VÔ VỊ

ghOst1994

Mai là mùng một
Mai không em Ta còn biết gì nữa ?
Nhành cô đơn vừa rụng dưới chân mùa
Mềm môi cũ như gió lùa một bữa
Đêm trở mình; Nhức mỏi đến từng/từ li.

Mai thơ Ta VÔ hồn như thiếu VỊ
Mười ngón gầy níu sợi gió mồ côi
Chuyện tà dương dưới chân đồi một buổi
Đất Mẹ giờ còn Tùng Bách buồn so...

Mai không em Gã say đời tối nọ
Đáy chén sành ngồi uống cạn bình minh
Màn ngoa ngoắt diễn dăm trò khẳng định:
Ta với đời; Hà cớ phải rập khuôn ?
Ta với Hà; Đời chẳng thể rập khuôn.

Mai không thấy những bình thường thân thuộc
Em nhớ ngoan ! Anh chẳng thể dỗ dành
Chiều quán nhỏ gió lùa về buốt lạnh
Thôi em về ! Anh giữ nỗi buồn anh.

"Em nhớ ngoan ! Anh chẳng thể dỗ dành"

 
Top