chỗ tao ngồi uống cf, nó xuât hiện, nhìn bẩn lắm, tầm 11 tuổi, rất mập. Nó cầm cái chai xịt kính đã hết, bên trong toàn là nước gì đó, nó xịt lung tung. Đi ngang thấy tao nó cà khịa bằng mấy câu hỏi nhảm nhí, rồi xịt xịt vào tao. Tao tính đuổi nó bằng cách doạ méc mẹ nó, nhưng sợ nó ko có mẹ thì nó buồn lắm, muốn đuổi nó nhưng ko biết làm gì, tao nhăn mặt nhìn chủ quán thì chủ quán ra đuổi nó. Thâm tâm tao có suy nghĩ muốn táng nó một cái, nhưng thấy đến đoạn nó đi về phía bên đường thì được bà chị bán nước mía lề đường tặng cho chai nước cam, dõi nhìn theo bước chân nó đến đoạn xa xa thì thấy nó chạy đến một bà già đang ôm bao đựng lon, giấy, bọc, thấy nó đưa chai nước cho bà già đó. Tao thấy may mắn cho tao vì chưa táng vào đầu nó, nếu ko thì giờ sẽ đau lắm, thằng nhóc đó còn có thể dạy bằng sự yêu thương và tao đã thất bại khi ko thể nghĩ ra được trong khoảnh khắc đó.