Ftm
Thích phó đà
"Ba năm qua em trở thành thiếu phụ
Ngồi ru con như ru tình buồn...
Xin một đời thôi tiếc thương nhau
Xin một đời ngủ yên dĩ vãng"...
Lần nào thu âm bài hát này của ông, Lệ Thu cũng đều bật khóc
Ông đi trong mùa nước dữ. Con Sông Quê không hiền như ngày xưa, chắc ông cũng thấy ngậm ngùi. Suốt một đời lãng tử nhọc nhằn, bây giờ ông yên nghỉ nhé.
R.I.P
----
Buổi ta vác cây đàn ngang trường cũ
Ai như em đứng ngó cuối hành lang
Ai như ta ngồi mơ sau cửa lớp
Có lẽ nào mình còn đó sao, Th…?
Buổi ta vác cây đàn xa trường cũ
Em vẫn còn chạy nhảy dưới hàng xoan
Nên ta đi mà hồn thì quay lại
Níu vai cầu hát gửi khúc chia tan
Buổi ta vác cây đàn vào gió cát
Hồn không theo nên thân xác liêu xiêu
Ném nốt nhạc lên chín tầng mây dạt
Nghe quê người mưa rớt hột cô liêu
Ta gục xuống những đường gai đá nhọn
Máu từ tim nở ứa cánh phượng đầu
Ta muốn hái tặng em ngày tháng cũ
Chợt ngậm ngùi: ngày vui đã qua mau!
Ngày vui đã phai trên màu tóc cỏ
Cỏ còn xanh – đời xanh chẳng quay về
Chỉ câu hát giữ em hoài bé nhỏ
Nên ta thề: xin làm một kiếp ve!
Để hát mãi về em thời đi học
Cho trăm năm em vẫn nữ sinh hoài
(Nhỡ có tiếc cũng xin em đừng khóc
Đời không vui cho ta nhận riêng ai)
Buổi ta vác cây đàn về quê cũ
Qua dốc cầu gặp hồn nhỏ chơ vơ
Hồn đứng với ba mươi năm hoài niệm
Bên trường xưa (em có gặp bao giờ?)
Ta lại vác cây đàn đi tứ chiếng
Hồn theo ta qua những chốn mịt mùng
Mây viễn phố bao chiều thay áo nõn
Ta nâng đàn thương nhớ phá lên cung.
Ngồi ru con như ru tình buồn...
Xin một đời thôi tiếc thương nhau
Xin một đời ngủ yên dĩ vãng"...
Lần nào thu âm bài hát này của ông, Lệ Thu cũng đều bật khóc
Ông đi trong mùa nước dữ. Con Sông Quê không hiền như ngày xưa, chắc ông cũng thấy ngậm ngùi. Suốt một đời lãng tử nhọc nhằn, bây giờ ông yên nghỉ nhé.
R.I.P
----
Buổi ta vác cây đàn ngang trường cũ
Ai như em đứng ngó cuối hành lang
Ai như ta ngồi mơ sau cửa lớp
Có lẽ nào mình còn đó sao, Th…?
Buổi ta vác cây đàn xa trường cũ
Em vẫn còn chạy nhảy dưới hàng xoan
Nên ta đi mà hồn thì quay lại
Níu vai cầu hát gửi khúc chia tan
Buổi ta vác cây đàn vào gió cát
Hồn không theo nên thân xác liêu xiêu
Ném nốt nhạc lên chín tầng mây dạt
Nghe quê người mưa rớt hột cô liêu
Ta gục xuống những đường gai đá nhọn
Máu từ tim nở ứa cánh phượng đầu
Ta muốn hái tặng em ngày tháng cũ
Chợt ngậm ngùi: ngày vui đã qua mau!
Ngày vui đã phai trên màu tóc cỏ
Cỏ còn xanh – đời xanh chẳng quay về
Chỉ câu hát giữ em hoài bé nhỏ
Nên ta thề: xin làm một kiếp ve!
Để hát mãi về em thời đi học
Cho trăm năm em vẫn nữ sinh hoài
(Nhỡ có tiếc cũng xin em đừng khóc
Đời không vui cho ta nhận riêng ai)
Buổi ta vác cây đàn về quê cũ
Qua dốc cầu gặp hồn nhỏ chơ vơ
Hồn đứng với ba mươi năm hoài niệm
Bên trường xưa (em có gặp bao giờ?)
Ta lại vác cây đàn đi tứ chiếng
Hồn theo ta qua những chốn mịt mùng
Mây viễn phố bao chiều thay áo nõn
Ta nâng đàn thương nhớ phá lên cung.
Sửa lần cuối: