[Lịch sử- Văn hóa] Buông tuồng bừa bãi

Tính Giao

Thích phó đà
Nhà nào ở ta cũng chỉ những gỗ ngổn ngang, trên không có thừa trần(*), dưới ít khi lát gạch, chung quanh tường kín bốn bề, ít cửa thông hơi thật không hợp cách vệ sinh.

Trong nhà không mấy nhà phân biệt phòng nào là phòng ăn, phòng nào là phòng ngủ chỗ nào là chỗ làm việc, chỗ nào là chỗ ngồi chơi. Nhà nào cũng chỉ thấy bày la liệt những ghế những bàn những giường những phản, có khi ăn ở đấy ngủ ở đấy, làm việc ngồi chơi cũng ở đấy.

Đường mỹ thuật làm cửa làm nhà của ta còn kém mà tính người lại cẩu thả nhiều, quý hồ thế nào cho dung thân được thì thôi chớ không quản gì đến hoa mỹ. Các nơi nhà quê nhiều nhà nào trô nào chạm, chẳng qua chỉ cho nhện dễ chăng võng; kê lắm giường lắm phản chẳng qua chỉ để cho mối xông đất. Mái tụp hụp như chuồng ngựa, buoofg kín mít như buồng tằm. Chẳng qua chỉ để cho chuột bọ rúc rích ra vào, gớm ghê bẩn thỉu như thế thì sao cho sạch sẽ được!
Phan Kế Bính
Việt Nam phong tục, 1915
(*)Tức cái trần nhà. Chữ trần (塵) đây vốn nghĩa là bụi, thừa trần (承塵) là chịu bụi, ngăn bụi. Nó khác với chữ trần (陳) trong họ Trần.
 
Tau vô sản sống đơn giản dư bacho, chỉ cần phòng điều hòa khép kín nệm êm ko đau đầu gối, nhà vs tắm trong phòng để đ!t xong tồng ngồng vô tắm cho kín đáo kín gió
 
Thời nay, người có tiền, trong nhà bày biện những bộ bàn ghế gỗ khuỳnh khoàng trạm trổ, những đồ đạc bóng lộn loá mắt. Nhìn vào mà phát ớn. Công năng sử dụng không có, chỉ cốt khoe mẽ sự đắt tiền.

Con mắt thẩm mỹ kém trẻ em tiểu học. Thật đúng kiểu "trọc phú chơi tranh".
 
Tao sống tối giản mọi thứ. Đồ đạc, quần áo giày dép. Thậm chí trong mắt tao cái gì càng đơn sơ càng đẹp. Đấy là lý do tao không thích ở thành phố 1 chút nào. Rất ngộp và trái tự nhiên.
Theo tao vật chất nhiều càng trói buộc con người, từ thứ nhỏ nhặt nhất.
 
Tao sống tối giản mọi thứ. Đồ đạc, quần áo giày dép. Thậm chí trong mắt tao cái gì càng đơn sơ càng đẹp. Đấy là lý do tao không thích ở thành phố 1 chút nào. Rất ngộp và trái tự nhiên.
Theo tao vật chất nhiều càng trói buộc con người, từ thứ nhỏ nhặt nhất.
Đợt vào chỗ thằng bạn tao sống, cả cái phòng nó thuê có 10 mét vuông cả WC. Cả phòng đúng 1 cái giường đơn với cái tivi dán tường, quần áo thì nó nhét dưới mấy cái ngăn gầm giường. Hỏi nó sống thế này ổn không thì nó bảo hàng ngày đi ăn cơm bình dân xong về tắm rồi cũng lên giường ngủ thôi chứ làm gì nữa đâu mà phải bày vẽ. Nói chung nó cũng không thiếu tiền thuê phòng to hơn, mua nhiều cái nhưng tao thấy có vẻ nó không thích mua đồ linh tinh, thực sự cần mới mua thôi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top