Những ngày sắp vào đông như thế này làm tao nghĩ về hơn hai mươi năm về trước, khi mà tao mới chỉ là một bào thai trong bụng mẹ. Ngày ấy, mẹ tao đã phải lao động rất vất vả để có tiền trang trải cuộc sống cho gia đình. Mẹ tao sinh ra trong một gia đình mang tư tưởng phong kiến nặng nề, ông ngoại tao lo làm nhưng không lo dạy con, còn bà ngoại tao là một người trọng nam khinh nữ, mê tính. Từ lúc 6 tuổi, mẹ tao đã phải học cách làm việc nhà, lớn hơn một tí, nhớ không nhầm là 14 tuổi mẹ tao đã phải mang cày theo trâu ra ruộng. Mẹ tao luôn có tư tưởng con sinh ra phải có đạo hiếu với cha mẹ, nên mẹ tao hy sinh cho gia đình ấy hết mình. Đó cũng là một lý do góp phần vào cuộc sống bất hạnh của mẹ tao.
Mẹ tao từ nhỏ đã có suy nghĩ phải học thì mới thay đổi được cuộc sống, mẹ tao đã phải đấu tranh rất nhiều mới được bà ngoại cho học hết lớp 12. Tuổi 20 của mẹ t cũng có nhiều hoài bão và trăn trở, cũng muốn được đi học đại học. Nhưng giấc mơ ấy đã phải khép lại vì hiện thực cuộc sống phũ phàng. Mẹ t hồi trẽ cũng có nhiều người theo đuổi, nhưng cuối cùng mẹ tao lại chọn ba t. Gia đình nội t rất bảo thủ, bà nội t theo đạo Công Giáo nên rất coi thường mẹ t, bảo mẹ t là ngoại đạo. Đám cưới ba mẹ t đơn giản chỉ là một bữa tiệc gia đình giữa hai bên, không linh đình, tốn kém vì lúc đó hoàn cảnh của 2 gia đình cũng không khá giả gì.
Sau này ba mẹ t quyết định vào Nam lập nghiệp, tất nhiên là ra đi tay trắng chứ không được ông bà cho gì cả. Ngày đó ba mẹ t phải mượn được một căn nhà gỗ xiêu sụp, đó cũng là nơi t sinh ra và lớn lên. T đã chứng kiến ba mẹ t phải nỗ lực như thế nào để thay đổi số phận. Thời gian thấm thoát thoi đưa, t năm nay gần ra trường rồi, cũng sắp là một người đàn ông trưởng thành. Hiện tại t đang về thăm nhà, t thấy mẹ t vẫn vậy, lam lũ, cần cù và luôn toát lên một người kham khổ. Tao buồn lắm, năm nay mẹ tao sắp 50 tuổi rồi mà vẫn phải mang cái bình xịt thuốc trên lưng, nhà t cũng làm nông bình thường thôi, thu nhập cũng không có gì là khá giả.
Ngày 20/10 t nhìn lại những người phụ nữ khác được tôn vinh, được tặng quà, trong khi ngày đó mẹ t làm ngoài nương ngoài rẫy cả ngày. Lòng t đau lắm, nhưng t cũng không còn nhỏ để có thể lại thủ thỉ rằng con yêu mẹ nhiều lắm. T hiện tại chỉ là sv năm 4 thôi, đi làm part time để kiếm tiền ăn, tiền học phí chứ không có dư giả gì, cũng phải bóp mồm bóp miệng. Lâu lâu t về nhà chơi mẹ t hỏi có thèm gì không, có muốn ăn gì không t luôn nói là con không muốn, t sợ mẹ t tốn tiền lắm. Nhìn ba mẹ t già đi mỗi ngày, lòng t luôn tự nhủ phải cố gắng học tốt và kiếm được tiền giúp gia đình t đỡ khổ.
Mẹ à, con có những tâm sự không thể nói ra với mẹ, con vẫn phải giữ hình tượng một người con trai mạnh mẽ, con biết con là niềm tự hào của mẹ. Mẹ ơi, đợi con một hai năm nữa nhé, cố lên nha mẹ, dù xa nhà nhưng con luôn hướng về mẹ, về gia đình. Yêu mẹ rất nhiều.
Xamvn 22 tháng 10, 2022.
Mẹ tao từ nhỏ đã có suy nghĩ phải học thì mới thay đổi được cuộc sống, mẹ tao đã phải đấu tranh rất nhiều mới được bà ngoại cho học hết lớp 12. Tuổi 20 của mẹ t cũng có nhiều hoài bão và trăn trở, cũng muốn được đi học đại học. Nhưng giấc mơ ấy đã phải khép lại vì hiện thực cuộc sống phũ phàng. Mẹ t hồi trẽ cũng có nhiều người theo đuổi, nhưng cuối cùng mẹ tao lại chọn ba t. Gia đình nội t rất bảo thủ, bà nội t theo đạo Công Giáo nên rất coi thường mẹ t, bảo mẹ t là ngoại đạo. Đám cưới ba mẹ t đơn giản chỉ là một bữa tiệc gia đình giữa hai bên, không linh đình, tốn kém vì lúc đó hoàn cảnh của 2 gia đình cũng không khá giả gì.
Sau này ba mẹ t quyết định vào Nam lập nghiệp, tất nhiên là ra đi tay trắng chứ không được ông bà cho gì cả. Ngày đó ba mẹ t phải mượn được một căn nhà gỗ xiêu sụp, đó cũng là nơi t sinh ra và lớn lên. T đã chứng kiến ba mẹ t phải nỗ lực như thế nào để thay đổi số phận. Thời gian thấm thoát thoi đưa, t năm nay gần ra trường rồi, cũng sắp là một người đàn ông trưởng thành. Hiện tại t đang về thăm nhà, t thấy mẹ t vẫn vậy, lam lũ, cần cù và luôn toát lên một người kham khổ. Tao buồn lắm, năm nay mẹ tao sắp 50 tuổi rồi mà vẫn phải mang cái bình xịt thuốc trên lưng, nhà t cũng làm nông bình thường thôi, thu nhập cũng không có gì là khá giả.
Ngày 20/10 t nhìn lại những người phụ nữ khác được tôn vinh, được tặng quà, trong khi ngày đó mẹ t làm ngoài nương ngoài rẫy cả ngày. Lòng t đau lắm, nhưng t cũng không còn nhỏ để có thể lại thủ thỉ rằng con yêu mẹ nhiều lắm. T hiện tại chỉ là sv năm 4 thôi, đi làm part time để kiếm tiền ăn, tiền học phí chứ không có dư giả gì, cũng phải bóp mồm bóp miệng. Lâu lâu t về nhà chơi mẹ t hỏi có thèm gì không, có muốn ăn gì không t luôn nói là con không muốn, t sợ mẹ t tốn tiền lắm. Nhìn ba mẹ t già đi mỗi ngày, lòng t luôn tự nhủ phải cố gắng học tốt và kiếm được tiền giúp gia đình t đỡ khổ.
Mẹ à, con có những tâm sự không thể nói ra với mẹ, con vẫn phải giữ hình tượng một người con trai mạnh mẽ, con biết con là niềm tự hào của mẹ. Mẹ ơi, đợi con một hai năm nữa nhé, cố lên nha mẹ, dù xa nhà nhưng con luôn hướng về mẹ, về gia đình. Yêu mẹ rất nhiều.
Xamvn 22 tháng 10, 2022.