Bất ổn xã hội ngày càng gia tăng có lẽ sắp đến sẽ có binh biến mới

Gần đây t đọc báo thấy rất nhiều mặt của xã hội phơi bày ra một cách xấu xí. Y tế, giáo dục, kinh doanh, chính trị toàn là nát hết cả

Phải chăng xã hội sẽ có một cuộc binh biến thay đổi trật tự lại ????
giờ mày mới nhận ra à??tao đoán trước từ lúc em covid bùng nổ khắp thế giới 2020 cơ
 
Dân bất ổn thì iq cao phải đem vài thằng ra thịt thôi. Bài này phương tây nó cũng phải dùng. Không làm thì dễ loạn lắm.
Chỉ cần một vài năm yên ổn là dân ngu cu đen lại quen ấy mà.
 
Khó đến QK9 đất phong của X chỉ huy cũng toàn bake cài cắm vào. Có chăng tin tưởng bọn TNT thôi
 
Dân bất ổn thì iq cao phải đem vài thằng ra thịt thôi. Bài này phương tây nó cũng phải dùng. Không làm thì dễ loạn lắm.
Chỉ cần một vài năm yên ổn là dân ngu cu đen lại quen ấy mà.
1 vài năm yên ổn mày có niềm tin quá, vỡ nợ sụp đổ,bất ổn ít phải 15-20 năm sắp tới
 
Binh biến gì được. Súng to nhỏ đều là của dân B. Dân N có mỗi cái cảng biển để làm rồi bỏ mồm ăn rồi cống nạp thôi.
 
1 vài năm yên ổn mày có niềm tin quá, vỡ nợ sụp đổ,bất ổn ít phải 15-20 năm sắp tới
Có phải thời kỳ bao cấp đéo đâu mà 15-20 năm. Giờ khủng hoảng kt. Dân kinh danh,làm ăn gì cũng đang hẹo nên ms gây bất ổn thôi. Đợi mỹ nó bớt lạm phát, thì vn cũng giảm lãi suất. Tiền lại bơm vào đất vào chứng là kinh tế lại phát triển như chưa từng có gì xảy ra thôi. Tao cá lâu nhất thì đc 3 năm. VN là nước +s 1 đảng mà đéo có chuyện bất ổn 15-20 năm trong thời bình. Đến u cà đang war tao tin cũng đéo bất ổn đến 15-20 năm.
 
Đây là vn. Chỉ có bọn chống phá kích động mới có bạo loạn. Chứ tao sống mấy chục năm thấy yên ổn vcc. Đéo nghĩ sẽ có ngày bạo loạn
thời kỳ cuối cùng của triều đại nào đều bất ổn,thiên tai,dịch bệnh,tham nhũng,quản lý yếu kém,...xh vn giờ cực kỳ bất ổn,chắc chắn sẽ có bạo loạn,lật đổ,éo thể khác được
 
thời kỳ cuối cùng của triều đại nào đều bất ổn,thiên tai,dịch bệnh,tham nhũng,quản lý yếu kém,...xh vn giờ cực kỳ bất ổn,chắc chắn sẽ có bạo loạn,lật đổ,éo thể khác được
Ngứa đít. Tình hình chung cả thế giới, riêmg đéo ji vn
 
thời kỳ cuối cùng của triều đại nào đều bất ổn,thiên tai,dịch bệnh,tham nhũng,quản lý yếu kém,...xh vn giờ cực kỳ bất ổn,chắc chắn sẽ có bạo loạn,lật đổ,éo thể khác được
Mày năm nay bn tuổi? Có sống ở VN ko?
Tao chống mắt xem đến lúc mày chết VN có binh biến ko nhé
 
Ờ thì theo t truyền thông đag làm quá tốt vai trò của mình... Khuếch đại sự biến động xh lên tầm cao mới cho nên sự lo âu, sợ hãi cũng bị khuếch trương theo..
 
Sửa lần cuối:
Năm 1948 sau khi thành lập Liên Hiệp Quốc 3 năm, tuyên ngôn toàn cầu về nhân quyền được thông quá. Kể từ đó các quốc gia thành viên hễ muốn làm thành viên LHQ phải chấp nhận tuyên ngôn nhân quyền này.

Nội dung tuyên ngôn nhân quyền thì cao đẹp và lý tưởng. Trải qua nhiều chế độ độc tài phát xít, con người mơ ước về một chế độ chính trị luôn quan tâm bảo vệ quyền lợi của con người.

Nghe có vẻ đúng, nhưng nghĩ kỹ thì thiếu.

Bởi hễ nói tới quyền thì phải nói tới nghĩa vụ. Muốn có quyền ăn cơm thì phải có nghĩa vụ chia nhau đi trồng lúa, chăm sóc, thu hoạch, chế biến, nấu nướng. Chứ cứ ngồi đó đòi ăn cơm, cho rằng mình mặc nhiên sinh ra đã có quyền ăn cơm, bắt ai đó phải dâng cơm tới cho mình ăn, là vô lý và bất công.

Đề cao quyền rồi con cái cứ đòi hỏi cha mẹ phải mua sắm những thứ không cần thiết, đỡ đần việc nhà thì không. Cha mẹ không chiều chuộng nổi thì đi kiếm cha đường cha bột ngọt.

Để cao quyền rồi học trò chửi mắng xon xỏn vào mặt thầy cô giáo.

Đề cao quyền rồi một số bệnh nhân ỷ giàu có vào bệnh viện nói chuyện với y bác sĩ như với người ở.

Quyền của người này tạo ra áp lực cho người khác.

Văn hóa truyền thống của người Việt mình không đề cao quyền. Vậy mà rất ổn định.

Ngày xưa thầy cô giáo rất chuẩn mực đàng hoàng, học sinh đầu bạc rồi gặp thầy cô cũ vẫn khoanh tay cúi đầu.

Y bác sĩ cũng vậy. Đào tạo cực nghiêm túc. Điểm chuẩn cực gắt. Trường y không bao giờ có nhậu nhẹt đánh lộn gái gú. Giờ thì trường y cũng có đường bột ngọt đủ hết.

Coi thời bao cấp nghèo vậy, ăn bo bo vậy mà người với người có cái tình, nghĩ nhiều đến cái bổn phận với nhau.

Ngày nay ít thấy truyền thông báo đài nói đến nghĩa vụ.

Trong khi một xã hội đề cao nghĩa vụ sẽ ổn định tình nghĩa và hạnh phúc.

Ví dụ như câu chuyện này, anh bạn trẻ này vì cái gì mà phải gác lại tương lai lo cho 4 đứa cháu. Rồi anh bạn này sẽ đổi lại được gì?


Không biết mà hình như anh bạn đó cũng không quan tâm. Vì là máu mủ nên đùm bọc thôi. Đề cao nghĩa vụ nó làm con người sống với nhau như thế.

Quãng thời gian 2023 - 2025, Việt Nam và một số nước sẽ mạnh mẽ lên tiếng tuyên truyền về nghĩa vụ con người và nghĩa vụ công dân, để quân bình lại cái quan điểm triết học đang bị nghiêng lệch của thế giới.

Không phải khi không mà Việt Nam lại ứng cử vào Hội đồng nhân quyền LHQ 2023 - 2025 và đã trúng cử.

Không phải khi không mà trong thời gian hồi hộp chờ LHQ kết luận Việt Nam trúng cử thì trùng hợp xăng dầu cả nước lại nảy sinh rối ren.

Một số quốc gia chung bầu không khí Á Đông với Việt Nam như Hàn Quốc và Nhật Bản có thể sẽ nhanh chóng lên tiếng đồng thuận.

Còn người anh em Á Đông còn lại thì...không chắc.
 
Sửa lần cuối:
Năm 1945 khi thành lập Liên Hiệp Quốc, tuyên ngôn toàn cầu về nhân quyền được thông quá. Kể từ đó các quốc gia thành viên hễ muốn làm thành viên LHQ phải chấp nhận tuyên ngôn nhân quyền này.

Nội dung tuyên ngôn nhân quyền thì cao đẹp và lý tưởng. Trải qua nhiều chế độ độc tài phát xít, con người mơ ước về một chế độ chính trị luôn quan tâm bảo vệ quyền lợi của con người.

Nghe có vẻ đúng, nhưng nghĩ kỹ thì thiếu.

Bởi hễ nói tới quyền thì phải nói tới nghĩa vụ. Muốn có quyền ăn cơm thì phải có nghĩa vụ chia nhau đi trồng lúa, chăm sóc, thu hoạch, chế biến, nấu nướng. Chứ cứ ngồi đó đòi ăn cơm, cho rằng mình mặc nhiên sinh ra đã có quyền ăn cơm, bắt ai đó phải dâng cơm tới cho mình ăn, là vô lý và bất công.

Đề cao quyền rồi con cái cứ đòi hỏi cha mẹ phải mua sắm những thứ không cần thiết, đỡ đần việc nhà thì không. Cha mẹ không chiều chuộng nổi thì đi kiếm cha đường cha bột ngọt.

Để cao quyền rồi học trò chửi mắng xon xỏn vào mặt thầy cô giáo.

Đề cao quyền rồi một số bệnh nhân ỷ giàu có vào bệnh viện nói chuyện với y bác sĩ như với người ở.

Quyền của người này tạo ra áp lực cho người khác.

Văn hóa truyền thống của người Việt mình không đề cao quyền. Vậy mà rất ổn định.

Ngày xưa thầy cô giáo rất chuẩn mực đàng hoàng, học sinh đầu bạc rồi gặp thầy cô cũ vẫn khoanh tay cúi đầu.

Y bác sĩ cũng vậy. Đào tạo cực nghiêm túc. Điểm chuẩn cực gắt. Trường y không bao giờ có nhậu nhẹt đánh lộn gái gú. Giờ thì trường y cũng có đường bột ngọt đủ hết.

Coi thời bao cấp nghèo vậy, ăn bo bo vậy mà người với người có cái tình, nghĩ nhiều đến cái bổn phận với nhau.

Ngày nay ít thấy truyền thông báo đài nói đến nghĩa vụ.

Trong khi một xã hội đề cao nghĩa vụ sẽ ổn định tình nghĩa và hạnh phúc.

Ví dụ như câu chuyện này, anh bạn trẻ này vì cái gì mà phải gác lại tương lai lo cho 4 đứa cháu. Rồi anh bạn này sẽ đổi lại được gì?


Không biết mà hình như anh bạn đó cũng không quan tâm. Vì là máu mủ nên đùm bọc thôi. Đề cao nghĩa vụ nó làm con người sống với nhau như thế.

Quãng thời gian 2023 - 2025, Việt Nam và một số nước sẽ mạnh mẽ lên tiếng tuyên truyền về nghĩa vụ con người và nghĩa vụ công dân, để quân bình lại cái quan điểm triết học đang bị nghiêng lệch của thế giới.

Không phải khi không mà Việt Nam lại ứng cử vào Hội đồng nhân quyền LHQ 2023 - 2025 và đã trúng cử.

Không phải khi không mà trong thời gian hồi hộp chờ LHQ kết luận Việt Nam trúng cử thì trùng hợp xăng dầu cả nước lại nảy sinh rối ren.

Một số quốc gia chung bầu không khí Á Đông với Việt Nam như Hàn Quốc và Nhật Bản có thể sẽ nhanh chóng lên tiếng đồng thuận.

Còn người anh em Á Đông còn lại thì...không chắc.
Ai dạy m quyền phải đi đôi với nghĩa vụ vậy.
 
Ai dạy m quyền phải đi đôi với nghĩa vụ vậy.
Tui học giáo dục thường xuyên nên không có giỏi tiếng Anh lắm. Thấy ông bác này ổng làm nghề tổng thống Mỹ.

Ổng có nói câu này hình như ý là trước khi đòi hỏi quyền phải xét coi mình có hoàn thành nghĩa vụ hay chưa. Google của Mỹ nó dịch sao thì tui đọc vậy luôn.

Nếu tui hiểu có gì sai chỗ nào người anh em khai sáng giúp tui cho tui đỡ bị người khác cười. Cảm ơn người anh em.



 
Ai dạy m quyền phải đi đôi với nghĩa vụ vậy.
"Trong lý luận cực kỳ cơ bản của pháp luật, Quyền và Nghĩa vụ là hai mặt của một vấn đề.

Nếu con người cho rằng mình có Quyền thụ hưởng (enjoyment) thì cũng đồng nghĩa với việc phải có Nghĩa vụ cống hiến (dedication). Thậm chí, Nghĩa vụ phải đi trước Quyền thì xã hội mới phát triển hợp lý.

Con người phải trồng lúa rồi mới có gạo để nấu cơm ăn. Nếu chỉ đòi hỏi phải có cơm, Quyền được ăn cơm là Quyền hiển nhiên, rồi ai cũng ngồi đó chờ cơm thì chẳng bao lâu kho gạo sẽ cạn. Mọi người phải đi gieo trồng lúa trước đã, rồi Quyền được ăn cơm sẽ hiện ra.

Trên phương diện lý luận pháp luật hiện nay, thế giới đang bị cuốn vào trào lưu đề cao Quyền con người, nhưng rất ít ai biết quan tâm đến Nghĩa vụ mà con người cần thực thi.

Sự mất cân bằng này đang gây ra nhiều hệ lụy cho xã hội. Tổng thống thứ 35 của Hoa Kỳ John
Fitzgerald Kennedy trong buổi lễ nhậm chức năm 1961 từng phát biểu rằng: “Đừng hỏi đất nước có thể làm gì được cho các bạn, hãy hỏi các bạn có thể làm gì cho đất nước” (ask not what your country can do for you, ask what you can do for your country).

Hoa Kỳ là một quốc gia luôn cho mình là đi đầu về tự do Nhân quyền, nhưng rồi thực tế cuộc sống đã buộc vị Tổng thống của họ phải bật lên câu nói mang ý nghĩa đề cao Nghĩa vụ, tức là trách nhiệm của công dân, đối với đất nước.

Thực tế cuộc sống đó là gì? Đó là sự đòi hỏi mọi thành viên trong một đất nước phải siêng năng làm việc, tận tụy cống hiến, phải rất có trách nhiệm để xây dựng, phát triển và bảo vệ cộng đồng của mình, chứ không phải là cứ khăng khăng đi tìm quyền lợi cá nhân vì cho rằng mình đương nhiên có những Quyền đó.

Khi ta nói Quyền và Nghĩa vụ không tách rời là ta đang đề cao sự công bằng. Có sự công bằng, mọi người sẽ có niềm tin vào cuộc sống để làm việc cống hiến.

Trước đây, khi mà thân phận con người bị đày đọa áp bức, nhất là trong Thế chiến thứ hai, các học giả đã đấu tranh cho Nhân quyền cũng chính là để đi tìm sự công bằng này.

Hiện nay, khi mà Quyền con người được ưu tiên đề cao khiến cho sự công bằng bị đe dọa, sẽ khiến cho con người mất niềm tin vào cuộc sống. Đây chính là lúc ta phải đặt vấn đề về Nghĩa vụ con người để tìm lại sự công bằng đó."

Sưu tầm từ một luận án tiến sĩ của Đại học Luật Hà Nội.
 
L
Năm 1948 sau khi thành lập Liên Hiệp Quốc 3 năm, tuyên ngôn toàn cầu về nhân quyền được thông quá. Kể từ đó các quốc gia thành viên hễ muốn làm thành viên LHQ phải chấp nhận tuyên ngôn nhân quyền này.

Nội dung tuyên ngôn nhân quyền thì cao đẹp và lý tưởng. Trải qua nhiều chế độ độc tài phát xít, con người mơ ước về một chế độ chính trị luôn quan tâm bảo vệ quyền lợi của con người.

Nghe có vẻ đúng, nhưng nghĩ kỹ thì thiếu.

Bởi hễ nói tới quyền thì phải nói tới nghĩa vụ. Muốn có quyền ăn cơm thì phải có nghĩa vụ chia nhau đi trồng lúa, chăm sóc, thu hoạch, chế biến, nấu nướng. Chứ cứ ngồi đó đòi ăn cơm, cho rằng mình mặc nhiên sinh ra đã có quyền ăn cơm, bắt ai đó phải dâng cơm tới cho mình ăn, là vô lý và bất công.

Đề cao quyền rồi con cái cứ đòi hỏi cha mẹ phải mua sắm những thứ không cần thiết, đỡ đần việc nhà thì không. Cha mẹ không chiều chuộng nổi thì đi kiếm cha đường cha bột ngọt.

Để cao quyền rồi học trò chửi mắng xon xỏn vào mặt thầy cô giáo.

Đề cao quyền rồi một số bệnh nhân ỷ giàu có vào bệnh viện nói chuyện với y bác sĩ như với người ở.

Quyền của người này tạo ra áp lực cho người khác.

Văn hóa truyền thống của người Việt mình không đề cao quyền. Vậy mà rất ổn định.

Ngày xưa thầy cô giáo rất chuẩn mực đàng hoàng, học sinh đầu bạc rồi gặp thầy cô cũ vẫn khoanh tay cúi đầu.

Y bác sĩ cũng vậy. Đào tạo cực nghiêm túc. Điểm chuẩn cực gắt. Trường y không bao giờ có nhậu nhẹt đánh lộn gái gú. Giờ thì trường y cũng có đường bột ngọt đủ hết.

Coi thời bao cấp nghèo vậy, ăn bo bo vậy mà người với người có cái tình, nghĩ nhiều đến cái bổn phận với nhau.

Ngày nay ít thấy truyền thông báo đài nói đến nghĩa vụ.

Trong khi một xã hội đề cao nghĩa vụ sẽ ổn định tình nghĩa và hạnh phúc.

Ví dụ như câu chuyện này, anh bạn trẻ này vì cái gì mà phải gác lại tương lai lo cho 4 đứa cháu. Rồi anh bạn này sẽ đổi lại được gì?


Không biết mà hình như anh bạn đó cũng không quan tâm. Vì là máu mủ nên đùm bọc thôi. Đề cao nghĩa vụ nó làm con người sống với nhau như thế.

Quãng thời gian 2023 - 2025, Việt Nam và một số nước sẽ mạnh mẽ lên tiếng tuyên truyền về nghĩa vụ con người và nghĩa vụ công dân, để quân bình lại cái quan điểm triết học đang bị nghiêng lệch của thế giới.

Không phải khi không mà Việt Nam lại ứng cử vào Hội đồng nhân quyền LHQ 2023 - 2025 và đã trúng cử.

Không phải khi không mà trong thời gian hồi hộp chờ LHQ kết luận Việt Nam trúng cử thì trùng hợp xăng dầu cả nước lại nảy sinh rối ren.

Một số quốc gia chung bầu không khí Á Đông với Việt Nam như Hàn Quốc và Nhật Bản có thể sẽ nhanh chóng lên tiếng đồng thuận.

Còn người anh em Á Đông còn lại thì...không chắc.
Phổ biến luận cương tài liệu cho ae đọc đi bạn

Tôi đang mơ giấc mơ châu á đoàn kết chống lại bọn bạch quỷ
 
Top