còn đường đi thế nào… nằm ngay trong lòng bàn tay.✋️
Muốn luận mệnh qua chỉ tay, xin gửi:
– Ảnh lòng bàn tay (rõ đường chỉ)
– Ngày sinh âm dương, Năm sinh, giờ sinh
– Giới tính
Bàn tay là bản đồ của số mệnh, xem tay để hiểu mình – sửa vận.☘️
Nam nhi sinh lúc đêm về
Bao năm thê thảm không hề oán than
Nay may được thày bảo ban
Nên xin một quẻ cho an cái lòng
1982
Sinh 27/10 lúc 19h ( chó nhà canh đêm )
Mong thày giúp em một vé,em bấn quá rồi
🌸Có một thời gian, tôi tin rằng số phận có thể thay đổi.
Tôi tin nếu mệnh không tốt thì có thể đổi vận.
Vận chưa đẹp thì sửa phong thủy.
Phong thủy chưa đủ thì vẫn còn nhiều cách khác.
Tôi luôn nghĩ, chỉ cần không chịu thua, cuộc đời rồi sẽ khác.
Lúc mới học mệnh lý, gặp ai tôi cũng muốn giúp.
Người làm ăn không thuận, tôi xem hướng bàn làm việc.
Người yêu đương trắc trở, tôi nghiên cứu hướng phòng ngủ.
Đến cả người mất ngủ, tôi cũng nghĩ là do vận hạn.
Tôi từng cho rằng, tôi đang giúp họ đổi cuộc đời.
Cho đến một ngày, thầy hỏi tôi một câu.
Một câu đến bây giờ tôi vẫn nhớ.
“Con có để ý không? Người tìm đến để đổi mệnh, phần lớn vấn đề của họ… lại không nằm ở mệnh.”
Tôi không tin.
Làm ăn thất bại chẳng phải do số sao?
Gia đình đổ vỡ chẳng phải do số sao?
Sức khỏe gặp chuyện chẳng phải do số sao?
Thầy chỉ cười.
Rồi chậm rãi nói:
Có người biết hết yêu rồi, nhưng vẫn không dám buông.
Có người ngày nào cũng mơ làm giàu, nhưng lại không chịu khổ.
Có người biết mình sai, nhưng chưa từng muốn sửa.
Rồi thầy nhìn tôi.
“Những chuyện đó… con định đổi mệnh kiểu gì?”
Tôi im lặng.
Đúng lúc ấy có một người đàn ông bước vào.
Khoảng hơn 40 mươi tuổi.
Làm kinh doanh.
Vừa ngồi xuống đã đặt mạnh chiếc điện thoại lên bàn.
Anh nói:
“Thầy xem giúp con với. Có phải có người đang đè vận của con không?”
Thầy hỏi vì sao.
Anh thở dài.
Một năm nay làm ăn liên tục thua lỗ.
Đối tác bỏ đi.
Nhân viên thì nghỉ việc.
2 Vợ chồng ngày nào cũng cãi nhau.
Anh bảo đã đi xem rất nhiều nơi. Có người nói bị tiểu nhân hãm hại.
Có người bảo phải làm lễ giải hạn.
Anh làm đủ cả.
Nhưng cuộc sống vẫn chẳng khá hơn tí nào.
Đến cuối cùng, anh hỏi:
“Là do mộ phần tổ tiên?”
“Hay phong thủy nhà con có vấn đề?”
Thầy vẫn ngồi yên. Đợi anh nói xong.
Chỉ hỏi vài câu.
“Mấy giờ con ngủ?”
“Hai, ba giờ sáng.”
“Có uống rượu không?”
“Ngày nào cũng uống.”
“Có lô đề cờ bạc gì không?”
“Thỉnh thoảng.”
Thầy hỏi tiếp.
“Lần cuối con ngồi nói chuyện tử tế với vợ là khi nào?”
Anh im lặng.
“Nhân viên nghỉ việc vì sao?”
“Lương thấp…”
“Đối tác bỏ đi vì sao?”
Anh cười gượng.
“Con nóng tính cãi nhau với họ.”
Thầy khép lá số lại. Nhìn anh rất lâu.
Rồi chỉ nói đúng một câu.
“Con không phạm tiểu nhân.”
“Con chỉ đang thua chính mình.”
Cả căn phòng bỗng im phăng phắc.
Thầy nói tiếp.
“Con đi khắp nơi để sửa phong thủy.”
“Đi khắp nơi để đổi vận.”
“Đến cả mộ phần tổ tiên con cũng muốn sửa.”
“Vậy tại sao, con chưa từng nghĩ đến chuyện sửa chính mình?”
Người đàn ông cúi đầu. Rất lâu sau mới hỏi.
“Thầy ơi con còn cứu được không?”
Thầy cười.
“Đương nhiên là còn.”
“Phong thủy lớn nhất của một người là cái tâm.”
“Quý nhân lớn nhất của một người cũng là chính họ.”
Trên đường về hôm đó, tôi nghĩ mãi về hai câu ấy.
Rồi càng sống lâu càng thấy đúng.
Rất nhiều người hỏi.
Bao giờ giàu?
Bao giờ đổi vận?
Bao giờ cuộc đời khá lên?
Nhưng rất ít người hỏi.
Bao giờ mình chịu thay đổi?
Điều lạ là. Thứ quyết định cuộc đời một người.
Lại thường không nằm trong lá số.
Mà nằm ở từng lựa chọn họ đưa ra mỗi ngày.
Nhiều năm sau.
Tôi vẫn nhớ một câu thầy từng nói.
“Mệnh là thứ trời cho.”
“Sống thế nào là do mình chọn.”
Mùa xuân năm ấy.
Nhớ có lần, tôi theo thầy ra vườn, thấy ông đang tỉa cây.
Có một cành cây mọc lệch hẳn sang một bên.
Tôi hỏi:
“Đã mọc lệch như vậy rồi còn sửa được không thầy?”
Thầy không trả lời. Chỉ cầm chiếc kéo.
“Cạch.”
Cành cây rơi xuống đất. Thầy nhìn mình rồi cười.
“Cây còn sửa được.”
“Huống chi là con người.”
Đến bây giờ tôi mới hiểu.
Đừng chỉ nghĩ đến chuyện đổi mệnh.
Hãy đổi tính nóng.
Đổi thói quen xấu.
Đổi cái tôi biết rõ là không đúng, nhưng vẫn chần chừ không chịu bỏ.
Đến lúc ấy, bạn mới hiểu rằng.
Thứ thay đổi trước chưa bao giờ là số phận.
Mà là chính con người của bạn.
Và khi bạn thay đổi, cuộc đời cũng sẽ âm thầm đổi thay theo.
Muốn biết một người sống thế nào, đừng nhìn lúc họ đang thuận lợi.
Hãy nhìn lúc họ nghèo. Lúc khó khăn.
Và cả lúc họ đã có trong tay một chút tiền, một chút vị trí.
Lúc nghèo mà không lừa người.
Lúc khó mà không tính kế ai.
Lúc khổ vẫn không đem bạn bè ra đổi lấy lợi ích cho mình.
Tôi thấy như vậy đã là người có nhân phẩm rồi.
Bởi thật ra, nói chuyện tử tế lúc mọi thứ đang ổn thì dễ lắm.
Đến khi trong túi không còn bao nhiêu tiền, công việc đổ bể, hết chuyện này đến chuyện khác tìm đến.
Lúc đó mới khó.
Có người vì bí quá mà lừa một người từng tin mình.
Có người vì một món lợi trước mắt mà quay lưng với bạn bè.
Cũng có người dù khó đến mấy vẫn chọn tự mình chịu.
Không phải họ không cần tiền.
Mà vì họ biết.
Có những đồng tiền cầm lên rồi, lòng mình không còn yên nữa.
Khổng Tử có một câu tôi rất thích:
“Quân tử dụ ư nghĩa, tiểu nhân dụ ư lợi.”
Người quân tử coi trọng nghĩa.
Kẻ tiểu nhân thường nhìn vào lợi.
Ngày trước đọc chỉ thấy đó là một câu trong sách. Sau này gặp nhiều chuyện mới hiểu.
Có những cái lợi lúc ấy tưởng lớn lắm.
Nhưng vài năm sau nhìn lại, chẳng đáng bao nhiêu.
Còn người mình từng làm họ mất lòng tin thì khác.
Họ có thể vẫn nói chuyện với mình.
Vẫn cười khi gặp.
Nhưng trong lòng họ đã không còn đặt mình ở vị trí như trước nữa.
Có những mối quan hệ không kết thúc bằng một trận cãi nhau.
Nó chỉ lặng lẽ nhạt đi.
Sau một lần người ta nhìn rõ cách mình sống.
Còn thế nào là lương tâm?
Có lẽ là khi mình khá lên rồi, vẫn nhớ những người từng giúp mình.
Tôi từng thấy nhiều người lúc khó khăn nhớ rất rõ ai đã đưa tay ra.
Nhưng vài năm sau, khi cuộc sống tốt hơn, quen thêm nhiều người mới.
Những người cũ dần bị bỏ lại phía sau.
Thật ra không phải mối quan hệ nào cũng cần giữ cả đời.
Cũng không phải ai giúp mình một lần, mình phải mang ơn họ mãi.
Nhưng người từng thật lòng với mình.
Đừng coi sự tử tế của họ ngày đó là chuyện đương nhiên.
Bởi người đến khi mình có tiền thì không khó gặp.
Người tin mình khi mình chưa có gì.
Mới hiếm.
Một người nghèo một thời gian chẳng có gì đáng xấu hổ.
Làm ăn thất bại cũng chẳng sao.
Đi chậm hơn người khác vài năm cũng được.
Tiền mất rồi còn kiếm lại.
Nhưng đừng để đến một ngày, người từng tin mình phải nói:
“Biết thế ngày đó tôi đừng giúp.”
Có lẽ nhân phẩm của một người không nằm ở những gì họ nói khi cuộc sống đang tốt.
Mà nằm ở những thứ họ vẫn nhất quyết không làm.
Ngay cả khi cuộc đời đang dồn họ vào lúc khó khăn nhất.
Người sống có thể nghèo tiền.
Nhưng đừng nghèo nhân cách.
Bởi tiền có thể giúp mình giữ nhiều người ở bên vì lợi ích.
Còn muốn giữ một người thật lòng, phải xem mình đã sống thế nào.
🌸Trong Kinh Dịch có một câu rất đáng để ngẫm thế này :
“Cùng tắc biến, biến tắc thông.”
Khi đường đã cùng thì phải biết thay đổi.
Biết thay đổi, con đường mới có thể đi tiếp.
Nghe thì đơn giản vậy thôi.
Nhưng càng sống lâu mới càng thấy, rất nhiều cái khổ của con người.
Thật ra bắt đầu từ việc quá cứng.
Có những người tính rất ngang.
Trong đầu đã nghĩ thế nào, thì nhất định phải làm như thế.
Người khác góp ý cũng không nghe.
Biết mình có phần sai, nhưng vẫn khó nói một câu nhận lỗi.
Không hẳn vì họ xấu.
Chỉ là họ quá quen với việc phải đúng. Phải thắng.
Thắng trong một cuộc tranh luận.
Thắng trong một mối quan hệ.
Có lúc, còn muốn thắng cả người mình thương.
Nhưng sau này mới nhận ra. Có những chuyện mình thắng rồi, lại chẳng thấy vui.
Có những lần hơn thua cho bằng được.
đến khi quay lại, người bên cạnh đã chẳng còn muốn nói gì với mình nữa.
Họ im lặng. Không phải vì bạn đúng.
Mà vì họ mệt rồi. Mệt nên không muốn giải thích.
Mệt nên không muốn tranh cãi.
Mệt đến mức… thôi, bạn muốn nghĩ sao thì nghĩ.
Cứ như vậy, người bên cạnh ngày một ít đi.
Đường mình đi cũng ngày một hẹp lại.
Thật ra, làm người nên có một chút mềm.
Mềm không có nghĩa là yếu.
Nhường một câu, cũng không có nghĩa là thua.
Có những chuyện, biết rõ đúng sai là được.
Không nhất thiết phải ép người khác nhận mình đúng.
Có những người, họ không hiểu mình cũng chẳng sao.
Không phải ai trên đời này, cũng cần phải hiểu bạn.
Càng trưởng thành, người ta càng phải học cách giữ tính khí của mình.
Nghèo khó, đừng trách cha mẹ.
Có hiếu, đừng so đo với anh em.
Cuộc sống có vất vả, cũng đừng trút hết lên người bạn đời.
Trong lòng có giận, đừng làm tổn thương con cái.
Bởi người thật sự có bản lĩnh, không phải là người khiến tất cả phải sợ mình.
Mà là người dù trong lòng có giông bão, vẫn biết chuyện gì nên nói, chuyện gì nên dừng.
Sau cùng mới thấy.
phong thủy lớn nhất của một đời người, có khi chẳng nằm ở căn nhà bạn sống.
Cũng chẳng nằm ở thứ bạn đeo trên người.
Mà nằm ở chính tính khí của bạn.
Một người cả đời thích hơn thua, sẽ tự làm mình mệt cả đời.
Cố chấp với một người.
Cố chấp với một chuyện.
Cố chấp với cả những thứ, rõ ràng đã không còn thuộc về mình.
Rồi cuối cùng, người khổ nhất vẫn là mình.
Muốn cuộc đời thay đổi, đôi khi không cần làm chuyện gì quá lớn.
Chỉ cần sửa tính mình một chút.
Bớt nóng một chút. Bớt hơn thua một chút.
Bớt chuyện gì cũng phải theo ý mình một chút.
Đường cùng thì đổi.
Không đi thẳng được, thì thử đi một lối khác.
Đó không phải bỏ cuộc.
Cũng chẳng phải yếu đuối.
Chỉ là sau khi đi qua đủ nhiều chuyện. người ta bắt đầu hiểu:
Có những lúc biết tiến là bản lĩnh.
Nhưng biết lùi, biết vòng qua, biết buông một chuyện không đáng, cũng là một loại trí tuệ.
Đừng chuyện gì cũng cố thắng.
Đời người dài như vậy, giữ lòng mình bình yên.
Giữ được những người thật lòng bên cạnh.
Có khi, còn quan trọng hơn một câu đúng sai.
“Cùng tắc biến, biến tắc thông.”
Khi mình không còn cố chấp với một con đường.
biết đâu cũng là lúc, một con đường khác vừa mở ra.
Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử viết:
Thượng thiện nhược thủy.
Điều thiện cao nhất, nhìn như nước.
Nghe qua tưởng đơn giản.
Nhưng càng sống lâu, càng va chạm nhiều, người ta càng hiểu:
nước không chỉ là một hình ảnh.
Nước là một cách sống.
Là trí tuệ của người biết điềm tĩnh mà bền lâu.
1. Nước không tranh, nên không dễ thua
Nước luôn chảy xuống chỗ thấp.
Không chen lên, không giành phần hơn, không phô trương sức mạnh.
Nhưng chính vì không tranh, nước mới đi được rất xa.
Người càng hơn thua, càng bị mắc kẹt trong sân chơi của người khác.
Người biết lùi một bước, đôi khi lại mở được cả một con đường.
Không tranh không có nghĩa là yếu.
Mà là hiểu rõ thứ gì đáng giữ, thứ gì nên buông.
2. Nước mềm, nhưng không bao giờ bất lực
Đá có thể cứng.
Nhưng thời gian dài, nước vẫn mài được đá.
Đó là sức mạnh thầm lặng nhất.
Không ồn ào, không bốc đồng, không cần chứng minh.
Chỉ kiên trì, chỉ bền bỉ, chỉ đi tới cùng.
Có những người ngoài mặt rất mạnh.
Nhưng chỉ một biến cố là gãy.
Có những người nhìn rất mềm.
Nhưng càng sống càng vững.
Vì họ hiểu, mềm không phải là thua.
Mềm là biết cách đi qua đời mà không tự làm mình tổn thương quá nhiều.
3. Nước nuôi vạn vật mà không đòi công
Cây lớn lên nhờ nước.
Sự sống tồn tại nhờ nước.
Nhưng nước chưa từng đứng ra nhận công lao.
Đó là một đức rất cao.
Làm điều tốt mà không cần ai nhớ.
Cho đi mà không cần ai trả.
Giúp người mà không để lòng mình bị trói bởi mong cầu.
Người có nội tâm sâu là người làm được điều đó.
Họ không sống để được tán thưởng.
Họ sống để tâm mình sáng, lòng mình yên.
4. Nước tùy hình, nên đi được khắp nơi
Đổ vào chén, nước thành chén.
Đổ vào ly, nước thành ly.
Nó không cố chấp vào một khuôn dạng.
Con người cũng vậy.
Ai sống cứng quá, sẽ dễ vỡ khi hoàn cảnh đổi thay.
Ai biết thích nghi, sẽ có đường đi trong mọi nghịch cảnh.
Linh hoạt không phải là không có nguyên tắc.
Linh hoạt là giữ được gốc, nhưng không bị hình thức trói buộc.
Đó là trí tuệ của người trưởng thành.
5. Nước lặng thì trong, tâm lặng thì sáng
Khi mặt nước phẳng yên, mọi thứ mới hiện rõ.
Khi lòng người lặng xuống, mọi việc mới bớt rối.
Nhiều khi ta khổ không phải vì chuyện lớn.
Mà vì tâm quá động.
Càng vội, càng lo, càng muốn nắm, càng dễ lạc.
Chỉ khi chịu ngồi yên đủ lâu, những điều cần thấy mới tự hiện ra.
Cho nên, muốn hiểu đời, trước hết hãy học cách làm tâm mình giống nước:
không gợn quá nhiều, không xao động quá lâu.
Lão Tử nhìn nước mà ngộ đạo.
Còn người đời sau, nếu chịu học từ nước, sẽ bớt đi rất nhiều khổ đau không cần thiết.
Sống đến một độ nào đó, người ta mới hiểu:
bình tĩnh không phải là chậm.
Bình tĩnh là có sức.
Không tranh không phải là yếu.
Không tranh là cao.
Mềm không phải là thua.
Mềm là bền.🌸