Cảm thấy thượng đẳng hơn so với đám bạn cùng tuổi ăn bám ông bà già.

Thất bại

Súng hết đạn
Chẳng là một số thằng bằng tuổi t hồi xưa học giỏi hơn t bây giờ đều thua t cả. Cảm thấy mình level ngày càng tăng thượng đẳng, có thằng thì mãi chưa ra đc trường đh, có thằng tốt nghiệp rồi xin việc mà vẫn không có chỗ nào nhận, có đứa thì đi làm đc dăm ba bữa thì nhảy việc, đến giờ thì lại thất nghiệp nằm ở nhà ăn bám ông bà già. Trong khi t đã có công việc tương đối ổn định đã có xe ô tô để đi, mỗi lần cafe mình luôn ở vị thế cửa trên chứ ko còn ở cửa dưới như trước nữa.
 
Chẳng là một số thằng bằng tuổi t hồi xưa học giỏi hơn t bây giờ đều thua t cả. Cảm thấy mình level ngày càng tăng thượng đẳng, có thằng thì mãi chưa ra đc trường đh, có thằng tốt nghiệp rồi xin việc mà vẫn không có chỗ nào nhận, có đứa thì đi làm đc dăm ba bữa thì nhảy việc, đến giờ thì lại thất nghiệp nằm ở nhà ăn bám ông bà già. Trong khi t đã có công việc tương đối ổn định đã có xe ô tô để đi, mỗi lần cafe mình luôn ở vị thế cửa trên chứ ko còn ở cửa dưới như trước nữa.
Nếu mày còn nghĩ vậy thì mày vẫn còn mặc cảm. Buông bỏ sẽ thanh thản tâm hồn! :burn_joss_stick:
 
Nếu mày còn nghĩ vậy thì mày vẫn còn mặc cảm. Buông bỏ sẽ thanh thản tâm hồn! :burn_joss_stick:
T là người có tham vọng lớn lắm còn muốn lên cao hơn nữa. Ít nhất cũng phải lấy đc mấy em nhà tài phiệt, gia thế. Hiện tại lực t chưa đủ mạnh để mấy em ấy để mắt. :vozvn (18):
 
Đường dài mới biết ngựa hay, cuộc sống nhiều biến cố ko biết đâu mà lần.
 
Cụ Phan Thanh Giản có một người bạn thân, quen biết từ khi còn đi học.
Bạn cụ học giỏi mà nhà nghèo, không thi cử, chỉ lấy việc ruộng nương làm kế sinh nhai. Cụ Phan, như ta đã biết theo con đường hoạn lộ.
Khi đi kinh lý đất Nam Kỳ, có dịp, cụ ghé thăm người bạn cũ. Một viên kinh lược đến đâu, cố nhiên là có quân lính tiền hô hậu ủng. Nhưng lúc tìm thăm bạn, cụ Phan có cái nhã ý tránh nhắc nhở trước người bạn áo vải về cái quyền tước cao sang hiện thời của mình. Cụ cho quân lính dừng lại cách xa nhà bạn có trên mấy dặm, rồi mặc áo thâm, bịt khăn đóng, lững thững một mình tiến vào căn nhà lá lụp xụp. Khi cụ đến nhà, ông bạn mắc đi làm ngoài ruộng không hay cụ đến. Cụ lên võng nằm chờ cho đến tối ông bạn mới về. Gặp nhau mừng rỡ, ông bạn lật đật dọn cơm, trên mâm chỉ có một đĩa rau luộc và một đĩa mắm kho. Cụ cùng bạn ngồi ăn ngon lành, vui vẻ như khi còn áo vải.
 
Cụ Phan Thanh Giản có một người bạn thân, quen biết từ khi còn đi học.
Bạn cụ học giỏi mà nhà nghèo, không thi cử, chỉ lấy việc ruộng nương làm kế sinh nhai. Cụ Phan, như ta đã biết theo con đường hoạn lộ.
Khi đi kinh lý đất Nam Kỳ, có dịp, cụ ghé thăm người bạn cũ. Một viên kinh lược đến đâu, cố nhiên là có quân lính tiền hô hậu ủng. Nhưng lúc tìm thăm bạn, cụ Phan có cái nhã ý tránh nhắc nhở trước người bạn áo vải về cái quyền tước cao sang hiện thời của mình. Cụ cho quân lính dừng lại cách xa nhà bạn có trên mấy dặm, rồi mặc áo thâm, bịt khăn đóng, lững thững một mình tiến vào căn nhà lá lụp xụp. Khi cụ đến nhà, ông bạn mắc đi làm ngoài ruộng không hay cụ đến. Cụ lên võng nằm chờ cho đến tối ông bạn mới về. Gặp nhau mừng rỡ, ông bạn lật đật dọn cơm, trên mâm chỉ có một đĩa rau luộc và một đĩa mắm kho. Cụ cùng bạn ngồi ăn ngon lành, vui vẻ như khi còn áo vải.
Đồng đẳng mới được bình đẳng. Không cùng đẳng cấp thì đừng mơ được đối xử bình đẳng. Đó chính là chân lý của t.
 
Nếu cuộc sống thành công như vậy thì hãy nên biết quý trọng nó.
 
Sau m làm sếp. M ko tôn trọng nhân viên thì m lãnh đạo nó kiểu gì
Nói nó bằng tiền chứ gì, nhân viên và sếp vốn chả cùng đẳng cấp với nhau nên m yên tâm là chả có việc gì để nói với nhau cả. Sếp họ chỉ nói chuyện với các sếp khác thôi.
 
c4839b1f2208bed16d346ce102cd229139693852.gif
 
Thế giờ mày gặp những người có siêu xe, có biệt thự, vài ba cái bất động sản thì mày cúi gằm mặt xuống à thằng Lồn này. cái tư duy đúng kiểu mấy thằng giàu xổi, mới có đc tí tiền đã coi thường người khác r. Tiền ko phải là thước đo của hạnh phúc đâu. Tặng mày câu này tao mới đọc đc
Tiền là do bận rộn mà có, văn hoá là do nhàn rỗi mà ra
 
Thế giờ mày gặp những người có siêu xe, có biệt thự, vài ba cái bất động sản thì mày cúi gằm mặt xuống à thằng lồn này. cái tư duy đúng kiểu mấy thằng giàu xổi, mới có đc tí tiền đã coi thường người khác r. Tiền ko phải là thước đo của hạnh phúc đâu. Tặng mày câu này tao mới đọc đc
Tiền là do bận rộn mà có, văn hoá là do nhàn rỗi mà ra
Chứ gì nữa phải biết cúi mình trước kẻ mạnh hơn, chứ vênh lên nó dập chết mịa thì sao. Mà thấy có đại gia Việt nào vênh mặt với quan chức mà có có cái kết tốt đẹp ko.
 
tao sai r. Dm cái thằng lol loser này
Quote bài cũ làm gì trên t cũng thừa nhận rồi đấy nhưng giờ t khác rồi. Giờ t vào riêng tư ẩn cái là m khỏi lội nhưng t chả việc gì phải làm như thế vì t sống thật.
 

Có thể bạn quan tâm

Top