Ý gì đây: KHI GIỌT MỒ HÔI HẾT THỜI VÀ CHIẾC ÁO KỸ TRỊ LÊN NGÔI

Linnnnnn

Thích phó đà
KHI GIỌT MỒ HÔI HẾT THỜI VÀ CHIẾC ÁO KỸ TRỊ LÊN NGÔI

Thế thái nhân tình trong giới KOLs và đám "bồi bút" mạng xứ này luôn là một vở diễn tráo trở đến chóng mặt. Khả năng "bẻ lái" của họ đôi khi còn nhanh hơn cả tốc độ bàn thờ!

Còn nhớ cách đây chưa lâu, khi hình ảnh ông Phạm Minh Chính với chiếc áo đẫm mồ hôi nhễ nhại trên các công trường hay điểm nóng được tung ra, đội ngũ PR và giới bồi bút đã đồng loạt "lên đồng". Họ ca tụng đó là hình mẫu của sự tận tụy, là vị tư lệnh xắn tay áo sát sao với thực tiễn, là tấm gương lao động quên mình. Lúc bấy giờ, giọt mồ hôi được định giá như một thước đo của sự cống hiến.

Thế nhưng, chính trị thì luôn thay đổi. Khi gió bắt đầu đổi chiều chuyển hướng, lúc những nhân tố mới như ông Lê Minh Hưng bước lên một vị thế quyền lực, mang theo dáng dấp của một quan chức bàn giấy với phong thái học thuật, thì đám KOLs ấy lập tức quay xe cái rụp.

Cũng chính những cái miệng từng nghẹn ngào ca ngợi "giọt mồ hôi" năm ấy, nay lại thốt ra những triết lý ráo hoảnh và sặc mùi vỗ mặt: "Đất nước trong kỷ nguyên mới không cần một vị thủ tướng đẫm mồ hôi chạy vạy giải quyết sự vụ, mà cần một con người mang tư duy kỹ trị!".

Sự thật là một quốc gia muốn phát triển luôn cần cả sự cọ xát thực tiễn lẫn một bộ óc quản trị hệ thống xuất chúng. Nhưng cái mà đất nước tuyệt đối không bao giờ cần chính là những ngòi bút uốn éo không xương.

Các chính trị gia lên hay xuống là chuyện của thời cuộc. Nhưng sự hèn nhược của một bộ phận mang danh trí thức, KOLs tự nguyện làm loa phường, những kẻ sẵn sàng chà đạp lên những hình ảnh mà mình vừa tôn thờ hôm qua để vội vã bợ đỡ cho một quyền lực mới hôm nay mới chính là bi kịch lớn nhất của văn hóa tư duy nước nhà.

Nhìn lãnh đạo thì thấy chính trị, nhưng nhìn đám bồi bút múa phụ họa đằng sau thì chỉ thấy toàn sự giả dối, bẩn thỉu của lòng người!
 
Bọn nịnh thần chứ gì, thằng Lồn nào lên chả nát như nhau mà
 

Có thể bạn quan tâm

Top