[Lịch sử - Văn Hóa] Căn tính lười nhác

Tính Giao

Thích phó đà
Người nước ta quý trọng các ông thầy đồ lưng dài tốn áo ăn no lại nằm đã thành ra một cái bệnh gần chết không có thuốc chữa. Đến lúc sóng Âu châu ập vào, người ta coi chừng đã tỉnh dậy, nhưng mà công phu về đường thể dục còn chưa nghiên cứu đến nơi. Cái căn tính lười nhác đã quen nết lâu ngày, lại nhiều điều thói đãng tính dàm dê(1) cho hại đến sinh mệnh, người ta lấy thế làm sự thường, không lo đường cải cách nào là công khóa(2) về đường thể thao, nào là lợi ích về cách vận động. Trong một ngày có 12 giờ nửa ngồi chết trước cuộc tài bàn(3), nửa nằm chết bên đèn thuốc phiện. Vận động đã không có công phu thì huyết mạch lấy gì làm lưu thông; huyết mạch đình trệ thì thân thể phải hèn ốm cho rồi, dân mới hóa ra dân nô lệ, nước mới hóa ra nước bạc nhược.

Phan Bội Châu
Bài diễn thuyết tại Trường Quốc học Huế, 1926

(1) là cách sống buông thả.
(2) những công việc khi vào học phải làm là công, những thứ học trò phải học là khóa, gọi chung là công khóa.
(3) một loại tổ tôm, nhưng chỉ có ba người và đánh không có chừng mực nào cả.
 
Định còm mà nó đéo tap.
Dỗi, đéo nói gì nữa.
Thông cảm nhé, sẽ nhớ lần sau, căn bản có nhiều thằng quá nên có 1 số lần bị sót, nhưng lần sau chắc chắn là không sót bạn đâu
 

Có thể bạn quan tâm

Top