Ngày xưa có anh Trương Chi
Người thì thật xấu hát thì thật hay
Mỵ Nương vốn ở lầu Tây
Con quan Thừa tướng ngày ngày cấm cung
Trương Chi có chiếc thuyền câu
Một mình ngang dọc đêm thâu dãi dầu
Thật tình mới hát một câu
Gió đưa thoang thoảng tới lầu Mỵ Nương
Mỵ Nương nghe hát thì thương
Hồ trông thấy mặt anh chàng lại chê
Trương Chi trở bến thuyền về
Cắm sào sửa bến hát thề một câu
Kiếp này đành dở duyên nhau
Nguyện xin kiếp khác Trần Châu một nhà.