Vấn đề ở đây là mày sa cơ thất thế nhục như 1 con chó phải chui vào làm công nhân và mày muốn bọn công nhân phải có cái khí chất phong thái ngời ngời như bọn lãnh đạo. Ở đây thằng ngu nhất chính là mày vì mày muốn xã hội thay đổi theo ý mày. Không được thì sủa đổng như một con chó.
So sánh 1 cách dễ hiểu. Mày đang đi ngoài đường mắc ỉa bỏ mẹ. Xung quanh đéo có nhà cửa nào chỉ có đồng không mông quạnh. Mày phải chui vào bụi cỏ ven đường ỉa. Ỉa xong đéo có giấy chùi đít mày phải lấy lá quệt đỡ. Xong rồi thì mày ngoác mồm chửi đổng địt mẹ sao ngoài đường đếu có vòi nước, đéo có giấy vệ sinh để mày chùi đít.
Ở đây mày là thằng đéo có quyền lựa chọn. Vậy nên mày đéo có tư cách để phán xét.
Và tao cũng hình dung ra được cảnh 1 thằng thất nghiệp phải đi làm công nhân nhưng suốt ngày lải nhải về công việc cũ, về gia thế, về trình độ bản thân... Đéo ai ưa bị đồng nghiệp xa lánh nên tỏ ra mình là nạn nhân...