm thấy ý nghĩa tồn tại. Ông cho rằng sự đông đúc về thể chất nhưng cô lập về tinh thần chính là công thức cho sự diệt vong của một xã hội.
Vì vậy, "Vũ trụ 25" không chỉ là một thí nghiệm về chuột, mà là một ẩn dụ cực kỳ sâu sắc về xã hội hiện đại: khi sự phát triển vật chất không đi kèm với phát triển tinh thần và giá trị cộng đồng, thì sụp đổ là điều tất yếu, dù cho tài nguyên vẫn còn dồi dào.
Trong thí nghiệm “Vũ trụ 25”, khi xã hội chuột đạt tới mật độ quá cao và các cá thể mất đi “vai trò xã hội”, sự rối loạn hành vi bắt đầu xuất hiện: chuột mẹ giết con, chuột đực tấn công bầy đàn vô cớ, một số khác thì rút lui hoàn toàn vào trạng thái thụ động, sống “đẹp đẽ” nhưng trống rỗng. Điểm mấu chốt ở đây là khi cá thể không còn chỗ đứng hay mục đích xã hội, năng lượng bản năng bị dồn nén, và cuối cùng quay ngược lại tự hủy diệt chính nó hoặc cộng đồng.
Loài người, mặc dù phức tạp hơn nhiều so với chuột, cũng mang trong mình những bản năng nguyên thủy tương tự, và khi xã hội hiện đại bước vào trạng thái “bão hòa vật chất nhưng thiếu mục đích sống rõ ràng”, những hành vi tự hủy hoại có chủ đích hoặc vô thức bắt đầu gia tăng.
BDSM – Bản Năng Hay Tha Hóa?
Trước hết cần phân biệt rạch ròi:
  • BDSM (Bondage, Discipline, Dominance, Submission, Sadism, Masochism) – không đồng nghĩa với “tha hóa” hay “bệnh hoạn”.
  • BDSM, ở dạng lành mạnh, là một hành vi tình dục/phản ứng tâm lý mang tính thỏa thuận, đồng thuận, có giới hạn rõ ràng, nơi mà sự kiểm soát, quyền lực, và đau đớn được sử dụng để tạo khoái cảm hoặc giải tỏa tâm lý.
Tuy nhiên, nếu xét BDSM dưới góc nhìn xã hội học sâu xa, nó phản ánh một xu hướng con người đang tìm cách “chạm lại” cảm giác thật (pain/pleasure) khi xã hội quá an toàn, vô cảm, và vô mục đích. Khi xã hội hiện đại làm mờ nhạt cảm giác sống còn, đau đớn lại trở thành một phương tiện để nhắc nhở con người rằng mình “vẫn đang tồn tại”. Giống như những con chuột trong “Vũ trụ 25” khi bị tước đoạt không gian và mục tiêu, năng lượng bản năng của chúng (bạo lực, tình dục, sinh sản) bị dồn nén và biến tướng.

Tự Hủy Hoại (Self-Destruction) – Một Phiên Bản Cực Đoan của Tha Hóa
Tự hủy hoại có thể diễn ra qua nhiều cấp độ:
  1. Tự tổn thương thể chất: cắt tay, bạo hành bản thân.
  2. Tự hủy hoại tinh thần: lao vào các mối quan hệ độc hại, nghiện ngập.
  3. Hành vi tìm kiếm nguy hiểm cực đoan: các xu hướng tình dục bạo lực, chơi game bạo lực, thể thao mạo hiểm quá mức.
Tất cả những hành vi này đều xuất hiện mạnh mẽ trong xã hội thừa mứa vật chất nhưng thiếu gắn kết tinh thần, thiếu “khung giá trị” để con người cảm thấy bản thân có ý nghĩa. Khi các vai trò xã hội bị rỗng hóa, con người sẽ tìm cách kích thích bản năng nguyên thủy (đau đớn, khoái cảm, sợ hãi) để chống lại cảm giác chết dần trong an nhàn – đây chính là phiên bản con người của “behavioral sink” trong Vũ trụ 25.

Con người đang chống lại tự nhiên và thượng đế đã kích hoạt cơ chế tự huỷ diệt trong gen của loài người
Loài người từ khi xuất hiện đã mang trong mình một bản năng tiến hóa vô hạn: chinh phục, kiểm soát, sinh sản và vượt qua mọi giới hạn tự nhiên. Nhưng chính sự phát triển không giới hạn đó lại giống như một chiếc hộp Pandora mà Thượng Đế hay Tự nhiên đã khéo léo cài đặt sẵn trong cấu trúc di truyền, để rồi đến một thời điểm nhất định, loài người sẽ phải tự đối mặt với hậu quả của chính sự kiêu ngạo ấy. Con người tự hào vì đã kiểm soát được cái chết tự nhiên, sáng tạo ra thuốc men, vắc-xin, kéo dài tuổi thọ, nhưng đồng thời lại vô tình can thiệp vào chu trình chọn lọc tự nhiên vốn giữ cân bằng cho mọi loài sinh vật. Khi kéo dài sự sống cho những cá thể yếu ớt, bệnh tật, khi sinh sản vượt quá ngưỡng chịu đựng của hệ sinh thái, con người đang tích lũy dần một loại "nợ tiến hóa" – thứ nợ mà tự nhiên sẽ đòi lại bằng những phương thức rất lạnh lùng: dịch bệnh, chiến tranh, sự tan rã xã hội, hay thậm chí là sự tự hủy hoại từ trong nội tại.

Câu chuyện này không phải là một lời nguyền huyền bí, mà là một cơ chế tất yếu của vũ trụ. Mọi hệ thống khép kín, khi phát triển đến một điểm tới hạn mà không có cơ chế tự điều chỉnh, sẽ sụp đổ bởi chính trọng lượng của sự phình to quá mức. Loài người, với trí tuệ và tự do ý chí, tưởng rằng mình có thể thoát khỏi quy luật ấy, nhưng thực chất càng tiến xa, con người càng tự đưa mình vào thế đối đầu với chính bản chất của sự sống. Khi bản năng sinh tồn không còn đối thủ xứng tầm từ bên ngoài, con người sẽ quay sang tìm kiếm kẻ thù trong chính mình: trầm cảm, nghiện ngập, bạo lực, rối loạn giới tính, lệch lạc trong khoái cảm… tất cả những biểu hiện đó chính là cách năng lượng bản năng bị dồn nén, không còn chỗ thoát, buộc phải tự ăn thịt mình để tồn tại. Đó chính là hiệu ứng “tha hoá hành vi” (behavioral sink) mà Calhoun đã mô phỏng qua thí nghiệm Vũ trụ 25 với lũ chuột: khi mất đi vai trò xã hội, khi không còn ý nghĩa sống, cá thể sẽ bắt đầu rối loạn, tự hủy diệt chính mình dù vật chất xung quanh vẫn dư thừa.

Con người cũng vậy. Khi xã hội phát triển đến mức tài nguyên không còn là vấn đề sống còn, khi công nghệ giúp con người dễ dàng thỏa mãn mọi nhu cầu vật chất mà không cần nỗ lực, ý nghĩa tồn tại của mỗi cá nhân trở nên mơ hồ. Tự do ý chí, thứ được xem là quà tặng quý giá nhất mà Thượng Đế trao cho loài người, giờ đây lại trở thành công cụ dẫn tới sự tự hủy diệt, bởi lẽ không có bất kỳ thế lực siêu nhiên nào can thiệp để ngăn cản họ. Chiếc hộp Pandora đã được mở, và những mầm mống như tha hóa, trụy lạc, mất phương hướng, phân rã giá trị đang tràn ngập khắp nơi. Nhưng có một chi tiết quan trọng mà nhiều người quên mất: theo thần thoại, dưới đáy chiếc hộp Pandora vẫn còn sót lại một điều – đó là hy vọng.
Điều đó có nghĩa là, bản năng tự hủy hoại không phải là số phận chắc chắn của nhân loại. Nếu con người đủ tỉnh táo để nhận ra chính mình là nguồn cơn của mọi thảm họa, nếu họ có thể chuyển hóa bản năng chinh phục từ phá hủy sang sáng tạo, nếu họ tìm lại được vai trò xã hội, ý nghĩa cộng đồng và giới hạn cái tôi cá nhân trong khuôn khổ tự nhiên, chiếc hộp Pandora sẽ không trở thành cỗ quan tài. Tự do ý chí là con dao hai lưỡi, nhưng cũng chính là tấm vé duy nhất để con người vượt qua bản án diệt vong mà tự nhiên đã cài sẵn như một chốt an toàn của sự cân bằng vũ trụ.
Tóm lại là sướng quá hoá rồ, bản chất con người là trốn chạy khỏi nỗi sợ mà cụ thể là sợ chết. Ăn để ko chết, uống để ko chết, ăn mặc đẹp, học hành giỏi dang để được xã hội công nhận, được cảm giác an toàn. Nhưng con người lại vẫn luôn tự huỷ trong mọi khoảnh khắc cuộc sống. Hút thuốc lá, uống bia rượu, chơi thể thao cường độ cao, học hành cật lực đó là những hành vi tự tử chậm rãi, từ từ xuất phát từ việc muốn trốn chạy thực tại là nỗi sợ chết từ trong tiềm thức. Cách giải quyết Vấn đề của nhân loại là dừng lại, nhìn thẳng vào vấn đề là nỗi sợ chết và tìm kiếm câu trả lời cho mỗi cá thể. Đừng nâng cao hay phát triển thêm gì nữa nếu ko muốn 1 ngày mọi thứ sẽ giống như quả bong bóng nổ tung chết mà ko biết vì sao chết!!
P/s: văn t tuy hơi chân phương và lủng củng nhưng đối vs t như vậy là đủ, ngôn từ, kiến thức là thứ cám dỗ gợi tình, là con dao 2 lưỡi ^^
 
Vậy đến giai đoạn nào thì con người sẽ trở nên nhân đạo ??
Và giai đoạn nhân đạo sẽ đến trước hay giai đoạn bệnh hoạn , tự huỷ sẽ đến trước ??

Và tại sao cùng một tư duy , cùng một môi trường , cùng một (hoặc nhiều) thành tựu ... Nói chung là tương đồng hoàn cảnh (tương đồng từ nền tảng cho đến "bước ngoặt") thì khi đến bước ngoặt thì có nhiều quyết định khác nhau như :
+ Có người chọn "tiếp tục vì nhiều lý do như còn nhiệt huyết , vẫn chưa đủ , etc ..."
+Có người chọn "rút lui vì đã đủ , vì đã thấy ổn , etc ...
+ Có người "dừng lại để chờ đợi , quan sát , etc ...

Và một cá thể có thể thay đổi bất kỳ lúc nào , thay đổi đơn giản chỉ vì : Giờ Bố Thích Thế :))
Nên ngôn ngữ có từ Ngẫu Hứng :))


Nói chung là ko thể nắm bắt dc :)
Con người đã vượt quá ngưỡng số lượng. Nó sẽ tự hủy diệt

Tóm lại là sướng quá hoá rồ, bản chất con người là trốn chạy khỏi nỗi sợ mà cụ thể là sợ chết. Ăn để ko chết, uống để ko chết, ăn mặc đẹp, học hành giỏi dang để được xã hội công nhận, được cảm giác an toàn. Nhưng con người lại vẫn luôn tự huỷ trong mọi khoảnh khắc cuộc sống. Hút thuốc lá, uống bia rượu, chơi thể thao cường độ cao, học hành cật lực đó là những hành vi tự tử chậm rãi, từ từ xuất phát từ việc muốn trốn chạy thực tại là nỗi sợ chết từ trong tiềm thức. Cách giải quyết Vấn đề của nhân loại là dừng lại, nhìn thẳng vào vấn đề là nỗi sợ chết và tìm kiếm câu trả lời cho mỗi cá thể. Đừng nâng cao hay phát triển thêm gì nữa nếu ko muốn 1 ngày mọi thứ sẽ giống như quả bong bóng nổ tung chết mà ko biết vì sao chết!!
P/s: văn t tuy hơi chân phương và lủng củng nhưng đối vs t như vậy là đủ, ngôn từ, kiến thức là thứ cám dỗ gợi tình, là con dao 2 lưỡi ^^
Giảm tỷ lệ sinh đẻ lại
 
Chúng m cứ xem Nhân Gà Vlogs để thấy những cá thể loài người đang dần hoá quỷ
 
Cái gì mà Cõi Sống ??
Cái gì mà Cõi Chết ??
Cái gì mà Cõi Hư Vô ??
Cái gì mà Cõi Hỗn Mang ??

Chúng sanh u minh :)

Tội nghiệp chúng sanh u minh bởi vì ko đọc Marx Lê :))
Marx Lê cái cc, một thứ chủ nghĩa quái thai. Đông Lào với cái xh chưa giàu, chưa tiến lên Thiên Đường mà đã sinh ra một thag quái thai dị dạng như vậy rồi thì m hỏi thử xem nếu như mọi thứ đều lm theo năng lực hưởng theo nhu cầu thì kbt nó còn sinh ra bao nhiêu thag Đạt? Một khi sinh vật nào đó đéo còn mục đích tồn tại nữa thì nó sẽ sẵn sàng đạp lên mọi loại luật lệ kể cả bản năng của chính nó để tìm mọi cách thoả mãn cái sự tồn tại đấy.
Bởi vậy t mới nói, nếu có sự sống và cái chết, vậy có thứ gì mà không sống, không tồn tại và cũng như không chết không? Đúng vậy chính là cái hư vô đấy, nơi đéo còn bất cứ thứ gì cả.
 
Đọc khúc đầu thấy thằng thớt xl rồi, cũng vk do mày bỏ công viết, nhưng dài quá tao đéo đọc
 
Là 1 người nghiên cứu về Luật và Tâm lý, Nhân tướng học vụ chặt đầu làm tao suy nghĩ từ sáng tới giờ. Mặc dù hôm nay tao phải đi gặp đối tác nhờ tư vấn gọi vốn hơn 2 triệu đô.
Vụ này làm tao nhớ đến Thí nghiệm "Vũ trụ 25" (Calhoun, 1968-1972): Thí nghiệm "Vũ trụ 25" của John B. Calhoun là một mô hình mô phỏng xã hội chuột trong môi trường khép kín với đầy đủ tài nguyên, nhưng bị kiểm soát về mặt không gian và mật độ dân số. Ban đầu, ông thả vào đó 4 cặp chuột sinh sản, cung cấp đầy đủ thức ăn, nước, và không có thiên địch, nhằm mục tiêu quan sát cách quần thể phát triển khi loại bỏ hoàn toàn các yếu tố khan hiếm vật chất. Trong những ngày đầu, chuột dành phần lớn thời gian để khám phá môi trường sống, giao phối và sinh sản với tốc độ dần tăng lên. Dân số chuột bùng nổ và tiếp tục tăng trưởng theo cấp số nhân cho đến khi đạt ngưỡng khoảng 2.200 cá thể, dù môi trường có sức chứa tới 3.000.
Nhưng từ thời điểm mật độ dân số cao này, các hiện tượng bất thường bắt đầu xuất hiện. Cấu trúc xã hội của bầy chuột dần tan rã. Chuột đực không còn bảo vệ lãnh thổ mà trở nên thụ động, một số khác thì cực kỳ bạo lực, tấn công bất kỳ cá thể nào lọt vào tầm mắt. Chuột cái mất dần bản năng chăm sóc con, bỏ mặc hoặc thậm chí tấn công chính con non của mình. Đặc biệt, nổi lên một nhóm chuột đực mà Calhoun gọi là “Beautiful Ones” – những cá thể chỉ dành thời gian để ăn, ngủ, chải chuốt lông, hoàn toàn từ chối giao phối và không hề tham gia vào bất kỳ tương tác xã hội nào. Đây là biểu tượng cho sự rút lui hoàn toàn khỏi xã hội khi không còn mục đích sống.

Khi mật độ đông đúc, không gian riêng bị thu hẹp, chuột không còn “vai trò” hay “vị trí” trong cộng đồng, các hành vi rối loạn như loạn luân, đồng tính, tấn công vô cớ, và cuối cùng là suy giảm khả năng sinh sản xuất hiện. Điều trớ trêu là dù thức ăn, nước uống vẫn dồi dào, quần thể vẫn tiến đến sụp đổ. Tỷ lệ sinh giảm xuống mức gần như bằng 0, con non bị bỏ mặc đến chết, và cuối cùng toàn bộ quần thể chuột tuyệt chủng.

Calhoun gọi hiện tượng này là “behavioral sink” – “tha hoá hành vi”, hàm ý rằng sự rối loạn hành vi xã hội là nguyên nhân chính dẫn tới sự sụp đổ, chứ không phải do thiếu tài nguyên vật chất. Ông cho rằng khi xã hội đạt đến mật độ dân số nhất định, việc mất đi không gian cá nhân, vai trò xã hội rõ ràng, cùng với sự dư thừa vật chất khiến cho các cá thể đánh mất động lực sống, dần dần chìm vào sự tự hủy hoại.
Dù vậy, thí nghiệm của Calhoun vẫn gây tranh cãi khi áp dụng vào con người. Một số nhà xã hội học đồng ý rằng thí nghiệm này phản ánh một cách trừu tượng về sự tha hóa của xã hội con người trong các đô thị đông đúc, khi mà các vấn đề như cô lập xã hội, bạo lực vô cớ, suy thoái đạo đức… đều có thể bắt nguồn từ việc mật độ dân số cao nhưng thiếu gắn kết cộng đồng. Nhưng ngược lại, nhiều ý kiến phản bác rằng con người khác với chuột ở chỗ chúng ta có khả năng sáng tạo ra hệ giá trị tinh thần, thiết chế xã hội, tôn giáo, nghệ thuật để duy trì động lực và vai trò cá nhân, dù ở môi trường khắc nghiệt.
Tuy nhiên, điều quan trọng là Calhoun không nhằm cảnh báo về “quá tải dân số đơn thuần”, mà nhấn mạnh vào sự tan rã của trật tự xã hội khi các cá thể không còn mục tiêu sống, không còn không gian cho những hành vi xã hội lành mạnh và không tìm thấy ý nghĩa tồn tại. Ông cho rằng sự đông đúc về thể chất nhưng cô lập về tinh thần chính là công thức cho sự diệt vong của một xã hội.
Vì vậy, "Vũ trụ 25" không chỉ là một thí nghiệm về chuột, mà là một ẩn dụ cực kỳ sâu sắc về xã hội hiện đại: khi sự phát triển vật chất không đi kèm với phát triển tinh thần và giá trị cộng đồng, thì sụp đổ là điều tất yếu, dù cho tài nguyên vẫn còn dồi dào.
Trong thí nghiệm “Vũ trụ 25”, khi xã hội chuột đạt tới mật độ quá cao và các cá thể mất đi “vai trò xã hội”, sự rối loạn hành vi bắt đầu xuất hiện: chuột mẹ giết con, chuột đực tấn công bầy đàn vô cớ, một số khác thì rút lui hoàn toàn vào trạng thái thụ động, sống “đẹp đẽ” nhưng trống rỗng. Điểm mấu chốt ở đây là khi cá thể không còn chỗ đứng hay mục đích xã hội, năng lượng bản năng bị dồn nén, và cuối cùng quay ngược lại tự hủy diệt chính nó hoặc cộng đồng.
Loài người, mặc dù phức tạp hơn nhiều so với chuột, cũng mang trong mình những bản năng nguyên thủy tương tự, và khi xã hội hiện đại bước vào trạng thái “bão hòa vật chất nhưng thiếu mục đích sống rõ ràng”, những hành vi tự hủy hoại có chủ đích hoặc vô thức bắt đầu gia tăng.
BDSM – Bản Năng Hay Tha Hóa?
Trước hết cần phân biệt rạch ròi:
  • BDSM (Bondage, Discipline, Dominance, Submission, Sadism, Masochism) – không đồng nghĩa với “tha hóa” hay “bệnh hoạn”.
  • BDSM, ở dạng lành mạnh, là một hành vi tình dục/phản ứng tâm lý mang tính thỏa thuận, đồng thuận, có giới hạn rõ ràng, nơi mà sự kiểm soát, quyền lực, và đau đớn được sử dụng để tạo khoái cảm hoặc giải tỏa tâm lý.
Tuy nhiên, nếu xét BDSM dưới góc nhìn xã hội học sâu xa, nó phản ánh một xu hướng con người đang tìm cách “chạm lại” cảm giác thật (pain/pleasure) khi xã hội quá an toàn, vô cảm, và vô mục đích. Khi xã hội hiện đại làm mờ nhạt cảm giác sống còn, đau đớn lại trở thành một phương tiện để nhắc nhở con người rằng mình “vẫn đang tồn tại”. Giống như những con chuột trong “Vũ trụ 25” khi bị tước đoạt không gian và mục tiêu, năng lượng bản năng của chúng (bạo lực, tình dục, sinh sản) bị dồn nén và biến tướng.

Tự Hủy Hoại (Self-Destruction) – Một Phiên Bản Cực Đoan của Tha Hóa
Tự hủy hoại có thể diễn ra qua nhiều cấp độ:
  1. Tự tổn thương thể chất: cắt tay, bạo hành bản thân.
  2. Tự hủy hoại tinh thần: lao vào các mối quan hệ độc hại, nghiện ngập.
  3. Hành vi tìm kiếm nguy hiểm cực đoan: các xu hướng tình dục bạo lực, chơi game bạo lực, thể thao mạo hiểm quá mức.
Tất cả những hành vi này đều xuất hiện mạnh mẽ trong xã hội thừa mứa vật chất nhưng thiếu gắn kết tinh thần, thiếu “khung giá trị” để con người cảm thấy bản thân có ý nghĩa. Khi các vai trò xã hội bị rỗng hóa, con người sẽ tìm cách kích thích bản năng nguyên thủy (đau đớn, khoái cảm, sợ hãi) để chống lại cảm giác chết dần trong an nhàn – đây chính là phiên bản con người của “behavioral sink” trong Vũ trụ 25.

Con người đang chống lại tự nhiên và thượng đế đã kích hoạt cơ chế tự huỷ diệt trong gen của loài người
Loài người từ khi xuất hiện đã mang trong mình một bản năng tiến hóa vô hạn: chinh phục, kiểm soát, sinh sản và vượt qua mọi giới hạn tự nhiên. Nhưng chính sự phát triển không giới hạn đó lại giống như một chiếc hộp Pandora mà Thượng Đế hay Tự nhiên đã khéo léo cài đặt sẵn trong cấu trúc di truyền, để rồi đến một thời điểm nhất định, loài người sẽ phải tự đối mặt với hậu quả của chính sự kiêu ngạo ấy. Con người tự hào vì đã kiểm soát được cái chết tự nhiên, sáng tạo ra thuốc men, vắc-xin, kéo dài tuổi thọ, nhưng đồng thời lại vô tình can thiệp vào chu trình chọn lọc tự nhiên vốn giữ cân bằng cho mọi loài sinh vật. Khi kéo dài sự sống cho những cá thể yếu ớt, bệnh tật, khi sinh sản vượt quá ngưỡng chịu đựng của hệ sinh thái, con người đang tích lũy dần một loại "nợ tiến hóa" – thứ nợ mà tự nhiên sẽ đòi lại bằng những phương thức rất lạnh lùng: dịch bệnh, chiến tranh, sự tan rã xã hội, hay thậm chí là sự tự hủy hoại từ trong nội tại.

Câu chuyện này không phải là một lời nguyền huyền bí, mà là một cơ chế tất yếu của vũ trụ. Mọi hệ thống khép kín, khi phát triển đến một điểm tới hạn mà không có cơ chế tự điều chỉnh, sẽ sụp đổ bởi chính trọng lượng của sự phình to quá mức. Loài người, với trí tuệ và tự do ý chí, tưởng rằng mình có thể thoát khỏi quy luật ấy, nhưng thực chất càng tiến xa, con người càng tự đưa mình vào thế đối đầu với chính bản chất của sự sống. Khi bản năng sinh tồn không còn đối thủ xứng tầm từ bên ngoài, con người sẽ quay sang tìm kiếm kẻ thù trong chính mình: trầm cảm, nghiện ngập, bạo lực, rối loạn giới tính, lệch lạc trong khoái cảm… tất cả những biểu hiện đó chính là cách năng lượng bản năng bị dồn nén, không còn chỗ thoát, buộc phải tự ăn thịt mình để tồn tại. Đó chính là hiệu ứng “tha hoá hành vi” (behavioral sink) mà Calhoun đã mô phỏng qua thí nghiệm Vũ trụ 25 với lũ chuột: khi mất đi vai trò xã hội, khi không còn ý nghĩa sống, cá thể sẽ bắt đầu rối loạn, tự hủy diệt chính mình dù vật chất xung quanh vẫn dư thừa.

Con người cũng vậy. Khi xã hội phát triển đến mức tài nguyên không còn là vấn đề sống còn, khi công nghệ giúp con người dễ dàng thỏa mãn mọi nhu cầu vật chất mà không cần nỗ lực, ý nghĩa tồn tại của mỗi cá nhân trở nên mơ hồ. Tự do ý chí, thứ được xem là quà tặng quý giá nhất mà Thượng Đế trao cho loài người, giờ đây lại trở thành công cụ dẫn tới sự tự hủy diệt, bởi lẽ không có bất kỳ thế lực siêu nhiên nào can thiệp để ngăn cản họ. Chiếc hộp Pandora đã được mở, và những mầm mống như tha hóa, trụy lạc, mất phương hướng, phân rã giá trị đang tràn ngập khắp nơi. Nhưng có một chi tiết quan trọng mà nhiều người quên mất: theo thần thoại, dưới đáy chiếc hộp Pandora vẫn còn sót lại một điều – đó là hy vọng.
Điều đó có nghĩa là, bản năng tự hủy hoại không phải là số phận chắc chắn của nhân loại. Nếu con người đủ tỉnh táo để nhận ra chính mình là nguồn cơn của mọi thảm họa, nếu họ có thể chuyển hóa bản năng chinh phục từ phá hủy sang sáng tạo, nếu họ tìm lại được vai trò xã hội, ý nghĩa cộng đồng và giới hạn cái tôi cá nhân trong khuôn khổ tự nhiên, chiếc hộp Pandora sẽ không trở thành cỗ quan tài. Tự do ý chí là con dao hai lưỡi, nhưng cũng chính là tấm vé duy nhất để con người vượt qua bản án diệt vong mà tự nhiên đã cài sẵn như một chốt an toàn của sự cân bằng vũ trụ.
con Lồn gì khi đéo còn mục đích, mục tiêu sống rõ ràng cũng đều tự huỷ hết.
 
Hãy xét đến điều kiện:
- Trong điều kiện con người cùng đấu tranh sinh tồn: Chắc chắn có người hy sinh vì đồng loại. Ví dụ đơn giản. Trong các cuộc đấu tranh giành độc lập của Việt Nam thôi, cũng có nhiều người lính hy sinh cho đồng đội. Đấy là điều kiện con người có lý tưởng
Nhưng trong điều kiện thừa vật chất, nhưng thiếu ý chí, thiếu cơ hội, thiếu động cơ như hiện nay sẽ có nhiều đứa chết vì dục vọng của cá nhân
tao thấy đúng,

nếu không xét đến tính đúng sai, thời đại, mấy cái này xàm bàn nát rồi -.-

thì tư tưởng "thống nhất, giải phóng đồng bào, tiêu diệt ngoại xâm" là một động lực chiến đấu và kích thích hy sinh tử vì đạo cực cao. cái chính danh to nhất trong tính chính danh.

một chiêu thức chiến tranh, chính trị cực kỳ ngon nếu sử dụng được

ngày xưa quân vnch không khơi được nên tư tưởng này nên đào ngủ và buông súng đầu hàng rất nhiều và chóng vánh
 
thả 1 voka cho mày,ưng bài viết,thực nghiệm này tao có đọc ở đâu đó rồi mà không nhớ.
 
Marx Lê cái cc, một thứ chủ nghĩa quái thai. Đông Lào với cái xh chưa giàu, chưa tiến lên Thiên Đường mà đã sinh ra một thag quái thai dị dạng như vậy rồi thì m hỏi thử xem nếu như mọi thứ đều lm theo năng lực hưởng theo nhu cầu thì kbt nó còn sinh ra bao nhiêu thag Đạt? Một khi sinh vật nào đó đéo còn mục đích tồn tại nữa thì nó sẽ sẵn sàng đạp lên mọi loại luật lệ kể cả bản năng của chính nó để tìm mọi cách thoả mãn cái sự tồn tại đấy.
Bởi vậy t mới nói, nếu có sự sống và cái chết, vậy có thứ gì mà không sống, không tồn tại và cũng như không chết không? Đúng vậy chính là cái hư vô đấy, nơi đéo còn bất cứ thứ gì cả.
Mày đổ lỗi cho Marx Lê chứ tư tưởng Marx Lê là tối ưu nhất cho nhân loại rồi :)
Nó quái thai dị dạng là do nó chứ có phải do Marx Lê đâu :)
Nó đạo Thiên Chúa nên có khi chính mấy thằng quái thai dị dạng mới chống đối Marx Lê :))
 
Con người đã vượt quá ngưỡng số lượng. Nó sẽ tự hủy diệt


Giảm tỷ lệ sinh đẻ lại
Giảm hết cho đến khi dừng hẳn lại. Cái công tắc reset lại nhân loại nó đã hình thành r đó, là mấy cái vali khởi động bom hạt nhân đó. 99,99% các tiện nghi sẵn có ko dc tận dụng. Phát triển cơ sở hạ tầng hay công nghệ hay bla bla cái gì bản chất của nó ko phải để nâng cao đời sống mà như t nói là để trốn chạy thực tại. Bọn m cứ thử đóng cửa ngồi im trong phòng khoảng chừng 1h ko làm bất cứ việc gì, chỉ để ý hơi thở, sẽ thấy thực tại nó là ntn. 90% ko ngồi đc quá 10p.
 
Chúng mày có bao giờ thắc mắc tại sao xác suất đẻ con trai/con gái là 50:50, nhưng tại sao số lượng con trai và con gái lại luôn ở mức cân bằng ko?

Cho thằng nào chưa hình dung được, chúng mày đừng nghĩ xác suất 50:50 là lần này đẻ ra con gái lần sau nối tiếp sẽ là con trai. Xác suất 50:50 là kể cả mày có đẻ 10 đứa liên tiếp là con trai, đứa thứ 11, 50% vẫn có thể tiếp tục là con trai. Hoặc chúng mày cũng có thể chơi đầu đít/oẳn tù tì, sẽ thấy mặc dù tỷ lệ thắng trong mỗi ván luôn là 50:50 chia đều cho 2 thằng, nhưng hầu như bao giờ cũng sẽ phát sinh xu hướng thắng nhiều hơn cho 1 thằng.

Ở động vật, khi số lượng cá thể vượt quá mức cho phép trong 1 bầy, để sinh tồn, 1 số loài như hươu sẽ có hành vi 44 để đưa số lượng trở về mức cân bằng. Suy rộng hơn, thiên nhiên, trong môi trường ko có sự tác động của con người, sự phân bố quần thể động/thực vật, vị trí các loài trong chuỗi thức ăn... đều hướng tới sự cân bằng và duy trì giống loài.

Đối với con người, khi sự can thiệp của y học và tiến bộ khoa học công nghệ ngày càng tác động mạnh mẽ đến tốc độ tăng trường quần thể loài người, ảnh hướng đến môi trường sống chung của các loài, đó là lúc những dị biến xuất hiện.

Đó là lý do chúng mày thấy, khi con người càng sống lâu, số lượng sinh mới càng giảm đi. Chất lượng sống tăng cao, nhu cầu về tài nguyên lớn hơn, nhu cầu sinh con đẻ cái bớt đi. Cùng với đó là sự gia tăng số lượng những cá thể dị biệt, không có khả năng duy trì giống loài, chính là LGBT.

Mục đích là để đưa số lượng loài người về mức cân bằng, đây chính là 1 trong những biểu hiện thần thánh của tạo hoá.


Một cách nói khác, việc này là phi tự nhiên.
 

Có thể bạn quan tâm

Top