Lý do:
Anh Linh từ chối nhận Hồ
Bằng chứng:
Tạp chí Triển vọng, tiếng Trung Quốc, xuất bản tại Hong Kong, số 511 tháng 11/1983 có đăng một bài trích trong cuốn “Trải nghiệm tám năm ở Bộ Ngoại giao” của ông Ngũ Tu Quyền, nguyên Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc Mao và Sách Việt Nam Mật Chiến của tác giả Tiền Giang, do Nhà xuất bản Nhân dân Tứ Xuyên và Nhà xuất bản Hoa Hạ xuất bản tháng 6/2015. Sách viết dưới hình thức báo cáo văn học, khá dài dòng
Hồ qua TQ thăm Mao, mà Mao lại đi qua Lô Xiên thăm Linh (lưu ý hồi đó chưa ai công nhận chính phủ ở Việt Bắc cả, việc Hồ qua TQ cũng làm Mao bất ngờ), Hồ qua thì lại báo với Chu Ân Lai xin qua Lô Xiên gặp Mao, Mao đồng ý, lên tàu qua Tây Bá Lợi Á rồi Chu Ân Lai từ Mút Cu bay tới đón Hồ, cùng nhau về Mút Cu gặp Mao. Mao rất mến Hồ, nói chung là cũng cưng chiều, Hồ đòi gặp Linh, thông qua anh Mao xin gặp. Anh Linh ban đầu khinh, không tiếp, sau Mao nói quá, nể mặt Mao nên đồng ý kêu Việt Nam nằm ở ĐNA xa quá rồi khinh khỉnh xỉa xói. Trong bữa tiệc đãi Mao có Hồ ăn ké, khi Hồ hỏi Stalin là đồng chí có chỉ thị gì cho tôi không thì Stalin tươi cười trả lời:
-Sao tôi có thể chỉ thị cho đồng chí được nhỉ? Đồng chí là ‘Tổng thống (president chủ tịch)’ rồi, làm quan còn to hơn cả tôi nữa kia mà.
-Các đồng chí đã ký kết Hiệp ước Hữu hảo đồng minh tương trợ với Trung Quốc rồi. Nhân dịp tôi đang ở đây, chúng ta [Liên Xô và Việt Nam] có thể ký một hiệp ước tương tự được không?
-Thế thì người ta sẽ hỏi đồng chí từ đâu bỗng dưng xuất hiện ở đây thế nhỉ?
-Chuyện ấy dễ giải quyết thôi. Đề nghị phía Liên Xô cho một chiếc máy bay đưa tôi lên trời bay một vòng rồi cho người ra sân bay đón tôi, sau đó đăng tin lên báo, chẳng phải là xong đấy ư?
- Đây thật là đầu óc tưởng tượng chỉ người phương Đông các đồng chí mới có mà thôi!
Rồi lơ Hồ luôn.
Sau Linh nói với Mao, thôi xa quá, giao Việt Nam cho ông, tôi giúp ông, ông giúp Việt Nam.
---
Sau này Khrushchev nhớ lại chuyến thăm Liên Xô bí mật của Hồ Chí Minh như sau:
Tôi không bao giờ quên được ánh mắt của Hồ Chí Minh. Khi chăm chú nhìn ai, đôi mắt đồng chí ấy ánh lên sự đặc biệt chân thành và trong sáng. Đây là sự chân thành ******** cao quý, là sự trong sáng của con người hiến dâng mình cho sự nghiệp cách mạng… Hồ Chí Minh đi thẳng từ núi rừng Việt Nam, đồng chí kể cho chúng tôi nghe mình đã cuốc bộ nhiều ngày vượt rừng mới đến được biên giới Việt – Trung rồi từ đó đến Liên Xô.
Trong quá trình trao đổi với chúng tôi, đôi mắt không bình thường của Hồ Chí Minh luôn luôn hướng về Stalin. Tôi muốn nói rằng trong ánh mắt chăm chú ấy hiện lên vẻ thơ ngây của đứa trẻ. Tôi nhớ rằng có một lần Hồ Chí Minh lấy từ cặp ra một tờ tạp chí Liên Xô –– theo tôi là tạp chí “Liên Xô xây dựng” –– đề nghị Stalin ký tên lên đó. Ở nước Pháp, người ta thường hay xin chữ ký như thế, rõ ràng Hồ Chí Minh cũng có sở thích này. Đồng chí ấy muốn là sau khi về Việt Nam, có thể cho dân chúng nước mình nhìn thấy chữ ký của Stalin. Và Stalin đã ký, nhưng ít lâu sau, cuốn tạp chí đó bị người ta bí mật lấy đi mất từ chỗ ở của Hồ Chí Minh. Lý do vì Stalin e rằng không biết Hồ Chí Minh có thể dùng cuốn tạp chí có chữ ký ấy vào việc gì
( Tương tự Lỡ đem đính lên cái hộp kít test Việt Á thì toi cái uy tín, nên cho mật vụ lén lấy lại)
Hồ Chí Minh kể cho chúng tôi nghe tình hình nhân dân Việt Nam chiến đấu chống lại quân Pháp chiếm đóng và yêu cầu chúng tôi giúp đỡ vật chất, nhất là giúp vũ khí và đạn dược. Sau khi rời Moskva, Hồ Chí Minh lại viết thư cho chúng tôi, đề nghị gửi thuốc ký-ninh cho Việt Nam, vì ở đó đang có dịch bệnh sốt rét. Ngành công nghiệp dược Liên Xô sản xuất nhiều thuốc ký-ninh, cho nên Stalin khảng khái nói: “Cho đồng chí ấy nửa tấn.”"