Dr. Pepe
Đẹp trai mà lại có tài
Có lẽ người ta dần quen với việc sống để vừa vặn với những thứ không thuộc về mình.Nhìn người ta ngồi trước bộ bàn ghế gỗ, những khối gỗ đồ sộ, bóng loáng, chạm trổ cầu kỳ như muốn phô diễn một thứ gì đó rất “giá trị”.
Nhưng càng nhìn, Odin càng thấy một cảm giác lạ lùng: người thì nhỏ lại, còn cái ghế thì quá lớn. Ngồi vào đó không phải để nghỉ ngơi, mà giống như đang “trình diện” trong một không gian được dựng sẵn cho việc khoe hơn là sống.
Odin thật sự không hiểu: người ta tìm sự thoải mái ở đâu trong những chiếc ghế cao, sâu, cứng và nặng nề như vậy? Một vật dụng đáng lẽ phải phục vụ con người, lại khiến con người phải điều chỉnh mình để “hợp” với nó. Cảm giác ấy không chỉ là sự lệch lạc về thiết kế, mà còn là một biểu hiện rất rõ của một lối nghĩ.
Có lẽ, trước hết là vì tâm lý trọng hình thức. Gỗ quý, càng to, càng nặng thì càng được xem là “đẳng cấp”. Người ta không mua một chiếc ghế để ngồi, mà mua một “biểu tượng” để người khác nhìn vào. Cái ghế lúc này không còn là vật dụng, mà trở thành một lời tuyên bố: tôi có tiền, tôi có vị thế.Thứ hai là dư âm của văn hóa quyền lực.
Từ xa xưa, những bộ bàn ghế lớn, chạm trổ tinh xảo thường gắn với đình làng, quan lại, nhà giàu. Nó tạo ra khoảng cách giữa người ngồi và người đứng, giữa chủ và khách. Cái ghế càng to, khoảng cách càng lớn. Và đôi khi, người ta vẫn vô thức giữ lại thứ cảm giác “ngồi cao hơn người khác” ấy trong đời sống hiện đại.
Nhưng sâu xa hơn, có lẽ là một sự thiếu tự tin nội tại. Khi giá trị bên trong chưa đủ vững, con người dễ tìm đến những thứ bên ngoài để bù đắp. Một bộ bàn ghế gỗ hoành tráng trở thành lớp áo giáp che đi những khoảng trống mà chính họ cũng không muốn đối diện.
Odin không phủ nhận vẻ đẹp của đồ gỗ. Gỗ có thể ấm áp, tinh tế, gần gũi với đời sống. Nhưng khi nó bị đẩy đến mức phô trương, khi công năng bị hy sinh cho sự “hoành tráng”, thì nó không còn là nghệ thuật nữa mà là một dạng Sân Khấu...
Nhưng càng nhìn, Odin càng thấy một cảm giác lạ lùng: người thì nhỏ lại, còn cái ghế thì quá lớn. Ngồi vào đó không phải để nghỉ ngơi, mà giống như đang “trình diện” trong một không gian được dựng sẵn cho việc khoe hơn là sống.
Odin thật sự không hiểu: người ta tìm sự thoải mái ở đâu trong những chiếc ghế cao, sâu, cứng và nặng nề như vậy? Một vật dụng đáng lẽ phải phục vụ con người, lại khiến con người phải điều chỉnh mình để “hợp” với nó. Cảm giác ấy không chỉ là sự lệch lạc về thiết kế, mà còn là một biểu hiện rất rõ của một lối nghĩ.
Có lẽ, trước hết là vì tâm lý trọng hình thức. Gỗ quý, càng to, càng nặng thì càng được xem là “đẳng cấp”. Người ta không mua một chiếc ghế để ngồi, mà mua một “biểu tượng” để người khác nhìn vào. Cái ghế lúc này không còn là vật dụng, mà trở thành một lời tuyên bố: tôi có tiền, tôi có vị thế.Thứ hai là dư âm của văn hóa quyền lực.
Từ xa xưa, những bộ bàn ghế lớn, chạm trổ tinh xảo thường gắn với đình làng, quan lại, nhà giàu. Nó tạo ra khoảng cách giữa người ngồi và người đứng, giữa chủ và khách. Cái ghế càng to, khoảng cách càng lớn. Và đôi khi, người ta vẫn vô thức giữ lại thứ cảm giác “ngồi cao hơn người khác” ấy trong đời sống hiện đại.
Nhưng sâu xa hơn, có lẽ là một sự thiếu tự tin nội tại. Khi giá trị bên trong chưa đủ vững, con người dễ tìm đến những thứ bên ngoài để bù đắp. Một bộ bàn ghế gỗ hoành tráng trở thành lớp áo giáp che đi những khoảng trống mà chính họ cũng không muốn đối diện.
Odin không phủ nhận vẻ đẹp của đồ gỗ. Gỗ có thể ấm áp, tinh tế, gần gũi với đời sống. Nhưng khi nó bị đẩy đến mức phô trương, khi công năng bị hy sinh cho sự “hoành tráng”, thì nó không còn là nghệ thuật nữa mà là một dạng Sân Khấu...