Johnny Lê Nữu Vượng
Già làng
• Khi nước Anh đối mặt với khả năng Đức sẽ xâm lược vào năm 1940 - họ đối mặt với một vấn đề phức tạp: hàng chục nghìn tù binh Đức không có nơi nào đủ an toàn để giam giữ.
Giải pháp là đưa họ đến Canada — đủ xa chiến tranh để bảo đảm an toàn và Canada cũng sẵn sàng tiếp nhận số tù binh này.
Các tù binh Đức bắt đầu được đưa đến qua Halifax, vận chuyển bằng những tàu chở hàng, sau đó được đưa lên các chuyến tàu của Đường sắt Thái Bình Dương Canada (Canadian Pacific Railway) và phân tán đến nhiều nơi trên khắp đất nước.
Đến đầu năm 1945, các trại giam giữ khoảng 34.000 tù binh, trải rộng trên khoảng 25 cơ sở từ New Brunswick đến Alberta.
Hai trại lớn nhất ở Bắc Mỹ nằm tại Lethbridge và Medicine Hat thuộc Alberta, mỗi trại giam khoảng 12.500 người.

Họ gần như được canh giữ hoàn toàn bởi lực lượng Veterans Guard - những cựu chiến binh cao tuổi của Thế chiến thứ nhất vì được xem là quá già để phục vụ ở nước ngoài, đa số trang bị loại súng trường cũ kỹ.
Điều kiện bên trong các trại luôn vượt mức yêu cầu của Công ước Geneva.
Người dân Canada sống gần đó thậm chí còn phàn nàn rằng tù binh được ăn ngon hơn họ trong thời kỳ khẩu phần bị hạn chế vì chiến tranh.
Trong trại các tù binh tổ chức dàn nhạc, đội thể thao, biểu diễn sân khấu và các lớp học giáo dục...
Họ còn làm việc trong các đội khai thác gỗ và tại các trang trại và nhận mức lương tượng trưng.
Có một nhóm tù binh trốn thoát
khỏi một trại ở Alberta nhưng đã tự nguyện quay trở lại sau khi chạm trán với một con gấu xám Bắc Mỹ (grizzly bear).
Vụ bạo lực nghiêm trọng duy nhất xảy ra vào tháng 10 năm 1942 tại trại Bowmanville gần Toronto, khi Anh ra lệnh còng tay toàn bộ tù binh Đức để trả đũa việc Đức đối xử tàn nhẫn với tù binh Anh - Các tù binh đã dựng rào chắn và cố thủ bên trong suốt hai ngày.
Canada đã nhân nhượng nhằm chấm dứt tình trạng đối đầu này - từ chối tiếp tục làm theo lệnh từ Anh, và từ đó Canada tự quản lý các trại tù binh của mình một cách độc lập.
Sau chiến tranh, đa số các tù binh Đức chọn ở lại Canada để làm lại cuộc đời...
Giải pháp là đưa họ đến Canada — đủ xa chiến tranh để bảo đảm an toàn và Canada cũng sẵn sàng tiếp nhận số tù binh này.
Các tù binh Đức bắt đầu được đưa đến qua Halifax, vận chuyển bằng những tàu chở hàng, sau đó được đưa lên các chuyến tàu của Đường sắt Thái Bình Dương Canada (Canadian Pacific Railway) và phân tán đến nhiều nơi trên khắp đất nước.
Đến đầu năm 1945, các trại giam giữ khoảng 34.000 tù binh, trải rộng trên khoảng 25 cơ sở từ New Brunswick đến Alberta.
Hai trại lớn nhất ở Bắc Mỹ nằm tại Lethbridge và Medicine Hat thuộc Alberta, mỗi trại giam khoảng 12.500 người.

Họ gần như được canh giữ hoàn toàn bởi lực lượng Veterans Guard - những cựu chiến binh cao tuổi của Thế chiến thứ nhất vì được xem là quá già để phục vụ ở nước ngoài, đa số trang bị loại súng trường cũ kỹ.
Điều kiện bên trong các trại luôn vượt mức yêu cầu của Công ước Geneva.
Người dân Canada sống gần đó thậm chí còn phàn nàn rằng tù binh được ăn ngon hơn họ trong thời kỳ khẩu phần bị hạn chế vì chiến tranh.
Trong trại các tù binh tổ chức dàn nhạc, đội thể thao, biểu diễn sân khấu và các lớp học giáo dục...
Họ còn làm việc trong các đội khai thác gỗ và tại các trang trại và nhận mức lương tượng trưng.
Có một nhóm tù binh trốn thoát
khỏi một trại ở Alberta nhưng đã tự nguyện quay trở lại sau khi chạm trán với một con gấu xám Bắc Mỹ (grizzly bear).
Vụ bạo lực nghiêm trọng duy nhất xảy ra vào tháng 10 năm 1942 tại trại Bowmanville gần Toronto, khi Anh ra lệnh còng tay toàn bộ tù binh Đức để trả đũa việc Đức đối xử tàn nhẫn với tù binh Anh - Các tù binh đã dựng rào chắn và cố thủ bên trong suốt hai ngày.
Canada đã nhân nhượng nhằm chấm dứt tình trạng đối đầu này - từ chối tiếp tục làm theo lệnh từ Anh, và từ đó Canada tự quản lý các trại tù binh của mình một cách độc lập.
Sau chiến tranh, đa số các tù binh Đức chọn ở lại Canada để làm lại cuộc đời...