MỘT VÀI CHIA SẺ CÁ NHÂN VỀ VIỆC HỌC VÀ ĐỌC

T xin mượn lời của John Dewey để kết bài: “Học không phải là quá trình chuẩn bị cho cuộc sống, học là cuộc sống”. Qua đó, t nghĩ ai cũng nên coi học là một phần trong sinh hoạt hằng ngày (như ăn, uống, ngủ, nghỉ, chơi) vậy thôi. Đừng biến nó thành việc gì to tát nặng nề (tạo thành thói quen đọc sách, học hành mỗi ngày y như việc đói thì phải ăn, buồn ngủ thì phải đi ngủ).
Học như một quá trình ăn uống, nhưng mà ăn sao cho healthy thì mới khó chứ nhỉ ? Nếu như cứ ăn fast food hay ăn mặn quá, ngọt quá thì từ từ sẽ sinh ra bệnh vậy cũng ko được.
 
Hello các m. Lại là t Johnsmith đây. Hôm vừa rồi có tml kêu t chia sẻ phương pháp tiếp thu kiến thức cũng như một vài cuốn sách mà theo t là đáng đọc

T thì cũng chả phải học hành cao siêu gì mà bảo t chia sẻ, nhưng theo tôn chỉ trên xàm là cứ xàm thôi, t xin mạn phép chia sẻ một vài quan điểm định hướng (guiding principles) của cá nhân t về việc học và đọc.

Đừng nên rập khuôn máy móc

Đối với t mà nói, việc cho lời khuyên ai đó nên làm sao trong việc học hay nên đọc sách gì nó y như là việc đi nghe doanh nhân, tỷ phú dạy làm giàu. Nghe thì rất hay, rất cuốn nhưng hầu như ít có giá trị thực hành trong thực tế vì tài năng, phẩm chất cá nhân/học vấn/hoàn cảnh/cơ hội của các tỷ phú này khác với chúng sinh

Nói cách khác, mỗi con người là một chủ thể đặc thù, lấy cách làm của 1 tml “thành công” đem áp làm công thức “thành công” chung cho mọi cá nhân là cái éo đc hợp lý cho lắm (dù những chia sẻ này cũng rất đáng để tham khảo nhằm tìm ra đc công thức phù hợp với từng cá nhân và ko phải case nào rập khuôn xong cũng thua)

Việc đọc sách hay học cũng thế thôi, đừng nên rập khuôn theo trend hay theo lời khuyên của ông GS mắt kính đít chai nào đó (bao gồm cả bài viết của t). Theo t, hãy tự nhìn vào năng lực, sở thích và định hướng của bản thân mình để quyết cho mình một chiến lược học hành phù hợp.

Học để tiếp thu kiến thức. Đúng nhưng chưa đủ?

Kiến thức là sức mạnh, cái này ko ai dám phủ nhận. Thế nên nguyên lý của việc học từ đó đến giờ vẫn thường là cố nhét thật nhiều kiến thức vào đầu, nhớ được nhường nào hay nhường ấy. Càng nhiều kiến thức thì càng nhiều sức mạnh mà

However, các này có thể cách tối ưu trong một thời đại mà kiến thức còn khan hiếm hoặc khó tiếp cận, còn chúng ta đang sống trong một thời đại mà kiến thức tràn lan và dễ tiếp cận đến mức làm con ng ta bị bội thực, ko biết nên học cái gì, cái gì đúng, cái gì sai, có những kiến thức cố nhét vào đầu nhưng rốt cuộc lại chả bao giờ dùng tới… Thế nên, nhiều chuyên gia giáo dục đã bắt đầu đề xuất giáo dục nên dạy thêm cho con người cách phân loại kiến thức (kiến thức nào đúng/sai, kiến thức nào cần/ko cần cho bản thân…) cũng như cách tra cứu kiến thức đúng đắn, chính xác, hiệu quả.

T ko nói đây là cách thức có thể thay thế hoàn toàn giáo dục chính quy nhưng trong phạm vi tự học của mỗi cá nhân, đây là một quan điểm t nghĩ khá là có lý, nhất là đối với những cá nhân mắc chứng “đọc tạp” như t.

Các loại kiến thức cần thiết

Theo t, m có hiểu biết trên trời dưới biển gì thì cũng cần có ba khối kiến thức bắt buộc để sống ổn trong thời đại này, đó là:

- Kiến thức xã hội (hiểu biết cơ bản về thể chế quốc gia, thế giới, cách thức nền kinh tế/tài chính/thương mại vận hành…Vì cá nhân có xuất chúng đến đâu cũng ko thể vượt lên trên các quy chuẩn của thời đại mà mình đang sống. Sống là phải biết thuận theo thời thế. Người tự do là người luôn thích ứng vô tư với hoàn cảnh vì họ đã hiểu quá rõ “luật chơi”)

- Kiến thức quản lý cá nhân (quản lý tài chính cá nhân, quản lý sức khỏe/tâm lý cá nhân, quản lý các mối quan hệ gia đình, bạn bè, người quen…Rất nhiều case 1 cá nhân rất thành công ngoài xã hội nhưng về nhà lại là một người cha/chồng/con thất bại (gia đình quan trọng lắm các m, đặc biệt là những lúc sa cơ thất thế, ko ai muốn cưu mang). Cũng có case kiếm đc rất nhiều tiền nhưng số tiền mang ném qua cửa sổ còn nhiều hơn vì quản lý tài chính cá nhân quá yếu. Cũng có case thì dồn sức kiếm tiền, dư thừa xong lăn đùng ra chết hay nằm dài dạc trong bệnh viện vì bao năm bỏ bê sức khỏe. Những cái tưởng như nhỏ nhặt này quan trọng lắm các m, mà trường lớp thì thường ko dạy)

- Kiến thức chuyên môn (bao gồm chuyên môn cứng như luật nếu m làm luật sư, y nếu m làm bác sĩ…và mềm như giao tiếp, làm việc nhóm, ngoại ngữ, tin học…)

Kết luận

T xin mượn lời của John Dewey để kết bài: “Học không phải là quá trình chuẩn bị cho cuộc sống, học là cuộc sống”. Qua đó, t nghĩ ai cũng nên coi học là một phần trong sinh hoạt hằng ngày (như ăn, uống, ngủ, nghỉ, chơi) vậy thôi. Đừng biến nó thành việc gì to tát nặng nề (tạo thành thói quen đọc sách, học hành mỗi ngày y như việc đói thì phải ăn, buồn ngủ thì phải đi ngủ).

Xin lưu ý lần nữa, đây chỉ là quan điểm cá nhân của t, mang tính tham khảo thôi nhé. Quan điểm của 1 tml trẻ tuổi độc thân, đầu óc ko vướng bận gì so với quan điểm của ng đang phải gánh trách nhiệm với gia đình, đang phải mang gánh nặng tài chính, đã va vấp nhiều ở đời rồi nó sẽ khác nhau. Mong a e chém nhẹ tay
Hay đấy
 
Học như một quá trình ăn uống, nhưng mà ăn sao cho healthy thì mới khó chứ nhỉ ? Nếu như cứ ăn fast food hay ăn mặn quá, ngọt quá thì từ từ sẽ sinh ra bệnh vậy cũng ko được.
Ừa thì ý tui là coi nó như là 1 phần của cuộc sống mà sống thì cũng có 5 7 cách sống, học cũng thế thôi.
Học sao cho healthy là tùy ở mỗi người thôi. Ko fai ai cũng như ai mà quá trình học, thói quen học, nội dung học cũng nên cào bằng như nhau
 
Việc đọc có thể được bắt nguồn từ vài tình huống như sau:

1. Vì bổ túc kiến thức cho công việc, cho tay nghề
Cái này thì đương con mẹ nó nhiên rồi, không học, không đọc sách thì chỉ làm công việc tay chân đơn giản thôi. Ví dụ thực tế như việc bơm xe của tao, chả có sách mẹ nào dạy cả, tự mò hết. Còn những công việc như kế toán này, IT này, hay kể cả làm bánh (môi giới phò) chẳng hạn, đều phải học, phải đọc. Lúc này, việc đọc là tham khảo kiến thức của các tml đi trước, đã đúc rút thành kiến thức vào trong sách vở, văn kiện, cho các tml đi sau dựa vào đó mà rút ra kinh nghiệm (hoặc đơn giản là để bán sách). Thằng nào khôn thì có thể học hỏi nhanh, từ đó phát triển thành các kinh nghiệm mới, thậm chí viết ra sách mới. Thằng nào ngu thì học mãi không xong.

2. Vì giải trí
Cái này thì cũng giống như những loại hình giải trí khác như nghe, nhìn. Đọc truyện thằng khác nó bịa về một cuộc địt nhau, thấy nứng bỏ con mẹ lên được, vỗ đùi đen đét: Đcm, hay thế chứ lại, mày xứng đáng làm nhà văn!

3. Vì tò mò
Đcm, sao cái truyện này nó cứ nói về mấy cái nào thì "Đại hồng thuỷ", "Con thuyền Nô-ê", "A-đam đâm Ê-va"..., kì bí vãi đái. Mà mấy cái đó có thật không? Thôi được rồi, ra đường Láng, tìm mấy tiệm sách cũ tha về quyển Kinh Thánh đọc cho nó biết vậy. Thế rồi bắt đầu đọc. Cứ cái nọ lan man sang cái kia đéo dứt được. Đọc về một cái lại thêm ra chục cái khác cần phải tìm hiểu, đcm ong hết cả sủ; nhưng mà tò mò vcl, thích đéo dừng lại được.

4. Vì a-dua
Đcm, thằng kia nó ngồi chém gió với gái, bọn gái cứ há hốc mõm như là chim sẻ hứng sương mai. Vcl, đcm, đéo thể nào, mình đẹp trai khoai to mà đéo oách bằng nó. Thôi được rồi, bố mày sẽ cải tạo bản thân, phải nâng tầm đẳng cấp. Xem nào, ok, đây rồi, "Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi", được đấy, bố sẽ đọc...
 
Ừa thì ý tui là coi nó như là 1 phần của cuộc sống mà sống thì cũng có 5 7 cách sống, học cũng thế thôi.
Học sao cho healthy là tùy ở mỗi người thôi. Ko fai ai cũng như ai mà quá trình học, thói quen học, nội dung học cũng nên cào bằng như nhau
Ý muốn nói là làm sao để tìm được cái healthy của mình ấy, tại vì ăn uống sai sẽ có bệnh nên mình mới biết được, còn học thì không có dấu hiệu của bệnh ấy.
 
Việc đọc có thể được bắt nguồn từ vài tình huống như sau:

1. Vì bổ túc kiến thức cho công việc, cho tay nghề
Cái này thì đương con mẹ nó nhiên rồi, không học, không đọc sách thì chỉ làm công việc tay chân đơn giản thôi. Ví dụ thực tế như việc bơm xe của tao, chả có sách mẹ nào dạy cả, tự mò hết. Còn những công việc như kế toán này, IT này, hay kể cả làm bánh (môi giới phò) chẳng hạn, đều phải học, phải đọc. Lúc này, việc đọc là tham khảo kiến thức của các tml đi trước, đã đúc rút thành kiến thức vào trong sách vở, văn kiện, cho các tml đi sau dựa vào đó mà rút ra kinh nghiệm (hoặc đơn giản là để bán sách). Thằng nào khôn thì có thể học hỏi nhanh, từ đó phát triển thành các kinh nghiệm mới, thậm chí viết ra sách mới. Thằng nào ngu thì học mãi không xong.

2. Vì giải trí
Cái này thì cũng giống như những loại hình giải trí khác như nghe, nhìn. Đọc truyện thằng khác nó bịa về một cuộc địt nhau, thấy nứng bỏ con mẹ lên được, vỗ đùi đen đét: Đcm, hay thế chứ lại, mày xứng đáng làm nhà văn!

3. Vì tò mò
Đcm, sao cái truyện này nó cứ nói về mấy cái nào thì "Đại hồng thuỷ", "Con thuyền Nô-ê", "A-đâm đâm Ê-va" kì bí vãi đái. Mà mấy cái đó có thật không? Thôi được rồi, ra đường Láng, mấy tiệm sách cũ tha về quyển Kinh Thánh đọc cho nó biết vậy. Thế rồi bắt đầu đọc. Cứ cái nọ lan man sang cái kia đéo dứt được. Đọc về một cái lại thêm ra chục cái khác cần phải tìm hiểu, đcm ong hết cả sủ; nhưng mà tò mò vcl, thích đéo dừng lại được.

4. Vì a-dua
Đcm, thằng kia nó ngồi chém gió với gái, bọn gái cứ há hốc mõm như là chim sẻ hứng sương mai. Vcl, đcm, đéo thể nào, mình đẹp trai khoai to mà đéo oách bằng nó. Thôi được rồi, bố mày sẽ cải tạo bản thân, phải nâng tầm đẳng cấp. Xem nào, ok, đây rồi, "Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi", được đấy, bố sẽ đọc...
M làm bơm xe à? Riết sao t cảm tưởng xàm là nơi tập hợp của các thành phần dưới đáy xã hội như Grab, bơm xe, bốc bát,...chứ chả thấy Elite mô
 
Ý muốn nói là làm sao để tìm được cái healthy của mình ấy, tại vì ăn uống sai sẽ có bệnh nên mình mới biết được, còn học thì không có dấu hiệu của bệnh ấy.
Cái này thì khó. Theo tui tự mỗi ng phải tìm ra giới hạn cho chính bản thân mình. Vì có lẽ chỉ chúng ta là hiểu bản thân chúng ta nhất
 
M làm bơm xe à? Riết sao t cảm tưởng xàm là nơi tập hợp của các thành phần dưới đáy xã hội như Grab, bơm xe, bốc bát,...chứ chả thấy Elite mô
Ngày xưa, lực lượng nòng cốt của cách mạng là công nông. Ngày nay, lực lượng này mở rộng sang Grab, bốc vác, bơm xe... Bản chất vẫn thế.
 
Ngày xưa, lực lượng nòng cốt của cách mạng là công nông. Ngày nay, lực lượng này mở rộng sang Grab, bốc vác, bơm xe... Bản chất vẫn thế.
Lực lượng nòng cốt CM ngày nay là con cháu họ hàng hang hốc của khoảng 2-3 triệu cá nhân cốp cán, vốn chả có liên hệ j với tầng lớp Grab, bơm vá hay bốc vác cả. Chúng ta ko nên ngộ nhận, thấy ng ta sang thì bắc quàng làm họ
 
Lực lượng nòng cốt CM ngày nay là con cháu họ hàng hang hốc của khoảng 2-3 triệu cá nhân cốp cán, vốn chả có liên hệ j với tầng lớp Grab, bơm vá hay bốc vác cả. Chúng ta ko nên ngộ nhận, thấy ng ta sang thì bắc quàng làm họ
Thế mày nhầm cmn khái niệm CM rồi.
 
well bọn mày nghĩ sao về 2 xu thế 1 là chuyên môn hóa hẳn 1 mảng và 2 là học kiểu rộng mỗi thứ biết tí nhưng chả biết sâu ?
Tao nghĩ nó phải phù hợp với từng người
2 quan điểm này nó cũng là 2 sự lựa chọn thôi
Cái gì cũng có 2 mặt, quan trọng là mày thích và hợp cái nào
Còn cả 2 đều ok cả
 
Nếu chiếu theo sách giáo khoa của Party thì đúng là t nhầm.
Đối vs t, việc đối tượng nào nên làm lực lượng nòng cốt cũng chả quan trọng lắm, chỉ cần đối tượng đó có tâm, có tầm là đủ.
Đm, sao tao ghét cái từ "có tâm, có tầm" thế không biết. Triệu hồi @titoe vào tán phét phát, người chủ thuyết đấu tranh giai cấp hậu hiện đại.
 

Có thể bạn quan tâm

Top